Bạch Nham ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi.
Có lẽ hắn không ngờ, người mẹ vốn luôn đoan trang, nhẫn nhịn, rộng lượng trước mặt người ngoài lại có thể thẳng thừng chê bai gen kém chất lượng của người phụ nữ hắn yêu thương.
Hắn tưởng rằng, tôi sẽ nể mặt hắn mà tỏ ra hòa nhã.
Nhưng hắn đâu biết, tôi đã ch*t một lần rồi.
Lâm Nghiên đỏ hoe mắt, nhưng không hề lùi bước. Cô ta ngẩng mặt nhìn thẳng tôi, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo:
- Cô ơi, trong tình yêu, kẻ không được yêu mới là tiểu tam.
- Bố mẹ cháu yêu nhau chân thành, cuộc hôn nhân giữa cô và bố cháu chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Xin cô đừng lấy tư cách nạn nhân để lên án họ.
- Bố mẹ cháu không hề sai, sai là ở những kẻ dùng hôn nhân và con cái để ép buộc họ chia tay. Tình yêu đích thực là thứ cao cả nhất.
- Bố cháu nói cô ích kỷ quả không sai.
- Cô phản đối cháu và A Nham, chẳng phải chỉ để trả th/ù mẹ cháu sao?
- Cô th/ù dai như vậy, thậm chí lợi dụng chính con trai mình làm vũ khí, cháu tuyệt đối không để cô toại nguyện.
Tôi tưởng sau khi trải qua cái ch*t, nếm trải tuyệt vọng tận cùng, sẽ không còn bị những lời này làm tổn thương.
Nhưng tôi vẫn r/un r/ẩy vì phẫn nộ.
Cô ta nói "kẻ không được yêu mới là tiểu tam".
Cô ta nói "những kẻ dùng hôn nhân và con cái ép buộc họ chia tay mới là sai".
Cô ta nói "tình yêu đích thực là thứ cao cả nhất".
Cô ta nói "tôi ích kỷ".
Cô ta nói "tuyệt đối không để tôi toại nguyện".
Những lời này, hai mươi năm trước Ôn Ý - mẹ cô ta - cũng từng nói.
Người phụ nữ đứng giữa phòng khách nhà tôi năm ấy cũng đường hoàng như thế, cũng dùng hai chữ "tình yêu đích thực" ngh/iền n/át hai mươi năm hôn nhân và cả cuộc đời tôi.
Giờ đây, con gái bà ta đứng trước mặt tôi, dùng cùng giọng điệu ấy, cùng lý lẽ ấy, muốn cư/ớp đi chỗ dựa cuối cùng của tôi.
Còn con trai tôi, đứng nhìn cô ta lăng nhục tôi mà không hề động lòng.
Nạn nhân bỗng hóa thành kẻ có tội.
Tôi nhìn Lâm Nghiên:
- Quả nhiên, đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi kẻ thứ ba và gã đàn ông bạc tình thì làm sao có nhân sinh quan đúng đắn. Thật buồn cười khi tôi còn muốn tranh luận với cháu. Cút đi, nhà này không chào đón cháu.
- Mẹ, mẹ có thể ít nói vài câu được không? - Bạch Nham trách móc, mặt mày tái mét.
Hắn níu tay Lâm Nghiên, giọng nài nỉ:
- Nghiên Nghiên, mẹ anh chỉ là...
Lâm Nghiên gi/ật tay lại, giọng lạnh băng:
- Bạch Nham, hôm nay anh phải nói rõ ràng, anh đứng về phía nào?
Bạch Nham vã mồ hôi trán, liên tục van xin:
- Nghiên Nghiên, em đừng như thế. Mẹ anh chỉ nhất thời không tiếp nhận được, cho bà ấy chút thời gian...
- Thời gian? - Lâm Nghiên buông tay hắn - Em cho anh thời gian chưa đủ sao? Mẹ anh khiến bố mẹ em bại danh, bị cô lập bài xích. Còn em ở trường bị s/ỉ nh/ục, lăng mạ. Cuối cùng buộc nhà em phải chuyển đi. Anh biết nỗi đ/au của em không?
- Nhưng em yêu anh, em sẵn sàng nuốt hết tủi nh/ục. Dù yêu đến mấy, em cũng không để ai lăng nhục mình.
Cô ta chỉ thẳng vào tôi:
- Anh bảo bà ấy yêu anh, vậy mà bà ấy không chấp nhận người anh yêu. Anh chắc bà ấy thật sự yêu anh?
Cô ta kh/inh khỉ cười:
- Bà ấy không hề yêu anh, chỉ muốn kh/ống ch/ế anh, biến anh thành công cụ trả th/ù bố mẹ em.
Những lời đó như d/ao cứa từng nhát vào tim tôi.
Cô ta nói tôi khiến họ bại danh.
Đúng, tôi từng đến gây rối, khóc lóc, quỳ trước cổng cơ quan họ.
Người phụ nữ bị dồn đến đường cùng, ôm đứa con năm tuổi, ngoài việc phơi bày vết thương lòng cho thiên hạ, còn có thể làm gì khác?
Nhưng tôi gây rối vì họ ép tôi ra đi tay trắng.
Tôi khóc vì họ muốn tước luôn quyền thăm con.
Tôi quỳ vì chẳng còn gì, chỉ còn chút vật lộn thảm hại này.
Vì con trai, tôi phải liều.
Thế mà trong miệng Lâm Nghiên, tất cả đều thành chứng cứ tôi bức hiếp họ.
Còn người phụ nữ đến nhà ép tôi ly hôn năm xưa, kẻ cư/ớp chồng tôi, phá nát gia đình tôi, trong miệng cô ta chỉ là "kẻ theo đuổi tình yêu đích thực" vô tội.
Đứa con trai tôi dạy dỗ cẩn thận suốt hai mươi năm, giờ đứng ngay trước mặt.
Không nói lấy một lời bênh vực tôi.
Hắn chỉ nhìn Lâm Nghiên đầy van xin, như chó ngoan ngoãn vẫy đuôi, nói giọng hèn mọn:
- Nghiên Nghiên, đó là mẹ anh. Vì anh, em nhẫn nhịn chút đi.
Hắn mặc nhiên thừa nhận mọi lời buộc tội của cô ta với tôi.
Trái tim tôi như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt, đ/au đến nghẹt thở.
- Sao em phải nhẫn nhịn? - Giọng Lâm Nghiên càng the thé - Bố mẹ nói đúng, mẹ anh quả là kẻ đ/ộc á/c. Bà ta tự oán trách, sống không hạnh phúc nên cũng muốn anh khốn khổ.
- Bạch Nham, anh nghe rõ đây. - Lâm Nghiên xách túi, giọng lạnh như băng - Hôm nay hoặc anh đi với em, hoặc chúng ta chia tay. Anh tự chọn.
Nói rồi, cô ta không ngoảnh lại bước thẳng ra cửa.
Bạch Nham đờ đẫn tại chỗ, mặt trắng bệch, như người mất h/ồn.
Hắn nhìn ra cửa, rồi nhìn tôi, môi run bần bật. Bỗng "cộp" một tiếng, hắn quỳ sụp trước mặt tôi.
Y hệt kiếp trước.
- Mẹ, con và Nghiên Nghiên là tình yêu đích thực. Xin mẹ thành toàn cho con.
Giọng hắn nghẹn ngào, nhưng trong nước mắt không chút xót thương cho tôi, chỉ có nỗi oán h/ận vì không được toại nguyện.
- Mẹ và bố chia tay hai mươi năm rồi. Hai mươi năm, mọi h/ận th/ù nên ng/uôi ngoai. Xin mẹ đừng vì Nghiên Nghiên là con gái dì Ôn mà định kiến với em ấy. Em ấy thật sự tốt.
- Hôm nay em ấy kích động là vì xót mẹ. Bản thân em ấy không có lỗi.
Tôi nhìn đứa con quỳ dưới đất.
Nó biết Lâm Nghiên xót mẹ.
Vậy nó có xót chút nào cho tôi không?
Kiếp trước khi tôi ch*t, nó đã vỗ tay reo mừng, hay có chút gì đó đ/au lòng?
Nó nói mọi h/ận th/ù nên ng/uôi ngoai.
Nó không biết, có những vết thương thời gian không thể hàn gắn.
Có những mối h/ận đã ngấm vào tủy xươ/ng.
Thấy tôi im lặng, nó cúi đầu đ/ập ba cái thật mạnh xuống sàn.