Mẹ tôi nhắn tin bảo tôi bị hủy hôn, lý do là vì tôi là beta.
Hả? Tao làm beta cũng đâu phải ngày một ngày hai, sao không nói sớm?
Ngay hôm đó, tôi chặn ngay anh trai của vị hôn phu cũ trước cổng Bộ Quốc phòng.
"Anh có quản không?"
Đối phương ngơ ngác: "Quản gì?"
Tôi tức nghiến răng: "Hồi đó nhà anh nói đợi tôi vào trường quân sự sẽ tặng cả xưởng dược làm quà đính hôn. Giờ em trai anh thất hứa, ba mẹ anh trốn biệt, tôi đành phải tìm anh thôi!"
"Được, tôi quản. Xưởng dược có thể cho em, nhưng em phải đáp ứng ba điều kiện."
"Nói đi." Tôi hả hê chờ xem hắn đưa ra điều kiện gì kinh thiên động địa.
"Một, đổi nguyện vọng vào khoa Chế tạo Cơ giáp. Hai, sau khi thi đậu thủ khoa thì vào Trung tâm Chế tạo Cơ giáp của Bộ Quốc phòng. Ba, cưới tôi."
Tôi: Hả?!
1
Túi đào trên tay tôi rơi xuống, lăn lóc khắp sàn.
Tim đ/ập thình thịch, tôi cúi xuống nhặt vội những quả đào.
Chuyện gì thế này?
Trong mắt mọi người, tôi - một beta tầm thường - xứng đôi vừa lứa với thằng em B alpha tầm thường của hắn là vừa.
Hắn nhảy vào làm cái gì?
Nhưng họ nghĩ sao kệ họ.
Tôi chỉ tin vào cảm nhận của mình.
Bản thân tôi chưa bao giờ cảm thấy thua kém alpha.
Xét cho cùng, alpha và omega toàn phiền phức.
Trước đây, vì nhóm học chỉ có mình tôi là beta, còn lại toàn alpha với omega, suốt mấy năm trời chỉ mình tôi hoàn thành đủ 100% bài tập nhóm.
Bọn họ hôm nay đ/au đầu sổ mũi, mai đến kỳ động dục phát nhiệt, ngày kia mệt mỏi rã rời.
Toàn một lũ vô dụng.
Nhưng cuối cùng, khi đỗ thủ khoa vào Bộ Quốc phòng, tôi vẫn phải cảm ơn sự vô dụng của chúng.
Chỉ có điều, tôi đăng ký khoa Dược lý vì muốn kế thừa xưởng dược, khoa này là phù hợp nhất.
Nếu đổi sang Chế tạo Cơ giáp, dù tôi thích nhưng...
Triệu Đoạt cúi xuống bên tôi, phụ nhặt đào.
"Thích ăn đào?"
Tôi gật: "Thích lắm."
Tôi chẳng có tật gì, chỉ mỗi cái ham ăn.
"Nếu em thích, cứ vào Bộ Quốc phòng. Sau vườn cơ quan trồng mười cây đào, muốn ăn lúc nào cũng được."
Tay tôi khựng lại.
Giờ hoa quả đắt đỏ, túi đào này ngốn hết tiền sinh hoạt cả tháng của tôi.
Nếu Bộ Quốc phòng có cây đào...
"Còn có lê, mơ, táo, măng c/ụt. À, có vị thiếu tướng vì quá thích sầu riêng nên trồng vài cây luôn."
Tôi nuốt nước miếng: "Em đồng ý điều kiện của anh. Nhưng nếu học Chế tạo Cơ giáp thì sao kế thừa xưởng dược được?"
Hắn xoa đầu tôi: "Ngốc thế, em thuê người khoa Dược làm việc cho mình là được. Xưởng dược giao em, toàn bộ lợi nhuận thuộc về em. Hơn nữa, anh xem thành tích em rồi, điểm Dược lý, Chế tạo Cơ giáp và Chỉ huy đều đứng đầu trường. Nếu có thời gian, học cùng lúc mấy chuyên ngành cũng được."
"Vào Bộ Quốc phòng, chỗ nào cũng gặp chuyên gia. Phó viện trưởng Viện Nghiên c/ứu Y học là chuyên gia dược lý, Tổng chỉ huy Bộ Chỉ huy Tác chiến - em hẳn biết - cũng là beta. Muốn học thêm, anh có qu/an h/ệ giới thiệu."
Tôi động lòng.
Nhưng hai chuyên ngành đó đều có chuyên gia, vậy...
"Thế Trung tâm Chế tạo Cơ giáp có chuyên gia nào?"
Triệu Đoạt hắng giọng: "Anh."
Tôi: ...
"Nói thật, em trai cùng cha khác mẹ với anh, vốn anh cũng chẳng ưa nó. Nên anh sẽ gây áp lực buộc chúng giao xưởng dược cho em."
"Còn việc đổi sang Chế tạo Cơ giáp là vì anh tiếc nhân tài, em thực sự có năng khiếu, không chế tạo cơ giáp thì phí lắm. Em biết đấy, chế tạo cơ giáp là điểm yếu của nước nhà, đang cần nhân tài khẩn cấp, tốt nhất là nhân tài tự đào tạo."
"Còn hôn nhân, chỉ là giữ thể diện cho hai nhà. Chúng nó không biết x/ấu hổ, nhưng anh thì có."
"Đây là hợp tác đôi bên cùng có lợi."
...
Mười phút sau, tôi gật đầu đồng ý trong lúc bị hắn dụ dỗ.
Hắn nói đúng, Chế tạo Cơ giáp là môn học khó nhằn, thực hành càng khó hơn. Nếu học thành tài, chắc chắn đóng góp lớn cho đất nước.
Còn xưởng dược chỉ để ki/ếm tiền, để người khác quản lý cũng tốt.
Chỉ là lúc này tôi chưa biết, thằng khốn Triệu Đoạt đã giăng bẫy từ đầu, mà tôi lại ngây thơ chui vào.
2
Triệu Đoạt bảo nhân lúc tân sinh viên chưa nhập học, đổi nguyện vọng cho đỡ phiền phức sau này.
Thế là hắn dẫn tôi đến trường.
Hắn nói không muốn nghe các khoa cãi vã, nên đưa tôi thẳng đến gặp hiệu trưởng.
Hiệu trưởng liếc Triệu Đoạt, hỏi tôi: "Em x/á/c nhận là tự nguyện đổi chứ? Không bị ai đe dọa?"
Triệu Đoạt chép miệng.
Tôi gật đầu: "Vâng, em tự nguyện."
"Vậy có thể cho biết lý do không?"
"Vì đam mê. Từ nhỏ em đã thích chế tạo cơ giáp, nhưng khi đăng ký nguyện vọng vì vài lý do khác, em chọn Dược lý. Giờ em đã nghĩ thông, muốn cống hiến cho đất nước, muốn học hành nghiêm túc để chế tạo cơ giáp chất lượng cao cho quân đội."
Cuối cùng, tôi nâng tầm: "Mục tiêu của em là mỗi chiến sĩ đều có một bộ cơ giáp riêng."
Vì chế tạo cơ giáp cực kỳ phức tạp, yêu cầu hiệu năng cao, nên ngay cả Bộ Quốc phòng cũng chỉ có S alpha và một số A alpha được trang bị, người khác có tiền cũng không m/ua nổi.
Hiệu trưởng đứng phắt dậy.
Ông siết ch/ặt tay tôi: "Học trò, hãy nhớ kỹ lời em nói hôm nay. Tương lai đất nước trông cậy vào các em!"
M/áu trong người tôi sôi sùng sục, nắm ch/ặt tay hiệu trưởng: "Xin yên tâm, thưa hiệu trưởng!"
Việc đổi nguyện vọng suôn sẻ.
Một tuần sau nhập học, tôi có thể đến khoa Chế tạo Cơ giáp báo danh.
Triệu Đoạt bảo nhà hắn ngay cạnh trường, bảo tôi dọn đồ đến ở cùng.
Tôi đưa tay che ng/ực: "Chúng ta còn chưa đăng ký kết hôn mà!"