Tôi nghĩ về cuộc sống tương lai tươi đẹp trong đầu, Hạ Kiến Sơn lên tiếng.
"Lộc Bảo, thật ra em không cần làm bẩn tay mình."
"Không sao, chơi cho vui thôi."
"Em định đối phó với bà ta thế nào?"
"Cho tôi gặp bà ta, dùng chiêu đối phó với anh lần trước." Tôi nói, "Nhưng nhiều chuyện chúng ta hiểu ngầm, anh đừng hỏi quá chi tiết."
"Lộc Bảo, hình như anh chưa từng thật sự hiểu em." Ánh mắt Hạ Kiến Sơn thoáng chút u sầu.
Nhưng một nhân vật giấy trong sách lậu, một kẻ dị biệt xuyên không vốn đã là hai thế giới khác nhau.
Trở lại nhà họ Hạ lần nữa, cảm giác như cách một kiếp người.
Tôi gặp An Nhược Tuyết bị Hạ Kiến Sơn giam giữ trong tầng hầm. Thấy tôi, ánh mắt bà ta tràn đầy h/ận th/ù và bất mãn. Tôi niệm thần chú mộng ảo, đẩy An Nhược Tuyết vào giấc mơ giữa ban ngày.
Ác niệm trong người bà bị Võng Lưỡng thuần hóa, không ngừng bành trướng, chiếm lĩnh thể x/á/c.
Tuy đã có tuổi nhưng khuôn mặt bà ta vẫn mị hoặc đầy phong tình, chỉ có điều đôi mắt vốn luôn giả vờ lương thiện giờ bị á/c niệm xâm chiếm, trở nên q/uỷ dị và đ/ộc á/c.
Đây mới chính là đôi mắt vốn thuộc về bà ta.
An Nhược Tuyết cười một tiếng quái dị, như một người kể chuyện tồi, thuật lại những việc á/c mình đã làm trong quá khứ.
Sinh ra ở gia tộc họ An là số phận, là chiếc lồng không thể thoát ra, bà bị kéo xuống địa ngục, trở thành món hàng được định giá rõ ràng trên thương trường. Hàng hóa không xứng có cảm xúc, bà từng bước leo lên cao, giẫm đạp lên xươ/ng m/áu ruột thịt, người yêu thương thuở trước, cùng số phận của bao kẻ vô tội.
Có được địa vị, thân phận, bà không còn dễ dàng bị xem như món hàng.
Bà hoá thân thành kẻ buôn b/án người. Dụ dỗ những cô gái lương thiện sa đọa, ngắm nhìn đóa hoa trắng phóng đãng, quá trình này như th/uốc đ/ộc, nuôi dưỡng cảm giác bí mật, khiến người ta nghiện ngập.
Bà c/ăm ghết mọi thứ tình yêu trên đời, trong mắt bà, nhân gian chẳng qua là bãi rác, tình thân, ái tình... đều có thể bị vấy bẩn.
Vừa nói, bà vừa khúc khích cười.
Tôi ngước nhìn về phía camera, hỏi Hạ Kiến Sơn: "Đang quay chứ?"
"Đang quay!" Anh trả lời.
Tôi liếc nhìn đồng hồ: "Khả năng của tôi có hạn, chỉ còn 10 phút nữa, anh có vấn đề gì muốn hỏi bà ta không?"
"Tôi muốn biết, cái ch*t của cha tôi có liên quan đến bà ta không?"
Tôi rung chuông gió xươ/ng cá, lần theo bóng dáng cha Hạ Kiến Sơn trong cơn á/c mộng của An Nhược Tuyết, lại niệm thần chú mộng ảo.
Trong tấm gương mộng, bóng đen kia dần nhuốm màu m/áu.
An Nhược Tuyết trước mắt bắt đầu r/un r/ẩy, đột nhiên, hai tay bà ta siết ch/ặt lưng ghế, dùng hết sức, mặt mũi dữ tợn như đang bóp cổ ai đó.
"Cha anh bị bà ta gi*t, đây có lẽ là quá trình hạ thủ." Tôi nói khẽ, "Ông phát hiện âm mưu của An Nhược Tuyết, muốn bảo vệ anh, nhưng..."
Chuông gió xươ/ng cá vang ba tiếng, giấc mộng tạo thành kết thúc.
Ác mộng tan biến, An Nhược Tuyết tỉnh lại. Bà cúi đầu nhìn đôi tay đang siết ch/ặt lưng ghế, nghi hoặc hỏi: "Tôi bị làm sao vậy, các người đã làm gì tôi?"
"Bà gi*t bố tôi, tại sao?" Hạ Kiến Sơn chất vấn, "Ông ấy đối xử với bà tốt như vậy!"
"Không, không có, anh nói bậy!"
Tạo mộng giữa ban ngày, đặc biệt là tạo á/c mộng, cực kỳ hao tổn thể lực tôi. Dù rất hứng thú với vụ gi*t chồng này, nhưng cơ thể đã quá mệt mỏi, tôi quen đường quen lối quay về phòng cũ trong nhà họ Hạ.
Ngáp một cái, ngã vật xuống giường.
Giấc ngủ này kéo dài rất lâu.
Tôi bị đ/á/nh thức bởi tiếng ồn ào bên ngoài, mở cửa phát hiện phòng khách có rất nhiều người mặc đồng phục. Hóa ra thế giới này vẫn có luật pháp, có cảnh sát.
An Nhược Tuyết đầy m/áu được khiêng đi, trên người cắm một con d/ao trái cây.
"Người chưa ch*t, nhanh đưa đến bệ/nh viện!" Ai đó hét lên.
Hạ Kiến Sơn nhìn thấy tôi, mỉm cười với tôi như vừa trút bỏ xiềng xích.
Video "tự thú" của An Nhược Tuyết bị lan truyền rộng rãi.
Hạ Kiến Sơn nhận tội, nói rằng anh gi*t mẹ để trả th/ù cho cha.
Chỉ một đêm, nhà họ Hạ sụp đổ.
Tôi hỏi Thẩm Nhạn Thanh: "Nếu muốn An Nhược Tuyết bại hoại thân danh, mấy cái video đó đã đủ rồi, sao anh ta lại phải đ/âm bà ta một d/ao?"
Thẩm Nhạn Thanh đáp: "Anh ấy muốn huỷ hoại chính mình, huỷ hoại con người được sinh ra từ bụng An Nhược Tuyết."
"Thế còn anh? Anh có huỷ hoại bản thân như Hạ Kiến Sơn không?"
"Không." Thẩm Nhạn Thanh nói, "Anh phải sống tốt, anh phải... chăm sóc em."
"Hạ Kiến Sơn sẽ ch*t chứ?" Tôi không tiếp lời anh.
"Em mong anh ta ch*t sao?"
Câu hỏi này thật khó trả lời. Hạ Kiến Sơn không phải người tốt, anh ta từng hại người, nhưng tình cảm của tôi với anh ta rất phức tạp, đã từng yêu, từng h/ận, nhưng giờ đây yêu h/ận đều tan biến.
Nhưng với tôi, anh ta vẫn là một tồn tại rất đặc biệt.
"Anh ta sẽ không ch*t." Thẩm Nhạn Thanh nói, "Tinh thần anh ta có vấn đề, mắc bệ/nh, dù có gi*t người phóng hoả cũng không bị kết án, chỉ bị đưa đến bệ/nh viện t/âm th/ần..."
Tôi không nói gì, trong đầu chợt lóe lên nhiều hình ảnh.
Có lẽ anh ta từng yêu tôi, nhưng căn bản không biết cách yêu. Những tổn thương khoác áo tình yêu vẫn là tổn thương, tôi không thể tha thứ.
Nhưng... tất cả đã qua rồi.
"Xót thương anh ta?" Thẩm Nhạn Thanh hỏi.
"Không, chỉ cảm thấy... cảnh cũ người xưa."
"Nếu em muốn đi thăm anh ta..."
"Không đi, không cần thiết! Chỉ mong kiếp sau anh ta đầu th/ai vào nhà tử tế."
"Này, Lộc Lộc, em sẽ rời khỏi đây chứ?"
"Có lẽ sẽ đi, chưa chắc."
"Lộc Lộc, em có thể giúp anh một việc không?"
Sau những ngày tháng chung sống, Thẩm Nhạn Thanh đã hiểu tôi không thuộc về thế giới này. Tôi là dị loại, có thể dò xét và kh/ống ch/ế á/c mộng của người khác. Anh hỏi tôi, có cách nào nói với người mẹ nuôi đã khuất rằng anh yêu bà, kính trọng bà, chưa từng phản bội bà. Những gì bà thấy năm đó chỉ là một vở kịch do anh dàn dựng.
Người ch*t rồi, mộng cũng tan.
Nhưng tôi nói với Thẩm Nhạn Thanh: "Đưa anh xem ảnh mẹ anh, tôi sẽ mời bà vào giấc mơ của anh. Nếu có cơ hội, anh hãy nói với bà trong mơ." Tôi quyết định cho anh một hi vọng, coi như báo đáp.
"Được, cảm ơn em!"
"Nhưng phải trả thêm tiền." Tôi mỉm cười với anh, "Hoặc... đền bằng thân thể cũng được." (Hết)