Các vị đã làm gì tôi vậy?”
Bà Lý há hốc miệng, không nói nên lời.
Ông Trương ngồi xổm trong góc tường, ôm mặt khóc nức nở.
Trương Vỹ đứng một bên, mặt xám xịt, im thin thít.
Bà Lý bỗng chồm xuống đất, ôm đầu gối thút thít: “Khoản v/ay này chúng tôi phải trả đến bao giờ mới xong chứ? Lương hưu mỗi tháng của tôi có hơn hai ngàn thôi! Trả đến ch*t cũng không hết n/ợ.”
Ông Vương cũng than thở: “Sức khỏe tôi yếu lắm, th/uốc thang còn chẳng m/ua nổi, lấy gì mà trả n/ợ?”
Mẹ Trương Vỹ ngồi bệt xuống đất, mắt đờ đẫn: “Tôi không trả nổi, tôi không trả nổi đâu! Thà ch*t đi cho xong!”
Tiếng khóc lóc vang khắp hành lang.
Tôi lau vội giọt nước mắt, hít sâu một hơi.
“Được rồi. Hợp đồng đã ký, nhà là của các vị. Chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi nữa.”
Tôi quay người định đi.
Bà Lý bỗng hét lên: “Tiểu Trần! Cô không được đi!”
Tôi không dừng lại.
“Cô đi rồi chúng tôi phải làm sao? Khoản v/ay này biết trả thế nào đây!”
Tôi tiếp tục bước.
“Ngân hàng sẽ tịch thu nhà mất! Chúng tôi sẽ thành kẻ vô gia cư thôi!”
Tôi bước đến đầu cầu thang.
“Tiểu Trần! Cô quay lại đi! Quay lại đây mau!”
Tôi không ngoảnh mặt.
Đằng sau lưng vẳng lại tiếng khóc than x/é lòng, nhưng lần này tôi nhất quyết không quay đầu!
Tôi tưởng chuyện sẽ kết thúc ở đây.
Dù lỗ vốn nhưng ít nhất được yên thân, nào ngờ tôi quá ngây thơ.
Sáng ngày thứ ba, khi tôi còn đang ngủ, điện thoại đã rung lên không ngừng.
Nhóm chat công ty náo lo/ạn cả lên.
Trợ lý Tiểu Lưu của tôi nhắn: “Trần tổng, đây có phải là cô không ạ?”
Bên dưới là ảnh chụp màn hình một bài đăng trên diễn đàn địa phương.
Tiêu đề ghi: 《Nữ đầu cơ bất lương lừa sạch tiền hưu trí của lão niên, mười hai hộ gia đình mất nhà cửa!》
Kèm ảnh tôi bị chụp lén trước tòa nhà cũ, khuôn mặt hiện rõ mồn một.
Nội dung bài viết:
“Một phụ nữ họ Trần, vì mục đích đầu cơ bất động sản, đã lừa mười hai cụ già b/án nhà với giá rẻ mạt. Lợi dụng việc các cụ không biết chữ, không hiểu chính sách, cô ta ép m/ua với giá thấp hơn thị trường.”
“Sau khi biết chuyện giải tỏa vô vọng, lại ép các cụ v/ay ngân hàng m/ua lại nhà. Giờ đây các cụ phải gánh khoản n/ợ khổng lồ, có người không còn tiền ăn, có người ốm liệt giường không ai chăm sóc. Trong khi người phụ nữ họ Trần kia, tay cầm tiền mồ hôi nước mắt của lão niên sống phây phây.”
Bên dưới là vài bức ảnh: bà Lý ngồi khóc dưới đất, ông Trương ngồi xổm lau nước mắt, ông Vương chống gậy đờ đẫn.
Mỗi bức đều chụp đúng khoảnh khắc đ/au lòng nhất.
Bài đăng đã có hàng trăm bình luận.
Tiểu Lưu lại nhắn: “Trần tổng, toàn là comment ch/ửi cô đấy ạ, có cần xử lý không?”
Tôi nhấp vào xem.
“Đồ vô liêm sỉ! Tiền của người già cũng lừa!”
“Loại người này đáng bỏ tù!”
“Hãy lộ thông tin cô ta ra! Cho cô ta bị xã hội đào thải!”
“Giới trẻ bây giờ vì tiền việc gì cũng làm được!”
Tôi lướt xuống trang hai, thấy một cái tên quen thuộc.
“Tôi là một trong những người trong cuộc, con này tên Trần XX, nó lừa mất nhà của bố tôi. Giờ bố tôi lên cơn đ/au tim phải nhập viện, nó còn chẳng thèm đến thăm một lần.”
Trương Vỹ, cái tên quá đỗi quen thuộc.
Hắn tiếp tục bịa đặt trong bài viết:
“Lúc nó m/ua nhà, bố tôi đang ốm nằm viện, nó thừa nước đục thả câu, ép giá xuống còn năm ngàn một mét vuông. Giờ thấy giải tỏa vô vọng, lại ép chúng tôi m/ua lại nhà, còn bắt v/ay ngân hàng. Giờ chúng tôi n/ợ ngân hàng mấy chục triệu, sống không bằng ch*t.”
Nhóm công ty cũng xôn xao bàn tán.
“Trần tổng không thể là người như vậy chứ?”
“Ảnh chụp rõ thế mà, còn giả được nữa sao?”
“Biết mặt mà không biết lòng người ta.”
Tôi không trả lời, điện thoại cứ réo liên hồi.
Những số lạ gọi đến không ngớt.
Tôi bắt máy, đầu dây bên kia quát: “Đồ l/ừa đ/ảo! Mày còn mặt mũi nào sống nữa?”
Cúp máy.
Lại một cuộc gọi khác: “Chúc nhà mày tan cửa nát nhà!”
Hết cuộc gọi này đến cuộc khác toàn lời lẽ xúc phạm.
Tôi đành tắt ng/uồn.
Tôi ngã vật ra ghế sofa, mắt đờ đẫn nhìn trần nhà, nước mắt lăn dài trên gò má.
Nửa tiếng sau, tôi bật máy lại.
Phó tổng Chu gọi đến: “Trần tổng, bên ban giám đốc đã thấy bài đăng đó rồi, hỏi xem chuyện gì xảy ra. Cô phải cho tôi lời giải thích, không thì hình ảnh công ty bị ảnh hưởng đấy.”
Tôi nói: “Nội dung bài đăng toàn là bịa đặt.”
Ông Chu im lặng giây lát: “Vậy thì cô phải có bằng chứng.”
Tôi đáp: “Tôi có.”
Cúp máy, tôi lục lại hợp đồng m/ua b/án năm xưa.
Mười hai ngàn một mét, ghi rõ rành rành.
Tôi còn tìm được lịch sử chuyển khoản ngân hàng.
Mở đoạn chat thu tiền nhà trên WeChat.
“Chú Trương, tháng này tiền nhà không vội, sức khỏe chú quan trọng hơn.”
“Bà Lý, tháng này bà đi viện nhiều, tiền nhà khỏi chuyển, coi như chút lòng của cháu.”
Rồi tôi mở máy tính, gõ từng chữ một.
“Bản giải trình sự thật về tin đồn nữ đầu cơ bất lương chiếm đoạt tiền hưu trí của lão niên”
Tôi viết suốt hai tiếng đồng hồ.
Chuyện hai năm trước họ bị lừa m/ua thực phẩm chức năng, mắc n/ợ khổng lồ, có người định nhảy lầu.
Rồi tôi m/ua nhà giá cao hơn thị trường, để họ tiếp tục ở, mỗi tháng chỉ thu năm trăm tiền thuê.
Đến khi Trương Vỹ về tung tin đồn giải tỏa, xúi giục các cụ ép tôi b/án nhà.
Cả chuyện họ trả giá năm ngàn một mét, tôi không đồng ý, mẹ Trương Vỹ gọi điện ch/ửi bà nội tôi, khiến bà lên cơn đ/au tim nhập viện. Và việc tôi bị ép b/án với giá năm ngàn một mét, lỗ hơn một triệu cho mười hai căn nhà.
Từng sự việc, tôi ghi lại đầy đủ.
Cuối cùng đính kèm mọi bằng chứng: ảnh chụp, hợp đồng, lịch sử chuyển khoản, đoạn chat, bản ghi âm.
Tôi đăng bài lên diễn đàn đó.
Rồi chuyển vào nhóm công ty.
“Đây là sự thật. Ai muốn ch/ửi tiếp thì cứ việc.”
Nhóm công ty im lặng suốt mười phút.
Tiểu Lưu đầu tiên phản hồi: “Trời ơi Trần tổng, hóa ra cô chịu oan ức lớn thế.”
Ông Chu viết: “Đọc xong vô cùng chấn động. Trần tổng hoàn toàn vô tội, mọi người hãy chia sẻ bài này để minh oan.”
Các đồng nghiệp khác lần lượt hưởng ứng.
“Gh/ê quá, nhà này bội ân bội nghĩa!”
“Trần tổng chính là Bồ T/át sống mà còn bị họ bạo hành mạng sao?”
“Thằng Trương Vỹ kia đúng là đồ vô lại!”
Tôi không xem điện thoại nữa, đi ngủ luôn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, luồng dư luận đã đổi chiều.
Bài đăng của tôi được chia sẻ hàng chục nghìn lần.
Bình luận giờ toàn một màu ủng hộ.
“Đọc mà rơi nước mắt, hóa ra người tốt lại bị đối xử tệ như vậy sao?