Vì Thiên Hạo Vũ không tha thứ, không thông cảm, nên hình ph/ạt càng thêm nặng. Không lâu sau khi bà ta vào tù, Thiên Kiến Minh đã đề nghị ly hôn. Lần này không có tôi và Thiên Hạo Vũ giúp đỡ, bà ta cũng không thể khóc lóc, ăn vạ, dọa t/ự t* như trước. Vì thế, họ ly hôn rất nhanh chóng.
Sau khi ly hôn, không hiểu sao Thiên Kiến Minh đột nhiên đối xử tốt với tôi hơn hẳn. Có lẽ ông ta nghĩ tôi và ông có chung kẻ th/ù, nên qu/an h/ệ giữa chúng tôi trái lại còn tốt hơn trước. Nhờ sự hỗ trợ tài chính của ông và nỗ lực của bản thân, tôi giành được cơ hội đi du học nước ngoài theo diện trao đổi sinh.
Đúng ngày trước khi xuất ngoại, tôi đến nhà tù thăm Diêu Ngọc Mai một lần. Bà ta thay đổi khá nhiều, vừa nhìn thấy tôi đã gào thét đi/ên cuồ/ng:
"Là mày! Tao đã nghĩ thông suốt rồi, tất cả đều là lỗi của mày!"
Tôi không phủ nhận, chỉ thở dài:
"Mẹ ơi, giờ ai đúng ai sai không quan trọng nữa rồi."
"Con đến đây chỉ muốn nói với mẹ, ba sắp tái hôn rồi. Ông ấy đã có bạn gái mới, nghe nói là bác sĩ chữa hói đầu. Mẹ chính là bà mai của họ đấy."
"Còn anh trai... sau vụ mẹ đầu đ/ộc người khác, anh ấy bị bạn gái đ/á. Giờ anh ấy mắc trầm cảm nặng, đã t/ự s*t rồi."
"Còn con..."
"Con sắp đi trao đổi sinh ở nước ngoài. Tuy sẽ vất vả nhưng từ nay về sau con sẽ không quay về nữa..."
Nói xong những lời đó, tôi bỏ mặc tiếng thét đi/ên lo/ạn và gào khóc thảm thiết của Diêu Ngọc Mai, mỉm cười rời đi.
Vài năm sau, tôi đạt được nguyện vọng ở lại nước ngoài làm việc. Diêu Ngọc Mai cũng mãn hạn tù ra tù. Nghe nói việc đầu tiên bà ta làm khi ra tù là đi tìm Thiên Kiến Minh, truy hỏi vì sao ông dám tái hôn!
Thiên Kiến Minh tức đến mức muốn ch*t, cũng chẳng thèm giải thích chuyện mình chưa tái hôn. Vì ông không chịu giải thích, Diêu Ngọc Mai tưởng thật, thế là kéo ông cùng ch*t chung...
Diêu Ngọc Mau nhanh chóng trở lại nhà tù, lần này không chỉ ngồi tù mà còn bị tuyên án t//ử h/ình thẳng. Sau khi bà ta ch*t, tôi về nước một lần, thừa kế toàn bộ tài sản nhà họ Thiên. Tuy không quá nhiều nhưng cũng đủ đảm bảo cuộc sống sung túc nửa đời còn lại.
Điều này cũng coi như việc tốt Thiên Kiến Minh làm cho tôi, bù đắp phần nào sự thờ ơ của ông ở kiếp trước cùng sự dung túng để Diêu Ngọc Mai b/ắt n/ạt, hành hạ tôi.
Hết.