Mẫu thân tính tình cương liệt, không chịu khuất phục, hắn liền sủng ái kẻ biết hạ mình làm vui lòng hắn - mẹ con Tạ Tuyết Ngưng.
Thờ ơ.
Là đặc quyền của kẻ bề trên.
Ta năm xưa không hiểu đạo lý này, đ/au khổ nhiều năm.
H/ận phụ thân sủng thiếp diệt thê, h/ận Tạ Tuyết Ngưng được mọi người thiên vị.
Càng h/ận chính mình không thể làm hài lòng tất cả.
Nhưng sau này ta mới nhận ra.
Sự thiên vị sủng ái của phụ thân, huynh trưởng, Thái tử, chỉ là ban ơn từ kẽ tay.
Một chút xíu đã đủ khiến người ta cảm kích.
Tâm bất tử tắc đạo bất sinh.
Từ đó ta bừng tỉnh.
So với thứ sủng ái hư ảo dễ tan biến.
Quyền lực nắm ch/ặt trong tay.
Mới là chân lý duy nhất thế gian.
19
Ba năm sau, Hoàng đế băng hà.
Tiêu Nguyên Kỳ kế vị, tôn dưỡng mẫu Tiết thị làm Thái hậu, lập ta làm Hoàng hậu.
Đêm trước lễ đăng cơ, hắn triệu ta vào ngự thư phòng.
"Trẫm nhớ, huynh trưởng của Hoàng hậu làm quan nhiều năm vẫn chức lục phẩm. Trẫm lên ngôi cần bổ nhiệm nhiều chức vụ, Hoàng hậu không muốn vì huynh trưởng mưu cầu gì sao?"
Ta cung kính cúi mình.
"Bậc quân vương nên nhậm hiền chứ không nhậm thân."
"Bệ hạ mới lên ngôi cầu hiền như khát, huynh trưởng thực có tài, thần thiếp không mở miệng bệ hạ cũng không để hắn uổng phí."
Thần nhi còn nhỏ, nếu vội vã mở đường chỉ khiến Tiêu Nguyên Kỳ đề phòng.
Nên giờ ta cần ổn định.
Nghe câu trả lời, hắn nét mặt giãn ra.
"Hoàng hậu hiền minh."
Hôm sau, trời quang mây tạnh, chuông trống vang lừng.
Tiêu Nguyên Kỳ nắm tay ta từng bước lên đài cao chín thước.
Bên tai vang vạn tuế thiên thu, sau lưng văn võ bá quan phủ phục.
Tư lễ giám sắp tuyên đọc thánh chỉ thì trời xuất hiện đàn Đan Tước đỏ rực, lượn vòng trên không.
Mọi người ngước nhìn, đều kinh ngạc.
Bách điểu hợp xướng.
Hữu phượng lai nghi.
(Hết)