Lệ làng: Đài tế lục giác

Chương 4

21/04/2026 14:38

Tôi tiếp tục bịa: "Trong làng có ao cá, em nấu cá ngon nhất, đảm bảo mọi người hài lòng."

"Nhà còn máy nông nghiệp cũ, tháo linh kiện thoải mái, làng cũng có tạp hóa, m/ua gì cũng được."

"..."

Bốn người vui như mở cờ, chỉ riêng lòng tôi hoang vu.

Ngôi làng phía trước là địa chỉ giả, không phải nhà tôi.

Còn chút thời gian trước khi vào làng, phải dỗ chúng vui mới tìm được cơ hội trốn.

Đường từ núi xuống là đường đất, dù mưa nhỏ nhưng càng khó đi.

"Có hố bùn, cẩn thận!" Lương Kha vừa dứt lời, xe đã sa lầy.

6

Ngoài trời quá bẩn, Lương Kha bảo hai thằng con trai xuống xử lý.

Xung quanh là cánh đồng lúa mì bạt ngàn, không có cây để buộc dây kéo, không thể kéo xe ra.

Nhờ người đẩy thì không nổi.

Tào Lỗi và Hứa Kiện vật lộn hồi lâu vẫn không đưa xe lên được.

Mưa vẫn rơi, hố bùn càng lúc càng sâu dưới bánh xe.

Thấy mưa không ngớt, tình trạng sa lầy càng tồi tệ.

Tâm trạng mọi người xuống dốc, rúc trong xe thở dài ngao ngán.

Đúng lúc đó, một ông lão mặc áo tơi xuất hiện trước đầu xe.

Lương Kha mở cửa, không ngại bẩn, lội bùn qua nhờ giúp đỡ.

Ông lão nhiệt tình, không nói hai lời về nhà lôi chiếc máy kéo nhỏ ra.

Ông buộc dây kéo vào máy kéo, kéo xe lên dễ dàng.

Lương Kha hào phóng tặng ông lão gói Hoa Sen, ông hút th/uốc vừa trò chuyện.

Nghe chúng tôi từ núi bên kia xuống, ông hỏi có thấy con bò một sừng nào không.

Bò nhà ông nghịch ngợm, thích ăn cỏ chơi đùa bên suối, mưa xong vẫn chưa về.

Lương Kha khựng lại, lập tức lắc đầu bảo không thấy bò nào.

Ông lão lại hỏi chúng tôi đi đâu.

Lương Kha chỉ vào tôi trong cốp xe, nói là bạn học chuyên chở tôi về nhà.

Nhận ra tôi, nụ cười ông lão tắt lịm: "Các cô cậu tốt nhất tránh xa nó ra." Nói xong bỏ đi.

Thực ra, thấy ông lão này tôi cũng gi/ật mình.

Con bò một sừng của ông chính là con trai ông.

Con trai ông cùng trường với em gái tôi, thích em tôi nhưng em tôi chê nó bất lương nên từ chối.

Không ngờ nó cưỡng ép em tôi, may được bố tôi phát hiện ngăn cản.

Bố tôi tức gi/ận, dụ nó lên đàn tế trong làng chịu phán xét.

Nó còn làm nhiều chuyện x/ấu khác, cuối cùng bị ph/ạt kiếp này làm bò.

Vì chuyện này, nhà ông và nhà tôi xung đột dữ dội, gián tiếp hại ch*t mẹ tôi.

Ông lão nhận ra tôi, tôi cũng nhận ra ông, nhưng bốn người Lương Kha không biết nội tình.

Ông lão vào núi tìm con trai bò rồi, vợ ông bị c/âm đi/ếc, tôi định lợi thông tin này để trốn.

Đoạn đường sau, Tào Lỗi lái cẩn thận, xe vào làng suôn sẻ.

Lương Kha hỏi nhà tôi ở đâu, tôi chỉ thẳng nhà ông lão.

Xe dừng lại, tôi dẫn đầu bước vào.

Vợ ông lão đang nấu ăn trong bếp, tôi dẫn chúng vào phòng khách.

"Nhà mày không chỉ có bố t/àn t/ật sao? Đây có thật là nhà mày không?" Lương Kha cảnh giác.

"Bố em đi lại được rồi, ra tạp hóa m/ua đồ, lát về. Đây là mẹ kế em." Tôi chỉ tường: "Kia là ảnh em."

Bốn người chen nhau xem, đúng là tôi (thực ra là em gái sinh đôi giống tôi), liền bỏ cảnh giác.

Tôi rót nước mời họ, vào bếp giục "mẹ kế" nấu ăn.

Lương Kha không yên tâm, đi theo sát.

Vợ ông lão nhận ra tôi, cầm vá múc đ/ập tôi.

"Bả đ/á/nh mày làm gì?" Lương Kha hỏi, "Hai người thật sự là một nhà?"

"Mẹ kế nào tốt với con chồng chứ?" Tôi nói liều.

"Mẹ kế" cầm vá đuổi đ/á/nh tôi, nước rau trên vá b/ắn tung tóe.

Lương Kha gh/ê t/ởm bỏ ra ngoài.

Ả không đi xa, loanh quanh trong sân, lúc thử lưỡi chĩa sắt, lúc cầm chày gỗ cân nhắc.

Rõ ràng không phải tò mò nông cụ, không trốn ngay sẽ to chuyện.

Tôi mở cửa sổ bếp nhảy xuống. Trong màn đêm che chở, chân bước loạng choạng, ngã lên ngã xuống hướng về nhà.

Chân đ/au nhói tim, vết m/áu trên người bị mưa cuốn trôi, theo mu bàn chân thấm vào đất.

Sau đó mưa tạnh, trời quang, ánh sao lấp lánh soi đường về.

Còn hơn tiếng nữa mới tới 8 giờ, cuối cùng tôi cũng thấy ngôi làng ch/ôn nhau c/ắt rốn.

Vào làng gặp bác hàng xóm.

"Ồ, Tuyết về rồi à? Chân bị thương à? Nhà bác có th/uốc, lấy cho cháu ít."

Tôi lo cho bố, vội vẫy tay: "Cảm ơn bác, em vừa ngã xây xát chút thôi."

"Dạo này bố cháu khỏe hơn, đi được vài bước. À, nhớ 8 giờ đưa bố ra sân đ/ập lúa đấy."

Cảm ơn bác xong, tôi hướng về nhà.

Cổng mở toang, tôi gọi: "Bố ơi, con về rồi!"

Nhưng không thấy trả lời, tôi thò đầu vào bếp - không có ai.

"Bố ơi, nhà có gì ăn không? Con đói quá." Vừa gọi tôi vừa bước vào gian giữa.

Lúc này, giữa gian giữa có người ngồi trên ghế. Nhìn rõ khuôn mặt hắn, tôi đứng hình.

Người đó nhếch mép cười m/a quái.

Tôi lập tức báo động: "Bố... bố ơi..."

Quay người, bốn bóng người đã chặn lối.

7

Không ngờ chúng tìm đến nhanh thế.

"Tuyết này, mày thật không ngoan." Lương Kha ấn tắt điếu th/uốc đỏ rực lên trán tôi.

Tàn lửa chạm da tỏa mùi khét lẹt.

Tôi quỳ xuống ôm chân Lương Kha: "Chị trừng ph/ạt em thế nào cũng được, xin tha cho bố em."

"Ồ, nói thằng què đó à? Nó hiểu chuyện hơn mày, nghe bọn này là bạn mày liền đi rửa xe rồi."

Bố không sao là được, tôi thở phào: "Chị Lương rộng lượng, tha cho em với gia đình được không?"

"Không được." Lương Kha dùng mũi giày nâng cằm tôi: "Biết tại sao tao đến nhà mày không?"

Tôi lắc đầu.

"Giỏi thế mà ng/u hơn lợn. Tào Lỗi, cho nó ch*t cũng phải rõ."

Tào Lỗi cười gian trá: "Phong Tuyết, mày biết quá nhiều. Mày năm nào hè cũng về nhà, bố mày chắc cũng biết. Chỉ có x/á/c ch*t mới im họng mãi mãi."

"Các... các người muốn làm gì? Gi*t người là phạm pháp!" Tôi run sợ.

"Gi*t người? Hừ, bọn tao không dại dơ tay."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm