Đại Gia Beta Của Alpha Hạng S

Chương 4

20/04/2026 08:28

Tôi ôm mặt gục xuống bàn.

"Chưa tỉnh ngủ à? Không ăn sáng nữa? Tối qua mệt lắm hả?"

Giọng Triệu Đoạt vang lên khiến mặt tôi đỏ thêm một bậc.

"Nói bậy gì thế? Em không mệt chút nào."

Tôi ngồi thẳng, xúc một thìa cháo nhét vào miệng.

Ch*t, nóng quá.

Nhưng không thể bỏ phí, tôi nuốt chửng.

Rồi thè lưỡi: "Nóng ch*t đi được."

Triệu Đoạt đứng phắt dậy xông tới, nâng cằm tôi: "Để anh xem, sao ăn vội thế?"

Tôi thở dốc lè lưỡi, cảm giác đầu lưỡi tê rần.

Ánh mắt hắn từ lo lắng chuyển sang bình tĩnh, rồi dần phủ lớp d/ục v/ọng.

Tôi chợt nhận ra hành động này của mình khá là...

Tôi rụt lưỡi vào, ngậm ch/ặt miệng.

Cầm ly nước lạnh bên cạnh, tôi uống ừng ực.

Triệu Đoạt ho nhẹ ngồi xuống: "Không bỏng đâu."

Tôi không nhịn được, lên lớp: "Alpha các anh toàn thế, không biết kiềm chế d/ục v/ọng. Được tích sự gì chứ? Việc gì cũng nghĩ đến chuyện ấy."

Tay Triệu Đoạt đang gắp bánh bao khựng lại: "Ồ, nghĩa là không chỉ anh, em cũng nghĩ đến chuyện ấy hả?"

Thìa trên tay tôi rơi tõm xuống bàn.

Cái miệng của Triệu Đoạt, tôi đấu không lại.

Hắn ngừng vài giây rồi nói: "Thực ra anh đã kiềm chế lắm rồi. Giờ đang kỳ động dục mà không kiểm soát, sợ em hoảng."

Tôi: Gì cơ? Hắn còn có thể vô nhân tính hơn nữa sao?

Ăn sáng xong, hắn đưa tôi đến trường.

"Một mình đi báo danh được không? Cần anh cử người đi cùng không?"

Tôi lắc đầu: "Không cần, em tự đi được."

"Khi điền đơn nhớ chọn học ngoại trú, ngày nào anh cũng đón em."

Tôi ậm ừ: "Biết rồi."

6

Tôi đến phòng báo danh, điền thông tin nhập học xong thì tìm đến khoa mình.

Mấy chữ "Khoa Chế Tạo Cơ Giáp" treo trên cao trông cực kỳ bá đạo.

Ngay bên cạnh là khoa Dược lý.

Tôi bước về phía khoa Cơ giáp, cách vài mét thì có người chặn trước mặt.

"Cậu là Trúc Dương à? Tớ đã xem ảnh cậu rồi, đúng là bình thường thật."

Tôi đứng ch*t trân.

Ai thế này? Vừa gặp đã công kích? Tôi không quen biết.

Hắn giơ tay: "Chào cậu, tớ là Từ Nguyên - hôn phu của Triệu Trạch, rất vui được gặp."

Tôi: ...

Mình bình thường cái gì? Tên mình hay hơn tên hắn nhiều.

"Nghe nói cậu cũng chọn khoa Dược lý như Triệu Trạch, nhưng nhắc trước nhé, hôn phu của cậu ấy giờ là tớ. Tớ không muốn hai người quá thân thiết."

Nhạt nhẽo.

Tôi bắt tay hắn: "Chúc mừng nhé, mong hai người sớm sinh quý tử, bách niên giai lão."

Nói xong, tôi buông tay, đưa đơn nhập học cho bàn khoa Cơ giáp.

"Chào anh, em là Trúc Dương, đến báo danh."

Chưa kịp ai nói gì, Từ Nguyên vỗ vai tôi: "Khoa Dược lý ở bên kia, em nộp nhầm rồi."

Hắn với lấy đơn của tôi, tôi nắm ch/ặt tay hắn: "Không nhầm đâu. Em không học Dược lý nữa. Cậu muốn theo Triệu Trạch thì theo, khoa Dược - em không vào."

Vị học trưởng phía sau bàn cầm đơn tôi lên xem, đ/ập bàn rồi thét lên: "Em là Trúc Dương khiến ba viện trưởng đ/á/nh nhau à!"

Tôi: Hả?

"Em đỗ ba môn toàn quốc mà, vốn đăng ký khoa Dược. Viện trưởng Viện Y khoa khoe suốt mấy ngày. Ai ngờ tuần trước nhận thông báo em chuyển sang khoa chúng tôi, viện trưởng khoa tôi mừng phát đi/ên. Rồi hai viện trưởng Y khoa và Chỉ huy sang đ/á/nh nhau với viện trưởng nhà tôi, cuối cùng hiệu trưởng phải ra dàn xếp."

...

Hóa ra Triệu Đoạt nói sợ các viện trưởng đ/á/nh nhau là thật!

"Đàn em thần thánh, anh chưa từng gặp ai đỗ ba môn nhất bao giờ. Bắt tay anh cái hên nào!"

Học trưởng lắc tay tôi lia lịa.

"Cậu cũng vào khoa Cơ giáp?" Từ Nguyên bên cạnh kinh ngạc hỏi.

Phản ứng của hắn cũng dễ hiểu. Beta thường ít học chế tạo cơ giáp, vì hợp làm quân y hơn. Đa số beta đều chọn ngành y để phục vụ alpha trên chiến trường.

Tôi gật đầu: "Cậu cũng vậy à?"

Từ Nguyên cắn môi: "Không ngờ cùng khoa với cậu. Nhưng đừng có đắc ý, thành tích của tớ nhất định vượt cậu."

Tôi lườm hắn. Hắn bị làm sao vậy?

Hơn nữa, vượt tôi?

Một omega nhỏ, học đủ tiết đã hay rồi.

Một tháng sau, kết quả thi tháng khiến lời nói của Từ Nguyên thành trò cười.

Tôi - beta duy nhất toàn khoa - đứng nhất, hơn thứ hai năm mươi điểm.

Tôi nhếch mép. Toàn khoa chỉ mình tôi đi học đủ tiết.

Đúng là beta nên thống trị thế giới!

Mấy đứa kia cứ đến kỳ động dục, phát nhiệt là nghỉ. Cho thêm tháng cũng không qua nổi tôi.

Liếc qua Từ Nguyên đang nghiến răng nghiến lợi bên cạnh, tôi nhìn xuống bảng điểm - thứ 25 là tên hắn.

Thế này mà dám thách thức tôi?

"Đừng có đắc chí." Hắn nói.

"Ảo tưởng sức mạnh." Tôi đáp.

Nhìn mặt hắn đỏ gay, tôi vui vẻ huýt sáo bỏ đi.

7

Tối đó về nhà, tôi ném bảng điểm trước mặt Triệu Đoạt.

"Em sẽ giữ vững ngôi nhất."

Triệu Đoạt nhìn điểm cười tươi: "Nếu liên tiếp sáu tháng nhất, em có thể thực tập ở Bộ Quốc phòng rồi."

"Nửa năm à~" Tôi nghĩ ngợi, "Vậy sầu riêng sau vườn Bộ Quốc phòng chín chưa?"

Triệu Đoạt: ...

"Chín rồi."

Tôi đếm từng ngày chờ đến lúc thực tập để ăn sầu riêng.

Giờ một trái sầu riêng đắt bằng cả năm học phí, tôi không nỡ m/ua.

Ăn tối xong, tôi cặm cụi rửa bát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm