Dường như có thứ gì đó bất chợt kết nối trong đầu tôi. Tất cả đều do họ làm, khi phát hiện những hành động của tôi. Hai lần t/ai n/ạn không phải do tôi may mắn, mỗi lần đều thoát hiểm trong tích tắc. Mà là, họ đang cảnh cáo tôi. Vậy, liệu tôi còn có cơ hội thứ ba?
Đối diện ánh mắt quan tâm của quản lý Vương và chị Lưu, sau vài giây đờ đẫn, tôi gật đầu.
"Vậy em sẽ đi thử."
Họ dường như thở phào nhẹ nhõm. Quản lý Vương đưa tôi danh thiếp, chị Lưu bảo không cần lo về việc nghỉ phép, chị sẽ sắp xếp ổn thỏa. Tôi cảm ơn họ, cầm hành lý xuống xe.
Khi xe rời đi, tôi nhìn tấm danh thiếp trên tay.
*Tiến sĩ Lý Chính Minh*
*Trung tâm Điều trị Rối lo/ạn Nhận thức và Tri giác*
Tôi hiểu điều này có nghĩa gì. Họ đang cho tôi cơ hội cuối cùng. Đến gặp bác sĩ, chấp nhận "điều trị", thừa nhận mọi thứ chỉ là "ảo giác" của tôi. Rồi tôi có thể tiếp tục làm "người bình thường" của thế giới này.
Vậy cuối cùng, tôi có nên đi không?
**09**
Tôi ngồi ở nhà, phân tích kỹ tình hình hiện tại. Chuyện sáng nay chứng tỏ họ không chỉ nắm được hành tung của tôi, mà còn có thể kiểm soát nhiều thứ tôi tưởng như bất khả thi. Thế giới này đã không còn nơi nào an toàn.
Vậy thà diễn tiếp vở kịch này còn hơn để họ x/é bỏ lớp vỏ bọc cuối cùng bắt tôi đi. Biết đâu còn tạo được chút không gian xoay xở.
Ngoài ra còn lý do quan trọng nhất: Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Tôi luôn cảm giác nơi Lý Chính Minh sẽ có câu trả lời tôi muốn biết.
Đánh cược một phen!
Nghĩ vậy, tôi gọi số điện thoại trên danh thiếp, hẹn gặp Lý Chính Minh lúc 3 giờ chiều.
Đúng ba giờ, y tá dẫn tôi vào phòng khám. Trong đó có người đàn ông trông chưa đến bốn mươi, cười đưa tay ra.
"Chào cô Phương, tôi là Lý Chính Minh."
Tôi ngồi lên chiếc ghế dài giống sofa, y như cảnh trong phim.
Lý: "Quản lý Vương nói dạo này cô gặp chút phiền phức?"
Tôi: "Vâng, gần đây em gặp vài chuyện khiến em sợ hãi."
Lý: "Cô có thể kể chi tiết được không?"
Tôi kể sơ qua mấy lần t/ai n/ạn và bị theo dõi, cố ý thêm chút suy đoán để chúng nghe giống chứng hoang tưởng bị hại.
Lý: "Còn gì khác? Ví dụ đôi khi cảm thấy sự vật không giống trong ký ức?"
Anh ta nhìn chằm chằm, tôi biết ý anh ta nhưng lắc đầu.
Tôi: "Thỉnh thoảng hay quên nên đôi lúc cảm thấy xa lạ, nhưng nhanh hết thôi. Chủ yếu vẫn là tình trạng như em kể."
Tôi không dám nói những dị thường thực sự của thế giới này, sợ họ biết được tình hình thật sẽ không thèm giả vờ nữa.
Quả nhiên, Lý Chính Minh nhìn tôi thêm vài giây rồi gập sổ ghi chép lại.
Lý: "Người hiện đại áp lực nhiều, đôi khi n/ão bộ tạo cơ chế phòng vệ. Như thay đổi ký ức, hoặc tạo ra mối đe dọa không tồn tại để đ/á/nh lạc hướng khỏi áp lực thật."
Tôi: "Vậy những cảm giác dị thường của em đều do n/ão bịa ra?"
Lý: "Khả năng cao là vậy, học thuật gọi là Rối lo/ạn Nhận thức Dạng Hoang tưởng."
Tôi: "Vậy em cần làm gì?"
Lý: "Có thể làm vài kiểm tra như quét n/ão, sau khi đ/á/nh giá chúng tôi sẽ đưa phác đồ điều trị cụ thể. Rất nhẹ nhàng, cô không cần lo."
Tôi nắm bắt trọng điểm: "Quét n/ão? Kiểu như chụp CT ấy ạ?"
Lý: "Đúng vậy, trung tâm chúng tôi có đủ thiết bị. Tôi có thể sắp xếp ngay cho cô."
Tim tôi đ/ập thình thịch, cuối cùng cũng lộ rõ ý đồ thật sự. Dù không biết thiết bị đó thế nào, nhưng rõ ràng một khi tôi nằm lên đó, sẽ thành cá trên thớt.
Tôi viện cớ hôm nay chỉ đến xem trước, định về chuẩn bị rồi quay lại điều trị.
"Không sao đâu cô Phương, thiết bị chúng tôi rất hiện đại, kiểm tra nhanh thôi, không ảnh hưởng sinh hoạt bình thường."
Lý Chính Minh càng giải thích, tôi càng tin vào suy đoán ban đầu. Tôi viện thêm vài lý do, nhưng anh ta không những không đồng ý cho tôi về mà còn tỏ ra bực dọc và cứng rắn.
Thấy không khí căng thẳng, tôi nảy ra ý xin tham quan trước. Lý Chính Minh như trút được gánh nặng, lập tức đồng ý. Tốt thôi, việc này cho tôi thêm thời gian tìm hiểu và chuẩn bị.
Tôi theo Lý Chính Minh vào hành lang. Hai bên là các phòng điều trị và văn phòng, cuối hành lang có cửa kim loại dày đóng biển:
*Phòng Hiệu chuẩn Nhận thức*
Lý Chính Minh quẹt thẻ đưa tôi vào trong. Đó là đại sảnh rộng với đủ loại máy móc. Một số giống máy chụp CT bệ/nh viện, số khác kỳ lạ như thiết bị trong phim khoa học viễn tưởng.
"Đây là khu đ/á/nh giá cốt lõi của chúng tôi."
Anh ta giới thiệu vài cái tên máy nghe rất kỹ thuật cao. Nhưng điều khiến tôi lạ nhất là dù nhân viên áo blouse đang bận rộn khắp nơi, tôi không thấy bệ/nh nhân nào.
Hơn nữa, từ khi tôi bước vào, tôi cảm nhận rõ các nhân viên đều đang lén liếc nhìn mình.
Tôi nhìn ra cửa, đèn báo hiệu bên cửa kim loại chuyển đỏ, muốn ra phải quẹt thẻ. Một người như bảo vệ đứng gác từ khi tôi vào.
Đến lúc này, tôi đã hiểu họ sẽ không dễ dàng để tôi về.
Đầu óc tôi chạy đua tìm cách thoát thân.
Một nhân viên tiến đến:
"Bác sĩ Lý, bắt đầu kiểm tra luôn ạ?"
Lý Chính Minh nhìn tôi. Tôi nảy ra kế: "Chắc phải ký hợp đồng gì trước chứ ạ? Em còn cân nhắc chi phí, với lại một mình em thấy sợ, cần người nhà tới cùng."
Lý Chính Minh cười:
"Cô yên tâm, quản lý Vương nói công ty sẽ chi trả toàn bộ. Còn người nhà..."
Anh ta ngập ngừng, "Tôi thấy không cần thiết lắm. Nếu cô thực sự sợ, tôi có thể mời quản lý Vương và chị Lưu tới cùng."