Ban đầu cô ta khẩn khoản năn nỉ cha nuôi tôi, muốn đến dự tang lễ của mẹ nuôi. Đến khi tang lễ diễn ra, cô ta liền ép cha nuôi tìm cho cô một người đàn ông để thụ th/ai, chỉ có mang th/ai mới có cơ hội ra tù.
Tôi vừa cho người điều tra, gã đàn ông đó là trợ lý của cha nuôi tôi. Sau ngày hôm đó, tài khoản hắn nhận thêm 80 triệu, lập tức nghỉ việc rồi đưa cả gia đình ra nước ngoài."
Đây không phải lời cha nuôi nói, mà do chính tôi phát hiện.
Trước đây mỗi khi tôi đưa ra lựa chọn khác biệt, hành động của Lục Duật Tranh và Tưởng Tang Tang lập tức thay đổi, phía Lạc Tuyết cũng ngay lập tức có biến động.
Trước khi Lạc Tuyết tuyên bố Tưởng Tang Tang mang th/ai, rõ ràng cô ta đã sống cuộc sống an nhàn, chứng tỏ lúc đó Tưởng Tang Tang chưa có th/ai.
Sau ngày hôm đó, Lục Duật Tranh luôn h/ận th/ù cô ta, còn cô ta thì mãi trong tù, hai người không hề giao thiệp, làm sao có thể mang th/ai con của Lục Duật Tranh?
Tôi thuê thám tử theo dõi cha nuôi, quả nhiên có thu hoạch.
Tôi đặc biệt chờ đến bây giờ mới đưa bằng chứng ra, chính là để Lục Duật Tranh một lần nữa chìm sâu vào tuyệt vọng rồi mới biết sự thật, như vậy mới đủ đ/au lòng.
Lục Duật Tranh không tin nổi ngồi phịch xuống đất, đờ người hồi lâu, rồi gi/ật một nhúm tóc đưa cho tôi, lạnh lùng ra lệnh: "Cô đi làm giám định ADN."
Đúng là tình yêu chân chính, bằng chứng rành rành trước mắt mà vẫn phải nhìn tận mắt kết quả giám định mới chịu tin!
Tôi giả vờ đ/au lòng vỗ vai anh ta, dùng khăn giấy bọc nhúm tóc rồi quay đi.
Còn dặn vệ sĩ ở lại bảo vệ anh ta. Lục Duật Tranh lập tức ôm đầu gục xuống đất, nức nở không thành tiếng.
Lạc Tuyết: [May mà cô tinh ý phát hiện vấn đề đứa bé của Tưởng Tang Tang, không thì hôm nay thật sự khó thoát.]
[Sắp kết thúc rồi, cô có thể nghĩ xem sau khi tự do tài chính sẽ đi nghỉ dưỡng ở đâu.]
Lạc Tuyết: [Tôi muốn ra biển, hít thở gió biển, ngắm bình minh, tắm nắng, rồi ngắm hoàng hôn, tận hưởng cả ngày dưới ánh mặt trời.]
Tôi biết đây là khao khát đến ám ảnh với ánh nắng sau thời gian dài bị giam cầm.
Tôi lập tức bảo trợ lý Hứa đặt cho tôi phòng nghỉ hạng sang view biển tại Maldives, cuối năm sẽ đi nghỉ dưỡng.
Trợ lý Hứa hỏi: "Hai người ạ?"
"Không, một mình tôi."
15
Lục Duật Tranh suốt ba ngày không ra khỏi phòng, cũng không đến thăm Tưởng Tang Tang.
Tôi vẫn bận rộn ở công ty như thường lệ, chỉ là thiếu đi những vệ sĩ đắc lực bên cạnh.
Lạc Tuyết: [Bọn họ sắp ra tay rồi, đúng như dự đoán của cô, lần này khác với tình huống trước đây của tôi.
Hồi đó bọn họ chỉ bắt tôi, bắt Lục Duật Tranh đến c/ứu, anh ta không đến thì ch/ặt tay chân tôi, muốn khiến anh ta đ/au lòng cả đời.
Kết quả Lục Duật Tranh nhìn thấy tôi thảm thương lại còn bật cười, nói: "Vậy thì tốt, khỏi cần gi/ảm c/ân." Rồi chê bộ dạng tôi gh/ê t/ởm, quẳng tôi vào viện t/âm th/ần.
Lần này bọn họ sẽ bắt cô và Tưởng Tang Tang, xem Lục Duật Tranh thực sự quan tâm ai.]
[Chờ nhiều ngày như vậy, cuối cùng bọn họ cũng ra tay, tôi hơi mong chờ tình tiết phía sau.]
Lạc Tuyết: [Tôi không spoiler cho cô đâu, tự mình tận hưởng đi.]
Tối hôm đó, vừa ra khỏi thang máy sau giờ làm, một nhóm người xuất hiện. Tôi ra hiệu cho trợ lý Hứa đứng yên.
Anh ta vẫn bồng bột lao tới, bị đ/á/nh đến mức không gượng dậy nổi.
Tôi thở dài: "Tôi đi với các anh, đừng làm hại anh ta."
"Phu nhân họ Lục quả thông minh, mời đi."
Trước khi bị bịt mắt, tôi liếc mắt ra hiệu cho trợ lý Hứa đừng quên việc tôi dặn.
Khi đến nơi, tháo băng bịt mắt ra, tôi thấy Tưởng Tang Tang đang nằm sóng soài dưới đất.
Có lẽ do mồm mép nên bị t/át nhiều phát, mặt sưng như đầu heo.
"Thả em ra, cô ta mới là phu nhân họ Lục, cô ta mới là người Lục Duật Tranh yêu!" Tưởng Tang Tang thấy tôi liền gào lên.
"Ồn quá! Con mụ này thật phiền!" Người đeo mặt nạ hổ lại đ/á thêm hai phát.
Tưởng Tang Tang bò dậy, thì thào: "Thật đấy, các anh tin em đi, em đã sinh con cho Lục Duật Tranh rồi, anh ta còn không nỡ ly hôn với người phụ nữ này, không phải yêu cô ta thì là gì?"
"Khỏi cần lải nhải, lát nữa Lục Duật Tranh đến, chúng tôi muốn nghe chính miệng hắn nói xem hắn quan tâm ai!"
Người đeo mặt nạ cáo mài d/ao: "Chúng tôi không làm hại người vô tội, chỉ ch/ặt một cánh tay một cái chân của người hắn yêu là đủ."
Tôi bình thản ngồi xuống góc phòng.
Người đeo mặt nạ hổ tiến đến trước mặt: "Cô không sợ?"
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sau lớp mặt nạ: "Sợ, nhưng anh gh/ét ồn ào, nếu tôi khóc lóc thì sẽ ch*t nhanh hơn."
Hắn cười: "Cô đúng là thông minh, lát nữa nếu phải ch/ặt cô, tôi sẽ làm nhanh cho cô đỡ đ/au."
Tưởng Tang Tang: "Tại sao! Lạc Tuyết con tiểu tam kia, đến đâu cũng không quên ve vãn đàn ông!"
Hắn quay lại: "Mày còn ồn, tao c/ắt lưỡi mày bây giờ."
Tưởng Tang Tang vội vàng ngậm miệng.
Một tiếng sau, Lục Duật Tranh xuất hiện.
Nhìn thấy tôi và Tưởng Tang Tang đều trong tay đối phương, anh ta không thốt lên câu thoài kinh điển "Cứ bắt tôi đi".
Người anh ta mang theo không nhiều, chỉ có trợ lý Hứa mặt mày bầm dập.
Vệ sĩ của tôi hẳn đang tìm cơ hội ứng c/ứu, đề phòng kế hoạch có sai sót, có thể đảm bảo an toàn cho tôi kịp thời.
Người đeo mặt nạ hổ hỏi: "Lục Duật Tranh, hai người này, một là vợ anh, một là tình nhân, anh chọn một người để c/ứu, người còn lại chúng tôi sẽ trút gi/ận, ân oán hai nhà từ nay xóa bỏ."
Hắn ta đâu có tốt bụng thế, ngay cả Tưởng Tang Tang cũng nghe ra ẩn ý.
Nói như vậy là để Lục Duật Tranh tự tay đẩy người mình yêu vào hố lửa.
Tưởng Tang Tang liếc mắt nhìn tôi không ngừng, sợ Lục Duật Tranh ng/u ngốc gọi tên cô ta.
Lục Duật Tranh nhìn cô ta khóc như mưa, lại nhìn tôi, rồi bất ngờ do dự.
Yêu đến mức nào mới như thế?
May thay, tôi còn có kế sách sau.
Đúng lúc này điện thoại của trợ lý Hứa reo lên.
Lục Duật Tranh quay lại trừng mắt, anh ta lấy ra chiếc điện thoại tôi bỏ quên, trên màn hình hiện tên "Bác sĩ Vương".
Anh ta suy nghĩ rồi nghe máy, đầu dây bên kia nói: "Cô Lạc, mẫu vật cô đưa không có qu/an h/ệ huyết thống."
Lục Duật Tranh "bụp" một tiếng ném điện thoại, chỉ thẳng Tưởng Tang Tang: "Tôi chọn cô ấy, cô ấy là người tôi yêu nhất."
Tưởng Tang Tang trợn mắt: "Lục Duật Tranh anh bị đi/ên à? Anh không nghe ra hắn nói ngược à? Anh muốn tôi ch*t hả?"