“Chí chí chí, không phải là cô ta nhìn trúng chồng người ta đấy chứ? Hại vợ cả rồi lên thay, cái tình tiết này tôi xem nhiều rồi.”
“Loại tiện nhân này trời sẽ thu, không ngờ trời chưa kịp thu thì mẹ chồng đã thu rồi.”
“……”
Tôi thu mình vào lòng mẹ chồng.
“Mẹ ơi, con sợ lắm… Con thật không ngờ cô ta lại là người như vậy!”
Mẹ chồng xót xa ôm ch/ặt tôi.
“Con ngoan, đừng sợ, có mẹ đây, không ai dám b/ắt n/ạt con nữa.”
Tôi nhìn qua vai bà.
Gặp ánh mắt của Trần Thanh Hà với khuôn mặt sưng tím.
Khóe miệng tôi khẽ cong lên.
Âm thầm thốt ra hai chữ - đồ phế vật.
Trần Thanh Hà thấy rõ.
Cô ta đi/ên tiết, gào thét định lao tới.
“Đồ tiện nhân, mày còn giả vờ!”
Mẹ chồng nhanh như c/ắt, túm lấy tóc cô ta, t/át liên tiếp mấy cái.
[Pằng! Pằng! Pằng!]
Mỗi cái mạnh hơn cái trước.
Trần Thanh Hà bị t/át ngã vật xuống đất, tóc rũ rượi che cả mặt, m/áu từ khóe miệng chảy xuống cằm.
“Bảo vệ!”
Mẹ chồng hướng cửa gọi.
“Lôi con đi/ên này ra ngoài! Nó muốn đ/âm con dâu tôi!”
Hai bảo vệ xông vào.
Kéo Trần Thanh Hà ra ngoài.
Cô ta giãy giụa đi/ên cuồ/ng, chân đạp lo/ạn xạ trên sàn.
“Lâm Tĩnh Di, đồ tiện nhân, mày h/ãm h/ại tao, mày sẽ ch*t không toàn thây! Khi Cẩn Chu tỉnh dậy sẽ không tha cho mày đâu!”
Tiếng hét càng lúc càng xa.
Cuối cùng biến mất ở cuối hành lang.
Phòng bệ/nh cuối cùng cũng yên tĩnh.
11
Đèn phòng cấp c/ứu tắt.
Bác sĩ bước ra, sắc mặt nghiêm trọng.
“Bệ/nh nhân bỏng diện rộng toàn thân, đặc biệt nghiêm trọng ở hai chân đã hoại tử. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, phải c/ắt c/ụt.”
Ông ngập ngừng: “Mắt trái cũng không giữ được.”
Mẹ chồng nghe xong, mắt trợn ngược, ngất lịm.
Các y tá vội chạy tới đỡ bà.
Tôi cúi đầu, lấy mu bàn tay lau khóe mắt.
Y tá bên cạnh tưởng tôi khóc, an ủi nhỏ: “Đừng quá đ/au lòng, người vẫn còn…”
Tôi cắn môi.
Suýt bật cười.
Đạo trời có mắt.
Dù Quý Cẩn Chu chưa ch*t.
Nhưng sống không bằng ch*t.
12
Quý Cẩn Chu nằm trong ICU, người đầy ống dẫn.
Khi xử lý đồ đạc cá nhân của hắn, tôi lấy được chìa khóa xe.
Xe hắn đỗ dưới tòa nhà của Trần Thanh Hà.
Trong hộc tay lái, tôi tìm thấy điện thoại của hắn.
Có lẽ quá vội, hắn quên cả điện thoại.
Trước giờ tôi chưa từng kiểm tra điện thoại hắn.
Tôi tưởng rằng sự tôn trọng cơ bản nhất giữa vợ chồng là tin tưởng.
Hóa ra sự tôn trọng ấy chỉ để cho chó ăn.
Tôi không do dự nhập ngày sinh của Trần Thanh Hà.
Màn hình mở khóa.
WeChat đứng đầu là cô ta.
Tôi nhấn vào, kéo lên xem.
Càng xem càng muốn nôn.
Ngày 21 tháng 3
Hôm đó tôi mang th/ai vừa tròn hai tháng.
Nghén dữ dội, ăn gì nôn nấy, người g/ầy hẳn. Tối đó hắn áp sát, tôi thật sự không còn sức, nói sợ ảnh hưởng th/ai nhi nên từ chối.
Hắn mặt xám xịt nói đi công ty làm thêm, quay đầu đã nhắn cho Trần Thanh Hà:
[Đúng là phá hỏng hứng, nó bảo không tốt cho th/ai nhi, không cho tao đụng.]
[Vẫn là em tốt, lần trước em đến kỳ vẫn giúp anh thỏa mãn.]
[Em ở đâu? Anh khó chịu quá, muốn gi*t em rồi.]
Ngày 20 tháng 5
Kỷ niệm 5 năm ngày cưới chúng tôi.
Tôi làm cả mâm cơm, bận rộn từ 4 giờ chiều đến 7 giờ tối. Hắn bảo khách hàng giữ lại, không về được. Tôi ngồi trước bàn ăn đến 11 giờ đêm, thức ăn ng/uội ngắt.
Nhưng trong tin nhắn của hắn ngày hôm đó:
[Hôm nay cũng là kỷ niệm 100 lần dùng bao siêu mỏng của chúng ta.]
[Anh phát hiện không thể thiếu em, A Hà. Anh yêu em lắm.]
[Chỉ tiếc chúng ta gặp nhau muộn, nếu gặp em trước, anh đã không cưới nó.]
Hắn tặng Trần Thanh Hà một sợi dây chuyền kim cương, hai người lăn lộn cả đêm trên bãi biển.
Hôm sau đưa cho tôi viên đ/á hình trái tim nhặt được, bảo tượng trưng cho tình yêu bất diệt.
Ngày 10 tháng 8
Chính là hôm qua.
Trần Thanh Hà bảo thất tình, khóc ngất ngư, bắt tôi qua đêm cùng.
Hóa ra là cô ta ép Quý Cẩn Chu ly hôn với tôi, nhưng hắn từ chối.
[Mẹ anh mong cháu đã lâu, giờ không thể ly hôn.]
[Ngoan, đợi nó đẻ xong, anh sẽ ly hôn ngay. Tài sản chưa kịp chuyển đi, em cũng không muốn để nó hưởng chứ?]
[Đàn bà đẻ xong là rá/ch như bao tải, anh không muốn em chịu khổ đâu.]
Tôi nhìn chằm chằm mấy dòng chữ này, ngón tay run lẩy bẩy.
Không phải vì đ/au lòng.
Mà là phẫn nộ.
Gi/ận mình sao có thể ngốc thế.
Để chúng nó đùa giỡn như thằng hề suốt bấy lâu.
13
Trong xe còn những thứ khác.
Khuyên tai của Trần Thanh Hà.
Hộp bao cao su siêu mỏng chỉ còn một chiếc.
Tôi thậm chí lần được chiếc quần l/ót dây trong khe ghế.
Trong suốt.
X/ẻ rốn.
Cũng tại tôi ng/u.
Hóa ra Trần Thanh Hà đã âm thầm khiêu chiến bao lần.
Mà tôi chẳng hề hay biết.
Tôi xếp từng món đồ ngay ngắn, chụp ảnh.
Rồi gọi cho luật sư.
“Luật sư Vương, tôi đã có bằng chứng chồng tôi ngoại tình. Tin nhắn, chuyển khoản, đồ dùng cá nhân trong xe… Có thể khiến hắn trắng tay ra đi không?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Cô Lâm, ngoại tình ảnh hưởng rất ít đến chia tài sản. Pháp luật không có khái niệm trắng tay, trừ khi đối phương tự nguyện. Dù tỷ lệ được chia thấp, cũng không thể không được gì.”
“Tôi khuyên cô nên tập trung đòi lại tài sản chung đã tặng cho người thứ ba. Phần này tỷ lệ thắng cao.”
Cúp máy, tôi thở dài.
Ly hôn không bằng goá bụa.
Chia đôi tài sản, sao bằng thừa kế di sản.
14
Năm ngày sau.
Quý Cẩn Chu cuối cùng tỉnh lại.
Bác sĩ nói vết bỏng gây nhiễm trùng, sốt đi sốt lại, thêm chấn thương sau phẫu thuật c/ắt c/ụt, tỉnh dậy được đã là may.
Hắn được chuyển từ ICU sang khoa bỏng.
Người vẫn quấn băng trắng, mắt trái lõm sâu, dịch vàng thấm qua băng gạc.
Hai chân trống hoác từ đùi trở xuống.
Chăn đắp xẹp lép một khoảng lớn.
Trần Thanh Hà không biết nghe tin từ đâu, xông thẳng vào phòng bệ/nh.
Cô ta lao đến giường, muốn ôm nhưng không dám chạm vào đống băng.
Cuối cùng chỉ nắm được tay Quý Cẩn Chu, khóc nấc lên.
“Cẩn Chu, anh cuối cùng cũng tỉnh rồi…”
Quý Cẩn Chu xoay con mắt đ/ộc nhất, nhìn xuống nửa thân dưới.
Dưới chăn chẳng có gì cả.