Tôi là Tiết Kiều, một đạo sĩ, hiện đang nằm dưới gầm giường nhà thân chủ. Bên ngoài là người thuê tôi và chồng cô ta.

Người thuê tôi tên Dương Lệ Quyên, ba ngày trước đã tìm đến, nói rằng gần đây đêm nào cũng mất ngủ, luôn cảm thấy có ai đó thì thầm bên tai bảo cô nhảy sông t/ự v*n để giải thoát, thậm chí đôi lúc nửa đêm còn cảm thấy như bị nước nhấn chìm không thở được.

Thế là cô tìm tôi, muốn nhờ tôi đến nhà xem thử có phải vướng phải thứ gì ô uế không. Vừa bước vào phòng, chồng cô đã về ngay sau. Chồng Dương Lệ Quyên rất gh/ét cô tin vào m/ê t/ín, nên trong lúc vội vàng, cô bảo tôi trốn xuống gầm giường.

"Anh sao lại về? Không phải đi công tác sao?"

Dương Lệ Quyên có chút hốt hoảng, nhưng chồng cô không để ý, chỉ ngồi phịch xuống giường.

"Có việc đột xuất nên không đi nữa."

Hai người nói chuyện qua quýt. Tôi thấy chán, định lấy điện thoại lướt mạng thì đột nhiên...

Một mùi hôi nồng nặc lọt qua khe giường.

Chà, người ngồi trên giường vừa xì hơi!

Tôi vội bịt mũi lật người, muốn tránh xa mùi hôi. Ai ngờ một khuôn mặt sưng phù hiện ra ngay trước mặt.

Tôi gi/ật mình kêu thét lên.

"Úi trời, cái quái gì thế!"

Tiếng kêu khá to khiến người trên giường đứng phắt dậy. Chưa kịp hoàn h/ồn thì chiếc giường đã bị nhấc lên. Dưới ánh mắt gi/ận dữ của người chồng, tôi ngượng ngùng gãi đầu:

"À... Tôi nói tôi là đạo sĩ đến xem phong thủy, anh tin không?"

2.

Người chồng Lý Khải gần như lôi phăng tôi ra, suýt nữa x/é rá/ch áo đạo sĩ của tôi.

"Hay lắm, hai người nhân lúc tôi đi công tác chơi trò mèo mả gà đồng, còn mặc đồ hóa trang nữa chứ!"

Lý Khải nắm cổ áo lôi tôi sang một bên, thở gấp kiềm chế cơn gi/ận. Tôi nhìn sang Dương Lệ Quyên, cô vội nói:

"Anh à, cậu ấy thật sự là đạo sĩ! Mấy hôm trước em có kể với anh về chuyện em luôn nhức đầu, gặp á/c mộng, cứ cảm thấy có người rủ em nhảy sông đó."

"Bà ngoại em bảo nhà mình bị vướng vật ô uế nên em mới mời đại sư Tiết đến xem."

Lý Khải rõ ràng không tin, giơ nắm đ/ấm định đ/ập tôi. Tôi bực mình nắm tay hắn gi/ật mạnh xuống, hắn lập tức ngã vật ra đất.

"Mày..."

Tôi bịt miệng hắn, chỉ tay xuống gầm giường. Hắn ngoái nhìn vào. Ngay sát tường dưới gầm giường, một khuôn mặt sưng phù hiện ra mờ ảo, dường như còn nở nụ cười q/uỷ dị.

"Đây chính là lý do vợ anh tìm tôi."

3.

"Đây là cái quái gì?"

Lý Khải rõ ràng bị khuôn mặt đó dọa cho một phen. Hắn đứng dậy, gắng sức đẩy chiếc giường sang bên. Tôi tiến lại gần, đưa tay sờ thử. Cảm giác nhớp nháp, khác hẳn với lớp tường khô ráo xung quanh, như thể bị nước thấm qua.

"Đây là mặt thủy q/uỷ."

Tôi sờ vào tấm ván giường, dùng sức lật ngược lên. Phía sau những tấm ván, lố nhố những khuôn mặt sưng phù.

"Người ch*t đuối dưới sông là ch*t oan, oán khí không tan sẽ hóa thành thủy q/uỷ. Muốn luân hồi, chúng phải tìm người thế mạng."

"Những thủy q/uỷ không tìm được người thay thế sẽ chia một phần h/ồn phụ vào người đi qua sông. Người bị phụ mà không biết, mang nó về nhà."

"Phần h/ồn bị chia đó sẽ tạo thành mặt thủy q/uỷ, bám vào nơi gần giường, đợi người ngủ say rồi ngày đêm hút dương khí."

"Đợi khi dương khí suy yếu, người đó sẽ bị mê hoặc, nhảy xuống nước t/ự v*n làm kẻ thế thân."

Nghe xong, Dương Lệ Quyên ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cô nhớ lại những lời thì thầm mỗi đêm "Ch*t đi, nhảy sông là giải thoát" rồi mềm nhũn ngã xuống đất, lẩm bẩm:

"Một tuần trước, em đi câu cá với anh, lỡ trượt chân ngã xuống nước nhưng được c/ứu lên ngay."

Tôi gật đầu:

"Chắc chắn lúc đó cô đã vướng phải. Cô rơi xuống nước nhưng thủy q/uỷ chưa kịp bám theo nên chia một phần h/ồn thành mặt thủy q/uỷ bám vào người cô, theo về nhà."

"Chúng sẽ không ngừng dụ dỗ cô, hút dương khí cho đến khi cô mê muội nghe theo, tự kết liễu đời mình."

Càng nghe, mặt cô càng nhợt nhạt:

"Đại sư c/ứu tôi, xin ngài c/ứu tôi!"

Lý Khải vốn định m/ắng mấy câu m/ê t/ín, nhưng nhìn những khuôn mặt chi chít dưới gầm giường, cuối cùng cũng tin.

Hắn từ tốn hỏi:

"C/ứu được không?"

Khác hẳn với sự khóc lóc của vợ, hắn tỏ ra rất bình tĩnh. Tôi nhướng mày gật đầu.

"Được, nhưng phải xem lòng thành của anh thế nào."

Lý Khải thở dài:

"Chuyện gì giải quyết được bằng tiền thì lòng tôi luôn thành nhất."

"200 triệu, đủ thành chưa?"

Tôi nhếch mép cười:

"Tiểu đạo Tiết Kiều, xin hân hạnh phục vụ."

5.

Hôm sau, tôi lái xe đến cổng nhà Lý Khải. Hai vợ chồng đã đợi sẵn, chúng tôi cùng xuất phát. Xe tôi theo sau xe họ, thẳng hướng ra ngoại ô.

Ra khỏi thành phố, đoàn xe hướng về phía rừng đ/á lởm chởm phương nam, đi qua khu nghĩa trang. Suốt gần hai tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy dừng.

"Này, rốt cuộc anh câu cá ở đâu vậy?" Tôi hét lên phía trước.

Nếu không phải tôi là đàn ông, tôi đã nghi họ là kẻ buôn người định lừa tôi về vùng núi làm vợ lão già rồi.

Xe Lý Khải chậm dần:

"Tới rồi, tới rồi đại sư."

Hắn đỗ xe trên bãi đất trống rồi bước xuống. Đây là vùng đất hoang vu, xung quanh không một bóng cây cỏ, chỉ lác đ/á/c vài đám rêu xanh. Rõ ràng nơi này đã bị oán khí thấm đẫm, sinh khí cạn kiệt khiến thực vật không sống nổi.

Không xa có một ao nước đen ngòm, rất rộng. Từ góc nhìn của tôi, mặt nước đen kịt, cả ao chìm trong tử khí ngột ngạt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm