3.
Dù tôi là một đạo sĩ, vẫn bị cứng đờ tại chỗ vì cảnh tượng đột ngột ấy.
"Ha ha ha ha ha ha, Đào Nhược, sợ phát khiếp rồi chứ gì?"
Bên tai vang lên giọng Lý Nam. Tôi hoảng hốt quay về hướng âm thanh phát ra.
Lý Nam cởi chiếc mũ trùm đầu giả m/a, vỗ vai tôi cười khành khạch.
"Tao đã bảo trên đời làm gì có m/a, mày nhát gan quá đấy Đào Nhược."
"Lúc tao đi đến góc thứ hai, tao đã chạy vụt qua đây để hù mày. Thế nào, đã đời chưa?"
Tôi không đáp, chỉ chăm chăm nhìn vào chỗ tôi vừa sờ vào, hình ảnh khuôn mặt xanh lét thoáng hiện trong đầu.
Lúc nãy tôi sờ phía trước, nhìn cũng hướng về trước, vậy mà Lý Nam lại từ bên hông khiến tôi gi/ật mình.
Đúng lúc này Lâm Hàm cũng nhanh chân bước tới:
"Lý Nam, mày quá đáng đấy!"
Cô ấy nắm lấy tay tôi, nhiệt độ lạnh ngắt khiến tôi rùng mình.
Thấy Lâm Hàm nổi gi/ận, Lý Nam biết mình hơi quá nhưng vẫn lầm bầm:
"Có mỗi trò đùa mà..."
"Nhưng Đào Nhược này, tay mày lạnh cóng ấy. Vừa bị mày chạm vào, tao nổi hết da gà rồi này."
Nghe cô ấy nói, tôi càng nghĩ càng thấy bất ổn, liền nắm lấy tay Lý Nam. Bàn tay cô ấy ấm áp bình thường.
Quay sang Lâm Hàm, tôi cũng thử sờ tay cô ấy.
Tay Lâm Hàm trở nên băng giá. Dưới lớp kính nhìn đêm, khuôn mặt cô chập chờn trong bóng tối.
Tôi nhìn thẳng vào Lý Nam, nói từng chữ rõ ràng:
"Không đúng. Lý Nam, người vừa sờ vào mày... không phải tao."
4
Lời tôi vừa thốt ra, bình luận livestream bùng n/ổ.
[Úi giời ơi! Câu này của streamer ý gì đây?]
[Tui vừa ở góc nhìn streamer 1, ẻm đúng là đi về phía góc cuối cùng mà.]
[Chắc chắn streamer 3 đang giở trò câu view rồi.]
[Tui ở góc nhìn streamer 2, ẻm đứng im đấy.]
[Báo cáo, tui vừa đi ị xong, không phải tui sờ streamer đâu.]
[Tui xem góc Đào Nhược, hình ảnh livestream lúc nãy toàn vỡ hình, chắc có vật linh tác động.]
[Người trên nói gì kì, streamer cố tình thôi mà. Cho mày xem hết thì diễn sao? Đừng có m/ê t/ín d/ị đo/an.]
...
Không chỉ bình luận, Lý Nam cũng phát hoảng.
Cô ấy lập tức né ra xa tôi.
"Mày nói vậy là ý gì? Lâm Hàm lúc nãy đâu có tới, ngoài mày thì còn ai sờ vào tao?"
"À tao hiểu rồi, mày gi/ận vì tao hù nên bày trò dọa lại đúng không?"
"Đào Nhược đúng là đồ hẹp hòi. Thôi được rồi, tao sợ rồi, trò chơi kết thúc, đi về thôi."
Vừa nói cô ấy vừa nắm tay tôi, nhưng vừa chạm vào đã buông ra ngay:
"Tay mày sao lại ấm thế? Lúc nãy không còn lạnh cóng à?"
"Chắc hết sợ nên ấm lại nhỉ?"
"Đi nhanh đi, tao buồn ngủ lắm rồi."
Cô ấy cứ lảm nhảm một mình.
Tôi bực mình quát:
"Mày im được không?"
Lý Nam không nghe, tiếp tục nói nhăng nói cuội.
Không nhịn được nữa, tôi vả một cái vào mặt cô ấy.
"Giờ thì tỉnh chưa?"
Cô ấy choáng váng vì cái t/át, nhưng cũng bình tĩnh lại.
Tôi gi/ật chiếc mũ trùm đầu giả m/a từ tay Lý Nam xem kỹ, lòng lạnh toát.
Chiếc mũ này không phải khuôn mặt tôi thấy lúc nãy!
Căn phòng này quả nhiên không ổn, phải rời đi ngay!
Tôi nắm ch/ặt tay Lý Nam và Lâm Hàm, nói thật nhanh:
"Trò chơi kết thúc, chúng ta đi trước đã, giải thích sau."
Vừa dứt lời tôi đã bước về phía cửa chính, nhưng Lâm Hàm vẫn đứng im như tượng.
Tôi nghi hoặc quay lại, thấy cô ấy mặt trắng bệch, nở nụ cười q/uỷ dị.
Lúc này tôi mới nhận ra, từ khi tôi sờ tay Lâm Hàm, cô ấy chưa hề nói lời nào.
Tôi từ từ buông tay Lâm Hàm, nắm ch/ặt đồng tiền Ngũ Đế lúc ra cửa mang theo, hỏi cô ấy:
"Về thôi nhé?"
Lâm Hàm gật đầu cứng nhắc, dù tôi kéo mấy cũng không nhúc nhích.
Lúc này cô ấy không còn chút sinh khí nào, như bị tà vật phụ thân.
Nhưng người ta có tam h/ồn thất phách, nếu h/ồn không rời thể x/á/c thì tà vật không thể nhập được.
Trừ khi... đó là oan h/ồn t/ự s*t.
Sư phụ từng dạy tôi, người t/ự v*n sẽ hóa thành oan h/ồn, không thể luân hồi trừ khi tìm được người thế mạng hoặc được siêu độ.
Oan h/ồn tìm người thế mạng phải có sáu chữ trong bát tự giống hệt, và phải ch*t cách y hệt.
Chúng thường phụ vào người thế mạng, điều khiển tâm trí, dụ dỗ họ t/ự s*t.
5.
Lâm Hàm như người không h/ồn, kéo mãi không đi.
Giờ chỉ còn cách đưa Lý Nam ra ngoài an toàn rồi quay lại tìm Lâm Hàm.
Tôi siết ch/ặt tay Lý Nam:
"Đi thôi, ra ngoài đã."
Lý Nam cũng không nhúc nhích, chỉ biết nhìn phía sau tôi run giọng:
"Đào Nhược... cửa... cửa biến mất rồi..."
Cái gì?
Tôi quay lại, kinh ngạc phát hiện cánh cửa phòng đã biến mất tự lúc nào.
Tôi quét mắt khắp phòng, bốn bức tường trống hoác, không còn lối ra.
Chúng tôi bị nh/ốt ch/ặt trong này.
May mà lúc ra cửa tôi sợ chuyện chẳng lành nên mang theo ki/ếm gỗ đào nhỏ, vài tờ bùa và tiền Ngũ Đế sư phụ cho.
Cảnh tượng cửa biến mất chắc chắn là ảo thuật do oan h/ồn nơi này tạo ra.
Lâm Hàm bên cạnh vừa cười vừa phát ra âm thanh.
"Khục... khục... khục"
Như có vật gì mắc trong cổ họng.
Lý Nam bực dọc:
"Lâm Hàm, đến lúc này còn giả gà mái cục tác làm gì?"
Tôi: "..."
Thi thoảng tôi thực sự khâm phục n/ão bộ của cô gái này.
Lâm Hàm ngừng một chút, rồi tiếp tục liên hồi:
"Khục... khục... khục... khục"
Nhìn khuôn mặt ngày càng trắng bệch của Lâm Hàm, tôi rút từ túi ra một lá bùa dán lên người cô.
"Trừ tà diệt q/uỷ, bách vô cấm kỵ"
"Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh!"
Lâm Hàm co gi/ật dữ dội, ngã vật xuống đất sùi bọt mép.
Lúc này Lý Nam mới hoàn h/ồn:
"Úi trời ơi, ẻm lên cơn động kinh rồi chăng?"