Tiêu Giác lạnh giọng:
"Không biết còn tưởng các nàng dùng cơm trưa trong nhà xí."
Mấy người kia mặt xanh như tàu lá, chỉ vào Tiêu Giác gi/ận dữ:
"Ngươi thật thô tục!"
Nhưng thấy đ/ao trong tay Tiêu Giác, lại lủi thủi đi hướng khác.
Tiêu Giác lại nở nụ cười đón ta lên xe ngựa.
5
Ta cùng Tiêu Giác đến chùa hợp bát tự.
Hương trầm lượn lờ, âm Phật tĩnh tâm.
Ta quỳ trên đệm cỏ, nhắm mắt cầu phúc.
Tề Cảnh Chiêu đứng hầu bên cạnh.
Thị nữ đi đến bên ta, khẽ nói:
"Tiểu thư, Tề tiểu công gia tỉnh rồi."
"Hắn đang đợi ngài ở ngoài."
Tay ta bỗng khựng lại.
Tiêu Giác rõ ràng cũng nghe tin, nhìn ta có chút bối rối.
"Ta... tránh đi một chút?"
Ta nắm ống tay áo hắn.
"Không cần, cùng đi dạo chút."
Dưới gốc cây, Tề Cảnh Chiêu khoanh tay đứng, sắc mặt vẫn tái nhợt.
Thấy ta không nhịn được cười khẽ.
"Thì ra nàng là con gái họ Khương."
Ánh mắt dừng lại trên người Tiêu Giác đằng sau, nụ cười trên mặt lập tức tan biến.
"Thục Ninh, ta muốn nói chuyện riêng với nàng."
"Không tiện có người ngoài ở đây."
Hai chữ "người ngoài" nhấn mạnh đầy chua chát.
Tiêu Giác kh/inh bỉ cười nhạt, nhưng cũng cho mặt mũi.
"Ninh Ninh, ta đợi ở đằng kia, có việc thì gọi ta."
Cuối cùng, ta và Tề Cảnh Chiêu đối diện.
"Nàng có biết, hôm đó ta không chọn Lâm gia tiểu thư là vì sao không?"
"Thiếp không biết."
"Vậy nàng có biết, hôm đó ta vì nàng đỡ tên là có ý gì không?"
"Thiếp không biết."
Mấy lần qua lại, ánh mắt Tề Cảnh Chiêu dần tối sầm.
Hắn không nhịn được nói:
"Thục Ninh, nàng cố ý đối xử với ta như vậy."
Giọng nói ấy bỗng nghẹn ngào.
"Lần đầu gặp nàng, ta đã cảm thấy quen thuộc. Nhưng ánh mắt nàng nhìn ta như kẻ th/ù. Thục Ninh, ta rốt cuộc đắc tội gì với nàng?!"
Tề Cảnh Chiêu xuất thân cao quý, từ nhỏ được nâng như trứng hứng như hoa.
Từ trước tới nay chưa từng bị phớt lờ như thế.
Ta nhìn khuôn mặt trước mắt.
Kiếp này Tề Cảnh Chiêu không n/ợ ta.
Vì vậy ta mở lời.
"Tề Cảnh Chiêu, ngươi có tin tiền kiếp luân hồi không?"
Trong ánh mắt sửng sốt của hắn, ta từng chữ nói rõ:
"Kiếp trước ngươi phụ ta, kiếp này ta sẽ không đi lại con đường cũ nữa."
Ta quay người định đi.
Tề Cảnh Chiêu đột nhiên nắm lấy tay áo ta, mắt đỏ ngầu.
"Khương Thục Ninh, nàng không thể vì chuyện này mà kết án t//ử h/ình cho ta."
Ta gạt tay hắn ra.
Tề Cảnh Chiêu vẫn nói:
"Ninh Ninh, ta sẽ không phụ nàng, nàng tin ta."
Từng chữ thốt từ đáy lòng.
Chỉ là năm thành hôn, hắn cũng từng nói lời tương tự.
Tình là thật, h/ận cũng thật.
Nhưng rốt cuộc nước đổ khó hốt, gương vỡ khó lành.
Sương m/ù tan dần, ta nắm tay Tiêu Giác.
Tiêu Giác nhét ấm sưởi vào lòng ta.
"Trời lạnh, đừng có nhiễm hàn."
Ngồi trên xe ngựa, Tiêu Giác kể mấy câu chuyện cười không biết nhặt nhạnh từ đâu.
Suốt đường, chỉ uống trà đã hết mấy ấm.
Ta nghĩ, nếu có thể cùng hắn đi hết đời, cũng không tệ.
6
Ngày thành hôn, mười dặm hồng trang.
Suốt đường chiêng trống vang trời, lời chúc tụng không dứt.
Đột nhiên, đoàn người dừng lại.
Đám đông xôn xao bàn tán.
"Kia là ai vậy? Dám ngăn kiệu của Tiểu hầu gia?"
"Nhìn quen quen, chẳng phải Tiểu công gia sao?"
"Mau im đi, thật là thần tiên đ/á/nh nhau, tiểu q/uỷ chịu trận."
Tiêu Giác nhướng mày, không chút sợ hãi.
"Ngươi đến làm gì?"
Tề Cảnh Chiêu không còn vẻ phong lưu ngày thường, thậm chí tóc tai bù xù vì chạy vội.
Hắn nửa khóc nửa cười:
"Sai rồi, tất cả đều sai rồi."
"Khương Thục Ninh vốn là thê tử của ta."
Quận chúa nương nương đuổi theo vội vàng bịt miệng hắn.
"Ngươi đi/ên rồi sao? Hôn sự hoàng thượng đã xem qua mà dám ngăn cản?"
Ta hé rèm nhìn ra.
Bên đường, Tề Cảnh Chiêu mắt đỏ ngầu, dường như nhớ ra điều gì.
Ta buông rèm xuống.
Thị nữ lén đưa vào mấy món điểm tâm.
"Cô nương, lót dạ chút đi."
Ta ăn bánh quế hoa, tan ngay trong miệng.
Ngọt hơn thường ngày nhiều phần.
Đêm động phòng hoa chúc.
Tiêu Giác mang theo chút hơi rư/ợu bước vào, theo lễ nghi vén khăn che mặt.
Bàn tay hơi r/un r/ẩy.
Ta ngẩng lên nhìn.
Hắn đột nhiên quay mặt đi, nhưng vẫn thấy má đỏ ửng.
Khi mọi người lui hết, hắn quỳ trước gối ta.
"Cầu phu nhân thương xót."
Ta chợt nhớ.
Tiền kiếp kim sinh, đây là lần đầu hắn thành hôn.
So với hắn, ta còn có chút kinh nghiệm.
Ta trở mình đ/è lên, hôn vào khóe môi hắn.
Tiêu Giác nằm nghiêng trên giường.
Áo trắng tóc đen, đẹp không tả xiết.
Giường chiếu rung lắc, đến khi trời sáng bạch.
Mặt trời lên cao, chúng ta mới vội vàng ra mắt trưởng bối.
Quả như Tiêu Giác nói, người nhà họ Tiêu coi ta như ngọc như ngà.
Vừa tới đã tặng đủ thứ cửa hiệu, ruộng đất.
Tiêu phu nhân đeo chiếc vòng ngọc vào tay ta.
Trong mắt, trong lòng tràn đầy yêu thương.
"Phần m/ộ nhà ta hẳn là bốc khói xanh, mới cưới được cô gái xinh đẹp ngoan ngoãn thế này."
"Con ngoan, sau này Tiêu Giác mà dám b/ắt n/ạt con, mẹ với cha nó nhất định bắt nó đứng vào nằm ra."
Nhìn cảnh tượng trước mắt, ta không khỏi mỉm cười.
Kiếp trước ngày ta ra mắt, liền bị lập quy củ.
Quận chúa nương nương tính cách mạnh mẽ, dùng th/ủ đo/ạn sấm sét quản lý phủ đệ chỉnh tề.
Đối với nàng dâu này, cũng là như thế.
Ban đầu, Tề Cảnh Chiêu còn biết nói giúp ta vài lời.
Về sau, hắn chỉ lạnh lùng đứng nhìn.
Ba mươi năm, ta sống cẩn thận từng li, nơm nớp lo sợ.
Bây giờ nhìn lại.
Hóa ra cuộc đời không phải cùng ai cũng như nhau.
7
Hội hoa đăng, Tiêu Giác dẫn ta đi dạo.
Chúng ta cầm bút viết lời cầu nguyện.
Đèn hoa trôi xa dần trên mặt nước.
Tiêu Giác không nhịn được hỏi:
"Ninh Ninh, nàng viết gì thế?"
Ta liếc hắn:
"Nói ra là không linh nghiệm đâu."
"Nàng nói khẽ cho ta nghe, thần tiên trên trời không biết đâu."
Nhìn vẻ mặt sốt ruột của hắn, ta không nhịn được bật cười.
Dù ta không nói, chắc thằng nhóc này nửa đêm cũng sẽ vớt chiếc đèn hoa của ta lên xem.
Ta đã tận mắt thấy hắn làm dấu nhỏ trên đèn.
Tùy tùng đi tới, khẽ nói:
"Công tử, hoàng thượng triệu ngài vào cung."
Trong dự liệu, dạo trước đã có giặc tr/ộm trà trộn vào kinh thành, nay lại nghe phía nam có lo/ạn.
Tiêu Giác lên ngựa, trước khi đi còn dặn dò: