Tôi nhìn Điền Hạo Vũ nằm bất động dưới đất, nghĩ thời gian cũng đã đủ.
Không gọi lại cho Diêu Ngọc Mai nữa, tôi bấm số gọi cấp c/ứu rồi báo cảnh sát. Sau một hồi xử lý rắc rối, cuối cùng cũng đưa được Điền Hạo Vũ đã hôn mê vào viện.
10.
Đến tối muộn.
Diêu Ngọc Mai mới hớn hở về nhà, tay xách nách mang đầy những túi quần áo, túi xách mới m/ua sau cả ngày dạo phố.
Cũng phải thôi, cuối cùng bà ấy cũng thoát được đứa con gái như tôi, còn gì vui hơn?
Nên khi thấy cửa chính đã mở toang.
Mà tôi vẫn đứng đó bình an vô sự, bà ta suýt nữa đi/ên tiết.
"Sao cửa mở thế này?"
"Không lẽ thiếu đàn ông một phút là con không sống nổi? Mẹ cả đời tự trọng, sao lại đẻ ra cái đứa con gái mê trai mất dạy như mày?"
"Con tự h/ủy ho/ại bản thân thế này, không sợ sau này ế chồng, không tìm được chồng tử tế à?"
"Rốt cuộc mẹ phải làm sao con mới hiểu, tất cả những điều mẹ làm đều vì con thôi!"
Tôi không đáp.
Chỉ nhìn bà bằng ánh mắt thương hại.
Cái nhìn ấy của tôi càng khiến Diêu Ngọc Mai tức đi/ên người.
"Ngồi yên đó cho mẹ! Mẹ đi nấu th/uốc cho con uống. Con không thương lấy mình, mẹ không thể mặc kệ con thế này!"
Bà ta đặt đồ xuống.
Nhưng chợt nhận ra tôi uống th/uốc xong vẫn đứng vững, cho rằng liều lượng chưa đủ, bà không m/ắng tiếp mà hầm hầm định vào phòng ngủ lấy thêm th/uốc. Vừa bước đến cửa.
Đụng mặt Điền Kiến Minh đang bước ra từ phòng.
"Anh... anh về rồi?"
"Không lẽ Thanh Hà lại mách gì với anh? Em phải nói mấy lần nữa, anh không thể nuông chiều nó thế, bản chất nó vốn dĩ đã..."
Điền Kiến Minh không cho bà nói hết.
Giơ chân đ/á mạnh vào ng/ực bà.
"Mày còn mặt mũi nói mấy lời này?"
"Cả đời Hạo Vũ bị mày h/ủy ho/ại rồi!"
Lúc này Diêu Ngọc Mai mới nhận ra.
Điền Hạo Vũ không có ở nhà, còn mắt Điền Kiến Minh đỏ hoe - rõ ràng vừa khóc xong!
Nhớ lại cuộc gọi buổi sáng của tôi, bà ta sững người.
"Hạo Vũ?"
"Hạo Vũ làm sao?"
"Không lẽ Hạo Vũ thật sự bị viêm ruột thừa?"
Tôi và Điền Kiến Minh chẳng thèm giải thích.
Cứ thế lôi Diêu Ngọc Mai lên xe, đưa thẳng đến bệ/nh viện.
11.
Vào viện.
Diêu Ngọc Minh lập tức tìm bác sĩ hỏi tình hình.
Bác sĩ thở dài ngao ngán.
"Chị là mẹ bệ/nh nhân?"
"Sao giờ mới tới?"
"Tình trạng bệ/nh nhân rất phức tạp và nghiêm trọng. Qua kiểm tra, chúng tôi phát hiện bệ/nh nhân đã dùng th/uốc triệt sản trong thời gian dài, lại là loại dùng cho thú y. Loại này con người tuyệt đối không được dùng."
"Vì vậy thực chất bệ/nh nhân không đ/au bụng, mà là ngộ đ/ộc."
"Hiện tại trông có vẻ ổn, nhưng thực chất bệ/nh nhân đã mất khả năng sinh sản, đồng thời không còn thực hiện được chức năng nam giới nữa."
Diêu Ngọc Mai suýt ngất.
"Sao lại thế này? Con trai tôi sao có thể tự uống thứ này? Chắc chắn do kết quả xét nghiệm có vấn đề! Chúng tôi cần chuyển viện, phải đến bệ/nh viện tốt hơn khám lại!"
Nghe đến đây.
Điền Hạo Vũ gần như đã ch*t trên giường bỗng tỉnh táo trở lại.
"Chuyển viện?"
"Hay là nên lên báo, lên tin tức cho cả thế giới biết thằng đàn ông như tao giờ thành thái giám?"
"Với lại, tao đúng là chưa từng uống thứ này, ngay cả th/uốc men cũng chẳng dính. Ngày nào tao cũng ăn cơm nhà, chắc chắn là mày bỏ gì đó vào đồ ăn của tao!"
"Y như bố tao ấy, bố tao không cũng bị mày hại thành trọc đầu rồi sao!"
Diêu Ngọc Mai cay đắng không thể khóc nên tiếng.
Nhưng bà vẫn cố thanh minh.
"Mẹ không làm thế, con là con trai mẹ, sao mẹ có thể hại con?"
Tôi không cho bà tiếp tục.
Chỉ lắc đầu thở dài.
"Mẹ ơi, con biết mẹ gh/ét đàn ông, cho rằng đàn ông trên đời đều là rác rưởi."
"Nhưng mẹ không thể gh/ét cả bố và anh trai chứ? Bố và anh trai sao giống đám đàn ông khác được?"
"Hay chỉ vì lần trước anh không đứng về phía mẹ, nên mẹ mới hạ đ/ộc hại anh như thế?"
"Anh ấy tội nghiệp thế nào chứ!"
12.
Tôi càng nói, Diêu Ngọc Mai càng kích động.
Bà đi/ên cuồ/ng xô tôi ngã dúi.
"Mẹ đừng có ở đây nói nhảm! Mẹ biết rõ mà, con chỉ muốn tranh sủng ái thôi! Bố và anh con là người thân nhất của mẹ, sao con nhất định phải cư/ớp đi?"
"Chắc chắn là con."
"Con gh/en tị vì anh giỏi giang nên cố tình bỏ th/uốc hại anh."
"Y như lần trước, tóc bố chắc cũng do con cố ý. Con biết rõ mẹ cho chất tẩy lông hóa học vào dầu gội đầu, nên cố tình hại bố. Cư/ớp mất tóc bố chưa đủ, giờ còn muốn hủy anh trai nữa sao?"
Lời Diêu Ngọc Mai vô lý vô cùng.
Nhưng Điền Kiến Minh và Điền Hạo Vũ rõ ràng lại tin bà hơn.
Xét cho cùng.
Từ nhỏ đến lớn, Diêu Ngọc Mai không ít lần nói x/ấu tôi trước mặt hai người họ. Trong mắt họ, tôi luôn là đứa con gái hư hỏng mê trai, tội đồ đáng ch*t!
Nên Điền Kiến Minh cũng chẳng bênh vực tôi.
Chỉ trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
"Nói thật đi, có phải con cố tình không?"
"Có phải con nghĩ bố trọng nam kh/inh nữ nên gh/en tị với anh, mới hại anh như thế?"
"Bố đã thấy kỳ lạ rồi, rõ ráng lần trước suýt nữa con là nạn nhân, vậy mà con cứ bênh mẹ, không cho bố mẹ ly hôn. Có phải con định đổ tội hết lên đầu mẹ con không?"
Điền Hạo Vũ trên giường bệ/nh cũng trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.
"Đúng, chắc chắn là mày cố tình."
"Sao mày không gọi cấp c/ứu sớm? Bác sĩ nói rồi, đến sớm còn có thể c/ứu vãn. Đều tại mày, mày phải chịu trách nhiệm!"
"Mày tốt nhất khai thật đi, không tao báo cảnh sát bây giờ."
Tôi làm bộ lúng túng không biết giải thích thế nào.
Chỉ ấp a ấp úng nói không phải.
Nhưng không đưa ra được lý do thuyết phục, ai nhìn cũng thấy tôi đang có tật gi/ật mình. Sau khi cả ba tra hỏi một hồi, họ thẳng tay gọi cảnh sát.