Tôi siết ch/ặt tay, dòng mã code bị hút vào vết tích Ác Thần trong lòng bàn tay phải.

Chiếc máy hình ốc sên phát ra báo động.

"Bíp bíp bíp—

Phát hiện bug.

Mời các lập trình viên xử lý kịp thời."

Những lập trình viên xung quanh đồng loạt đứng dậy. Ánh mắt họ vô h/ồn nhìn chằm chằm vào tôi. Có vẻ tôi chính là con bug. Sau gáy mỗi người đều bám đầy những con giun đen nhầy nhụa. Một số người thậm chí còn có giun bò đầy cả trên đầu hói.

Tôi nhìn về phía cỗ máy ốc sên giữa văn phòng. Đó là máy chấm công, trên màn hình hiển thị đồng hồ đếm giờ. Có điều thời gian trôi qua rất chậm, giam giữ mọi người trong phòng làm việc không ngừng nghỉ.

Ứng dụng giao đồ ăn của tôi cũng có hình con ốc sên tương tự. Người đàn ông mặt dài [Người Yêu Công Ty] cũng có hình xăm như thế trên tay. Tôi phải đ/ập nát nó.

6

Tôi m/ua vài bộ tóc giả từ cửa hàng hệ thống rồi ném ra xung quanh. Sau 3 phó bản, tôi phát hiện mình có thể mở cửa hàng hệ thống ngay trong phó bản để m/ua một số đạo cụ.

Lập trình viên thấy tóc giả, lập tức ngừng vây quanh tôi mà lao vào tranh giành.

[Cười xỉu, tóc giả đúng là thứ không thể cưỡng lại với dân IT hói đầu.]

[Không ngờ bác sĩ lại chọn tóc giả.]

[Chắc vì tóc giả rẻ thôi mà.]

Tôi nhảy qua dãy bàn làm việc, tiến thẳng về phía cỗ máy ốc sên. Chiếc máy dường như nhận ra nguy hiểm, phát ra ánh sáng cam.

"Báo động cấp 1.

Sửa bug, thưởng gấp đôi."

Dưới tác động của phần thưởng, các lập trình viên bỏ lại tóc giả. Họ đồng loạt quay đầu nhìn tôi rồi phóng về phía tôi. Nhanh nhất là [Lập Trình Viên Hói Đầu] Lão Trương.

Hai tay hắn gõ phím trong không trung. Những dòng mã code hiện ra, vây lấy tôi. Tôi né được đám mã code, lấy quả quýt đường trong tay ném về phía hắn.

"Còn nhớ quýt đường quê nhà không?

Suốt ngày gõ code có gì vui?

Bao lâu rồi chưa về thăm mẹ?"

Tôi m/ua quýt đường chính vì thấy avatar của [Lập Trình Viên Hói Đầu] là cây quýt đường. Nhìn xong tự nhiên tôi thèm quýt đường. Tôi đang đ/á/nh cược rằng avatar này liên quan đến quê hương hắn.

Mắt [Lập Trình Viên Hói Đầu] Lão Trương đỏ hoe. "Tôi nhớ cây quýt mẹ tôi trồng quá." Hình như hắn đã nhớ về cây quýt quê nhà. Từ mớ tóc thưa thớt còn sót lại, những sợi tơ trong suốt đ/âm ra, siết ch/ặt con giun trên cổ.

Con giun trên cổ Lão Trương bị những sợi tơ trong suốt quấn ch/ặt. Đám mã code đang vây lấy tôi biến mất. Nếu con giun đen kia là Giun D/ục V/ọng, thì những sợi tơ này có lẽ chính là lý trí.

Lão Trương dừng lại, lớn tiếng khuyên đồng nghiệp: "Chúng ta đã làm việc không biết bao lâu rồi. Lão Lý, anh còn nhớ con gái học lớp mấy không? Lão Mã, anh nhớ sinh nhật bạn gái không? Lão Tần, chó nhà anh bao lâu chưa dắt đi dạo rồi? Thằng Thành, mày ki/ếm được gấu chưa? Chúng ta bị nh/ốt ở đây rồi. Cứ tiếp tục thế này sớm muộn cũng đột tử thôi."

Rõ ràng Lão Trương rất hiểu đồng nghiệp mình. Từng người một dừng lại, sợi tơ trong suốt quấn lấy những con giun đen. Tôi thừa cơ rút búa đ/ập mạnh vào cỗ máy ốc sên.

Tôi đã hỏi tiền bối Lưu Nhị Tráng trong phó bản kinh dị vũ khí nào tốt nhất. Hắn giới thiệu cây búa, nên tôi m/ua một cái ở sảnh game bỏ vào vòng tay trữ đồ.

Tôi vung búa đ/ập mạnh vào cỗ máy ốc sên. "Rầm!" Một tiếng vang lớn, nhưng cỗ máy vẫn đứng im.

[Mấy đạo cụ thường m/ua trong cửa hàng có vẻ vô dụng thật.]

[Cỗ máy ốc sên này rõ ràng là ng/uồn lây nhiễm, cần đạo cụ đặc biệt mới phá được.]

Cỗ máy ốc sên từ từ phát ra ánh sáng đỏ. Những con giun đen trên người lập trình viên dần biến hình.

7

"Choang!"

Một gã lực lưỡng cầm d/ao phay khổng lồ chạy ù vào, phía sau là một đám tiếp tân nữ.

[Chuyện gì xảy ra thế?]

[Ai giải thích hộ phát?]

[Tôi nhớ Lưu Nhị Tráng nhận vai lập trình viên mà?]

[Mới từ góc nhìn Nhị Tráng về đây, tôi giải thích nhé.]

[Nhị Tráng không tìm được lối lên lầu, chỉ thấy cầu thang xuống.]

[Hắn ch/ém sạch quái vật tầng 3 rồi tầng 2.]

[Xuống tầng 1, hắn làm mới mấy nữ tiếp tân từ 4 lên 8 người.]

[Cuối cùng lên tới 32 nữ tiếp tân, Nhị Tráng tỉnh ngộ bỏ chạy.]

Lưu Nhị Tráng nhìn thấy tôi như bắt được phao c/ứu sinh. "Bác sĩ c/ứu tôi! Mấy ả này không hiểu sao càng ch/ém càng nhiều. Tôi không dám động thủ nữa."

Tôi đứng chắn trước Nhị Tráng, chỉ vào cỗ máy ốc sên: "Ch/ém nát cái này đi."

Nhị Tráng còn chưa hết hoảng, nhưng cơ thể đã phản ứng trước. Sau mấy lần hợp tác, hắn biết tôi nói gì cũng có lý.

D/ao phay của Nhị Tráng bổ xuống cỗ máy ốc sên, nhưng nó vẫn nguyên vẹn. Chỉ có điều một vết nứt đã xuất hiện.

[Anh Tráng nghe lời bác sĩ thật đấy.]

[Cơ thể phản ứng nhanh hơn n/ão anh Tráng rồi.]

[Anh Tráng mà cũng không phá nổi cái máy này sao?]

[Nhưng lũ tiếp tân này thì sao?]

Những con giun trên người lập trình viên ngừng biến hình. Lưu Nhị Tráng tiếp tục ch/ém liên tiếp vào cỗ máy. Vết nứt trên thân máy ngày càng nhiều.

Đám tiếp tân đồng loạt mỉm cười với tôi: "Phát hiện kẻ xâm nhập trái phép, đang tiến hành loại bỏ."

Tôi quát lớn với đám lập trình viên: "Còn ai FA không? Nhiều chị em xinh thế này, không thể hiện gì à?"

Mấy lập trình viên trẻ lập tức hiểu ý, hăng hái mang trà tiếp đãi. Đám tiếp tân ngơ ngác dừng lại. Lũ giun đen dưới lớp da mặt thì thầm bàn tán:

"Lập trình viên, chắc ổn định công việc, lương cao."

"Mà dân IT chắc không nhiều mưu mẹo."

"Nhưng mấy anh này nhìn cũng không được đẹp trai lắm."

"M/ua được nhà kết hôn là có thể an cư ở thành phố này rồi."

Thực ra Giun D/ục V/ọng cũng không đòi hỏi gì quá xa vời. Họ chỉ muốn có chỗ đứng trong thành phố lớn mà thôi. Đám tiếp tân nữ e thẹn cúi đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm