Tôi buộc một đầu dây đỏ vào cổ tay phải hắn, đầu còn lại buộc vào nén hương.
"Sao lại là tôi?"
Trần Vũ kinh ngạc thốt lên.
Tôi đảo mắt lia lịa.
"Thế thì ai? Để h/ồn nhập vào tôi, lỡ xảy ra chuyện gì thì ai c/ứu? Anh à?"
Trần Vũ bị tôi chặn họng đến mức c/âm như hến, đành ngồi yên phục chờ tôi thực hiện nghi thức thông linh.
Tay trái tôi cầm nắm gạo nếp, cúi đầu bắt ấn. Gạo nếp bỗng bốc ch/áy, tôi rắc thêm ít bột sừng tê giác, mùi hương kỳ lạ tỏa ra ngào ngạt. Tôi đ/ập nắm gạo ch/áy đen lên trán Trần Vũ.
Cái đầu vừa cúi gằm của hắn bỗng ngẩng phắt lên.
Tôi đặt câu hỏi.
"Nửa tháng trước, ngươi có thấy một thiếu nữ bị hại không?"
"Trần Vũ" lắc đầu, mở miệng là một tràng:
"Tôi lái chiếc Jetta đen đến..."
Tôi thẳng tay vỗ vào sau ót hắn.
"Giở trò nữa là tao xẻo sống ngươi đấy!"
"Trần Vũ" suy nghĩ hai giây, liếc nhìn thanh ki/ếm gỗ đào của tôi.
"Ch*t ti/ệt! Gỗ lôi kích à?"
Hắn im bặt, sau hồi lâu mới bỏ vẻ bỡn cợt, đột ngột cất tiếng:
"Cô nói đứa bé trên ban công hả?"
Tôi nhướng mày, hóa ra m/a cũng phải doạ mới chịu khai.
"Ngươi biết chuyện gì xảy ra?"
"Trần Vũ" gật đầu, làm ra vẻ thâm sâu nhìn tôi.
"Nửa tháng trước, tôi buồn chán định đi dạo đêm. Làm m/a thì thích la cà chỗ có án mạng. Nhưng lạ thay, tôi tận mắt thấy kẻ đó buộc dây câu vào cây, cô bé phóng xe nhanh vút qua mà chẳng hề hấn gì."
Tôi nghiêng đầu nhìn về ban công, lúc này Trần Vũ (em) đang ôm đầu mình trong lòng. Phải chăng cô bé không phải vô sự, mà đơn giản không biết mình đã ch*t?
"Rồi sao nữa?"
Tôi hỏi dồn.
"Rồi hết. Cô bé phóng xe biến mất."
"Trần Vũ" hít hà mùi sừng tê giác đầy khoái trá. Tôi thấy bực mình, giơ kéo c/ắt phăng sợi dây đỏ buộc ở tay hắn.
Trần Vũ lại gục đầu xuống, một lúc sau ngơ ngác ngẩng lên:
"Vừa rồi... có chuyện gì thế?"
Tôi thu dọn đồ đạc trên bàn, liếc hắn một cái:
"Biết em gái anh ch*t thế nào rồi. Đi thôi, giải oan cho cô ấy."
...
Đã đến giữa trưa, nắng gay gắt nhất. Không biết Trần Vũ (em) ở ngoài kia chịu được không, tôi bèn kéo sợi dây trói tiên, nhặt cái đầu dưới đất đưa cô về nhà.
Tôi đặt Trần Vũ (em) xuống nền, xếp đầu ngay ngắn trên cổ. Tôi vội gấp đôi tờ giấy trắng thành con trâu dẫn lộ, đặt lên người cô.
Sau khi chuẩn bị xong, tôi ra hiệu cho Trần Vũ im lặng, ngồi xếp bằng đặt tay lên đôi mắt mở trừng trừng của cô gái:
"Ta biết ngươi oan ức, nhưng hãy yên tâm, ta đã rõ cái ch*t của ngươi. Mấy đứa trẻ nghịch ngợm kia ta sẽ tự tay xử lý. Buông bỏ oán niệm, mọi chuyện đã có ta, hãy sớm siêu thoát."
Tôi nhắm mắt tụng chú vãng sanh:
"Thái Thượng Sắc Lệnh, Siêu Nhữ Cô H/ồn, Q/uỷ Mỵ Nhất Thiết, Tứ Sanh Triêm Ân
"Hữu Đầu Giả Siêu, Vô Đầu Giả Thăng, Thương Tru Đao Thương, Khiêu Thủy Huyền Thằng... Thoát Ly Khổ Hải, Chuyển Thế Thành Nhân."
Tụng xong, tôi rút tay khỏi mặt Trần Vũ.
Đôi mắt cô vẫn mở trừng trừng, như ch*t không nhắm được.
"Sao thế này?"
Trần Vũ ngơ ngác hỏi.
Tôi suy nghĩ giây lát, nhìn vẻ oán h/ận của cô gái mà nói:
"Có lẽ, Trần Vũ không ch*t do t/ai n/ạn. Cô ấy bị s/át h/ại có chủ ý."
Vừa dứt lời, Trần Vũ (em) bỗng giơ tay siết cổ Trần Vũ (anh). Anh chàng kinh h/ồn bạt vía đến mức quên cả giãy giụa.
Tôi vội rút bùa trừ tà dán lên tay cô gái.
Dòng m/áu lệ từ khóe mắt chảy xuống, nắm tay cô từ từ mở ra.
Trần Vũ (anh) ngồi phịch xuống đất, thở hổ/n h/ển.
"Suýt ch*t! Chuyện gì xảy ra vậy?"
Tôi khoanh tay nhìn hắn, khẽ hừ lạnh:
"Rõ ràng anh đang giấu diếm điều gì đó."
"Nhân gian có vực thẳm, trời cao có mắt xanh."
Nói xong, tôi đ/ốt nén hương đặt cạnh đầu lâu Trần Vũ (em).
Trần Vũ (anh) cúi gằm mặt, không rõ đang nghĩ gì. Mãi sau hắn mới ngẩng lên, hướng về phía cô gái quỳ xuống. Cái đầu hắn đ/ập mạnh xuống nền, khi nhấc lên đã đầm đìa m/áu.
"Họ Trần chúng tôi có lỗi với em."
Chỉ khi hắn thốt ra câu ấy, tay Trần Vũ (em) mới buông thõng. Tôi đứng bên nhìn mà ngớ người.
Trần Vũ (anh) lại hướng về phía tôi, cúi đầu ba lạy. Hắn nhìn tuổi tác cũng xấp xỉ tôi, thế này chẳng khác nào hại tôi đoản thọ.
Tôi vội quỳ xuống đối lạy. Trần Vũ (anh) ngẩn người, tôi cũng ch*t lặng.
"Anh làm cái quái gì thế?"
Hắn nghiến răng hỏi.
"Anh mới là người đang làm trò gì đó?"
Tôi thực sự m/ù tịt.
Trần Vũ (anh) thở dài, liều mạng nhìn thẳng vào camera:
"Tôi nghi ngờ... kẻ gi*t Trần Vũ chính là bố mẹ tôi."
Vừa dứt lời, th* th/ể Trần Vũ (em) gi/ật giật như muốn nói điều gì.
"Thực ra tôi và Trần Vũ đã làm lễ thành hôn, chỉ là chưa đăng ký kết hôn. Nhưng đêm tân hôn cô ấy đã bỏ trốn. Lúc đó bố mẹ tôi đi tìm, khi đưa về thì Trần Vũ mặt mày tái mét, tôi cũng chẳng để ý."
"Từ ngày ấy, cô ấy bắt đầu khác lạ."
Tôi nghe mà toát hết mồ hôi hột.
Trần Vũ (anh) tiếp tục:
"Tôi định hỏi han nhưng bố mẹ im như thóc. Gần đây tôi còn ngửi thấy mùi tử khí bốc lên từ người cô ấy."
"Một giả thuyết kinh khủng hiện lên trong đầu, nhưng nghe hoang đường quá nên Dĩnh Oánh mới giới thiệu cô. Để qua mặt bố mẹ, tôi đành giả bộ ngốc nghếch."
Nghe xong, tôi đã hiểu tại sao đôi lúc thấy Trần Vũ (anh) rất tỉnh táo, có lúc lại như thằng đần.
Đúng lúc ấy, điện thoại Trần Vũ (anh) reo vang.
"Đồ s/úc si/nh! Mày nói bậy cái gì! Trần Vũ rõ ràng là em gái mày! Là mày lợi dụng lúc bố mẹ đi vắng ép nó kết hôn! Phòng hộ tịch không cho đăng ký, mày bắt nó về quê bái đường!"
"Con gái tội nghiệp của mẹ, vừa trốn thoát được sao mày nỡ lòng nào!"
Đầu dây bên kia là giọng bố mẹ Trần Vũ (anh).