Dòng Máu Xanh

Chương 2

13/04/2026 05:09

03

Trong ký ức tôi, hình như sáng nay trên tàu điện ngầm cũng từng gặp người này.

Trước mặt hắn bày một suất ăn đơn, nhưng hắn chưa động đũa, chỉ chăm chú nhìn điện thoại.

Tôi cầm điện thoại lên, dùng màn hình làm gương, giả vờ trang điểm để quan sát hành động của hắn.

Chưa đầy một phút, hắn đã ngẩng đầu ba lần, mỗi lần đều "tình cờ" liếc nhìn tôi một cái.

Trong lòng tôi đã rõ, quả nhiên là nhắm vào tôi.

Tôi không vạch trần, giả vờ không biết gì ăn xong bữa với đồng nghiệp.

Buổi chiều về công ty, tôi lại lấy cớ xuống cửa hàng tiện lợi m/ua đồ, không ngoài dự đoán, lần nào cũng "tình cờ" gặp hắn.

Tan làm, tôi đứng trước tòa nhà văn phòng phân vân vô cùng.

Nên bắt taxi về nhà trốn đi?

Hay cứ sống theo lịch trình thường ngày, chấp nhận "trùng hợp" đi chung với gã áo khoác xám?

Hoặc đi thẳng tới hỏi rõ ràng hắn muốn gì?

Nói không sợ là giả, nhưng trong thâm tâm, tôi muốn hiểu rõ chuyện này hơn.

Thế là tôi quyết định liều một phen.

Tôi đổi đường về, không đi con đường lớn quen thuộc mà rẽ vào ngõ hẻm cũ nơi tôi từng thuê trọ.

Qua ba ngã rẽ, tôi chui vào cửa hàng tiện lợi, gọi một suất oden rồi ngồi phía trước cửa kính chờ đợi.

Con đường phía trước cửa hàng là ngõ c/ụt.

Hơn nữa, chủ nhà duy nhất ở đó chính là bà chủ nhà cũ của tôi.

Vì vậy, tôi chỉ cần đợi gã áo khoác xám quay đầu, sẽ thẳng thừng chất vấn hắn.

Dù hắn biện minh thế nào, chuyện theo dõi tôi cũng không thể chối cãi.

Từ đầu đến giờ, cả giảng viên đào tạo lẫn gã áo khoác xám đều không hé lộ gì, chứng tỏ họ chưa muốn động đến tôi.

Nên hiện tại tôi vẫn an toàn, đây là tẩy bài lớn nhất của tôi.

Nhưng sau khi gã áo khoác xám đi qua, tôi đợi mãi mà hắn không quay lại.

Trời dần tối, tôi kinh ngạc đứng trước cửa hàng nhìn sang phải.

Ngõ c/ụt im ắng, chỉ có ánh đèn đường bật lên đúng giờ, chiếu xuống bức tường đ/á loang lổ và mặt đất.

Gã áo khoác xám, như chưa từng xuất hiện, biến mất không dấu vết.

Khoảnh khắc này, tôi lại lần nữa cảm thấy rùng mình.

04

Tôi nhanh chóng về nhà, khóa ch/ặt tất cả cửa nẻo.

Uống hết chai nước lạnh để ép bản thân bình tĩnh lại, tôi viết ra giấy những câu hỏi:

[1. Thế giới này không phải thế giới trước đây.]

[2. Có người đặc biệt chú ý đến tôi vì tôi đề cập đến dị thường của thế giới.]

[3. Những người này, cùng thế lực đằng sau họ, tuyệt đối không đơn giản.]

[Vậy, họ muốn gì?]

Tôi cắn đầu bút, bắt đầu phân tích.

Họ muốn x/á/c định tôi có phải người thế giới này không?

Không, việc này họ hoàn toàn không cần vòng vo.

M/áu tôi màu đỏ, với năng lực của họ, muốn biết kết quả này dễ như trở bàn tay.

Tôi chợt nhớ ánh mắt đầy ẩn ý của giảng viên đào tạo khi thu bài.

Tôi nắm ch/ặt bút, viết thêm một dòng đậm nét:

[Họ muốn x/á/c định tôi có phát hiện thế giới này dị thường không.]

Đúng vậy, hành động hiện tại của họ là để thăm dò phản ứng của tôi.

Nếu tôi an phận, có lẽ họ sẽ không quấy rầy cuộc sống tôi.

Nhưng nếu tôi tỏ rõ nghi ngờ và chống đối, tôi có thể gặp nguy hiểm.

Tôi hít sâu, tiếp tục suy nghĩ.

Vậy, tôi nên làm gì?

Đây là câu hỏi tôi trốn tránh mấy ngày qua.

Tôi nên chấp nhận tất cả, sống như người bản địa trong thế giới này?

Hay tìm ra ng/uồn gốc mọi dị thường, bằng mọi giá trở về thế giới cũ?

Tôi không dám viết ra đáp án, nhưng trong khoảnh khắc, tim tôi đã có lời giải.

05

Tôi đăng ký tài khoản trên diễn đàn hỏi đáp lớn nhất, đăng một câu hỏi:

[Trí nhớ kém, hay nhầm lẫn địa danh giữa các thành phố phải làm sao?]

Tôi không dám đề cập trực tiếp đến dị thường, càng không dám nhắc đến chuyện màu m/áu nh.ạy cả.m.

Chỉ có thể ám chỉ, nếu có đồng đội trong thế giới này, hy vọng họ hiểu được.

Một ngày sau, có ba câu trả lời nhưng không phải thứ tôi cần.

Tôi thử bổ sung câu hỏi:

[Ví dụ Tháp Phương Đông, tôi cứ nhầm thành phố hoài, phải làm sao?]

Sáng hôm sau, điện thoại nhận được thông báo tin nhắn riêng.

Trên trang chủ hiện lời nhắn từ người dùng [Đào]:

[Thượng Hải?]

Trong khoảnh khắc, tim tôi như ngừng đ/ập.

Tôi lập tức nhấn vào, nhưng bài đăng đã bị xóa, tài khoản tôi vô cớ bị khóa.

Tôi hiểu ngay: Họ phát hiện rồi.

Lúc này, tôi vừa kh/iếp s/ợ vừa phấn khích.

Không biết họ sẽ làm gì tiếp, nhưng tôi biết thế giới này không chỉ mình tôi.

06

Bình tĩnh lại vài giây, tôi quyết định đi làm như thường lệ.

Trên đường ra ga tàu điện phải qua một ngõ hẻm, vừa bước vào thì có người lao ra đ/âm sầm vào tôi.

Hắn nói xin lỗi rồi vội vã bỏ đi.

Tôi ngạc nhiên vì trong chớp mắt, dường như hắn đang cười.

Tôi quay lại tiếp tục đi, đột nhiên một tiếng n/ổ lớn vang lên trên đầu.

Tiếp theo, cục nóng điều hòa rơi xuống ngay trước mặt, mảnh vỡ văng ra suýt trúng mũi tôi.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Sau đó là nỗi sợ hãi ùa đến.

Người tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, r/un r/ẩy toàn thân.

Đây là lần đầu tiên tôi đối mặt cái ch*t gần đến thế.

Cảnh sát nhanh chóng có mặt, kết luận do hỏng hóc lâu ngày, rơi xuống do t/ai n/ạn.

Họ còn cho biết chủ nhà đã ra nước ngoài mấy tháng, căn nhà bỏ không.

Có người qua đường an ủi: "Cô gái trẻ, đại nạn không ch*t ắt có hậu phúc."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm