Lần đầu tiên nhận ra thế giới này không ổn, là trong buổi đào tạo sơ c/ứu của công ty.
Giảng viên chỉ vào mô hình nói: "Nhớ kỹ, m/áu người có màu xanh lam, tiếp xúc với không khí mới từ từ oxy hóa chuyển đỏ."
Ban đầu tôi tưởng ông ta đùa, mãi đến khi thấy mọi người đều gật gù ghi chép nghiêm túc, tôi mới đành giơ tay.
"Thưa thầy, thầy nhầm rồi phải không? M/áu vốn dĩ luôn màu đỏ mà."
Giảng viên và tất cả đồng nghiệp đều quay sang nhìn tôi như xem quái vật.
Ông ta nhíu mày, lật giáo trình chỉ cho tôi xem dòng chữ đen trên trắng: "M/áu có màu xanh lam".
Tôi há hốc mồm, mở điện thoại tra c/ứu, nhưng tất cả kết quả đều giống hệt sách giáo khoa.
Đồng nghiệp Trương Vỹ kéo tay tôi thì thầm lo lắng hỏi.
"Dạo này cậu mệt quá hả? Đến kiến thức cơ bản thế này cũng quên?"
Tôi không biết trả lời cô ấy thế nào.
Trước ánh mắt kỳ lạ của đồng nghiệp, đành cười gượng nói mình vừa đùa thôi.
Vừa kết thúc buổi học, tôi lập tức xông vào nhà vệ sinh, cắn răng dùng ghim kẹp giấy đ/âm thủng đầu ngón tay.
M/áu đỏ tươi trào ra, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Ký ức của tôi không sai.
Dù không rõ nguyên nhân, nhưng chắc chắn họ đang trêu tôi một vố siêu to khổng lồ.
Định bước ra ngoài thì cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp lọt vào tai.
"Phương Nặc hôm nay buồn cười thật, lại còn bảo m/áu vốn màu đỏ."
"Ừ nhỉ, đúng lúc tôi chảy m/áu chân răng, muốn kêu cô ấy vào xem quá."
Tôi nhìn tr/ộm qua khe cửa phòng vệ sinh.
Đồng nghiệp nhe răng trước gương, dùng khăn giấy lau vệt m/áu trong miệng.
Trên hàm răng trắng muốt, dòng m/áu xanh lam đang từ từ chuyển đỏ.
01
Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy m/áu xanh trên người.
Tôi kinh hãi bịt ch/ặt miệng, không dám phát ra tiếng động.
Họ không sai.
Tôi cũng không sai.
Vậy rốt cuộc sai ở đâu?
Mãi sau khi họ đi, tôi đợi chắc nhà vệ sinh không còn ai mới dám bước ra.
Bước đi trong công ty, nhìn mọi thứ quen thuộc mà thấy xa lạ đến rợn người.
Bởi tôi đã nhận ra, mình khác biệt với họ.
Có lẽ, tôi là một dị loại.
Vừa về đến bàn làm việc, quản lý Vương trực tiếp của tôi đã gọi vào phòng.
"Nghe nói dạo này em không nghỉ ngơi tốt? Áp lực quá lớn sao?"
Tôi biết ông ấy ám chỉ điều gì, nhưng không đủ can đăng thừa nhận.
Bởi trong tiềm thức, tôi luôn cảm thấy làm dị loại không phải chuyện hay.
Tôi đành qua loa vài câu, lại viện cớ đùa giỡn, không ngờ mọi người lại tin thật.
May thay quản lý Vương không truy vấn thêm, chỉ cười xã giao dặn tôi nghỉ ngơi.
Tối hôm đó, tôi đóng ch/ặt cửa sổ.
Kéo rèm, đ/ốt tinh dầu, lên giường từ sớm.
Tôi cũng hy vọng tất cả chỉ là giấc mơ, là ảo tưởng, mong ngủ dậy mọi thứ trở về như cũ.
Nhưng thức trắng đến 3 giờ sáng, tôi càng tin chắc bản thân không vấn đề.
Vậy rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Tôi trở dậy mở máy tính tra lại vấn đề về m/áu, kết quả vẫn y như ban ngày.
Không, không chỉ vậy, tôi còn phát hiện k/inh h/oàng hơn.
Trong phần giới thiệu Tháp Đông Phương Minh Châu ghi: "Tòa kiến trúc biểu tượng tại quận Triều Dương, Bắc Kinh, hoàn thành trước Thế vận hội 2008".
Tôi tra "Lục Gia Chủi", hiện ra hình ảnh ba tòa nhà kỳ dị chưa từng thấy, tên gọi "Tam Trụ Tài Chính".
Tôi tra "Hoàng Phố Giang", hiển thị "Dòng sông chảy qua Thiên Tân".
Tôi đ/ập mạnh laptop, thở gấp từng hồi.
Điên rồ quá.
Đồng thời, tôi cũng cuối cùng x/á/c định, thế giới này tuyệt đối không phải nơi tôi từng quen thuộc.
02
Dù vậy, tôi không hé răng nửa lời.
Bởi khi đăng bài chất vấn lên mạng, tôi nhanh chóng nhận hai bình luận.
[Chủ thớt nên đi khám bác sĩ đi.]
[Chủ thớt đừng bảo là vừa trốn từ nơi nào ra chứ?]
Câu thứ hai lập tức cảnh tỉnh tôi.
Tôi không thuộc về thế giới này, đối với tôi không chỉ là chuyện kỳ lạ đơn thuần.
Hành động bộc lộ bất cẩn rất có thể mang đến nguy hiểm.
Thế là tôi lập tức xóa bài, từ đó về sau bắt đầu sống giả tạo.
Tôi cố gắng tỏ ra là một người "bình thường".
Đồng thời âm thầm quan sát mọi thứ của thế giới này.
May thay ngoài vài kiến thức cơ bản khác với ký ức, tôi chưa phát hiện vấn đề ảnh hưởng cuộc sống.
Điều này khiến tôi thở phào, có lẽ lo lắng ban đầu là thừa.
Nhưng ba ngày sau, giảng viên đào tạo sơ c/ứu lại đến công ty.
Ông ta phát cho mỗi người một bài kiểm tra, yêu cầu không trao đổi, làm xong nộp luôn, nói là đ/á/nh giá kết quả đào tạo.
Ban đầu tôi không để ý, mãi đến khi một chị làm lâu năm lẩm bẩm:
"Bao năm đào tạo, lần đầu thấy phải thi."
Tôi gi/ật nảy mình.
Đừng bảo đây là... nhắm vào tôi?
Thế là tôi liếc tr/ộm đề của đồng nghiệp.
Mồ hôi lạnh... lập tức thấm ướt lưng áo.
Đề của đồng nghiệp toàn kiến thức sơ c/ứu.
Còn đề tôi, câu một: M/áu người màu gì?
Câu hai: Tóc trẻ sơ sinh màu gì?
...
Tôi lập tức nhận ra mình đã bị để ý.
Dù không biết ý nghĩa thực sự, nhưng trực giác mách bảo chẳng có gì tốt đẹp.
Kìm nén bàn tay r/un r/ẩy, tôi bình tĩnh viết đáp án xanh lam và trắng.
Khi nộp bài, giảng viên nhìn tôi ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng không nói gì.
Tôi không rõ đã qua ải chưa, chỉ biết từ nay về sau phải cực kỳ cẩn thận.
03
Trưa hôm sau, tôi cùng vài đồng nghiệp đến quán ăn mới mở gần công ty.
Mấy ngày qua khiến tôi vô thức trở nên nh.ạy cả.m với xung quanh.
Thế nên tôi nhanh chóng phát hiện bàn chếch phía sau có người đàn ông mặc áo khoác xám ngồi một mình.