Alpha Ăn Bám Số Một Đế Quốc

Chương 2

20/04/2026 09:05

Đây đâu chẳng phải là duyên phận?

Tôi nhìn lưng áo ướt đẫm mồ hôi của anh, cổ họng bỗng khô khốc.

Mùi hormone thoang thoảng bao quanh.

Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào Kỷ Hành, thật sự cảm thấy từng thớ cơ trên người anh đều tuyệt mỹ.

Đang say sưa ngắm nghía, bỗng nghe giọng anh vang lên: "Cậu đang thẫn thờ cái gì thế?"

Tôi bừng tỉnh, vội cầm khăn bên cạnh đưa cho anh.

"Mất tập trung, xuống chạy mười vòng rồi về nhà."

"Vâng ạ."

Tôi xuống sân chạy bộ, lại gặp mấy đứa bạn cũ từ học viện.

Hôm nay chúng đến tham quan Bộ Quốc phòng.

Vừa chạy được một vòng, đã thấy bọn họ bước qua cổng.

Lớp trưởng Trần Vĩ phát hiện ra tôi trước, dẫn cả lũ tiến tới.

"Ôi giời, đậu xanh rau má. Hạng nhất hệ Chiến đấu mà phải xuống đây chạy vòng á? Vào được Bộ Quốc phòng rồi, tưởng đã lên cành cao hóa phượng hoàng rồi chứ? Nghe nói cậu chỉ làm thằng phụ tá quèn thôi mà? Tau không biết cái ông thượng tá nào lại cần bố trí thêm trợ lý đời sống nữa?"

Tôi chẳng buồn đáp lại.

Mấy đứa này nổi tiếng con nhà giàu, khác hẳn đứa nghèo kiên cường như tôi.

Vì thế chúng tôi chẳng bao giờ hợp cạ.

Hồi tôi được tiến cử vào Bộ Quốc phòng, bọn nó chua như giấm.

Nhưng biết sao được? Ai bảo thành tích không bằng tôi?

Ai bảo tôi là số một?

Hạng nhất hệ được vào thẳng Bộ là chuyện công khai, nhưng chúng nó không đạt được, còn tôi thì có.

Tôi lờ đi, quay người tiếp tục chạy.

Nào ngờ cả lũ đuổi theo sau lưng.

"Này, chạy cái gì? Tau chưa nói xong mà, đứng lại!"

Thế là trên sân vận động, tôi chạy như đi/ên, lũ kia đuổi như cuồ/ng.

Đúng lúc bị bao vây tứ phía, bóng dáng Kỷ Hành xuất hiện trong tầm mắt.

Tôi phóng thẳng tới, vừa chạy vừa hét: "C/ứu em!"

Sấn đến bên anh, tôi nhanh nhẹn núp sau lưng.

Bọn chúng cũng lao tới ngay sau đó.

Trần Vĩ thở hổ/n h/ển, nhìn thấy Kỷ Hành thì sững sờ.

Nhìn biểu cảm của nó, tôi hơi nheo mắt - Kỷ Hành quá đẹp trai, đúng là cây cao hứng gió.

Khuôn mặt này nên giấu đi mới phải.

Tôi rúc sau lưng anh, khẽ thì thầm bên tai: "Bọn nó định đá/nh hội đồng em. Nhưng em biết trong Bộ cấm đá/nh nhau nên không đá/nh lại, chúng nó liền đuổi. Mà em nói trước, nếu đá/nh thật, em thắng chắc."

Trần Vĩ nghe vậy giơ tay chỉ thẳng: "Mày ra đây! Trốn sau lưng người ta làm gì?"

Nhìn tôi đang làm nũng, hắn nghiến răng: "Ồ, quen được thằng bánh bèo ở đây rồi lên mặt hả?"

Tôi cảm nhận không khí quanh Kỷ Hành đóng băng.

Ôi giời, anh gh/ét nhất bị đá/nh giá ngoại hình.

"Các người đều là học viên hệ Chiến đấu?" Giọng Kỷ Hành băng giá.

"Đúng thế."

"Ai cho phép các người vào Bộ Quốc phòng? Theo quy định chỉ hạng nhất toàn hệ mới được vào."

Trần Vĩ ưỡn ngựk: "Bọn này đến tham quan. Sau khi tốt nghiệp sẽ thi vào. Dù không được nhận thẳng như hạng nhất, nhưng năng lực bọn này đỗ vào chắc chắn."

"Tên các người." Kỷ Hành mở thiết bị thông minh.

Trần Vĩ cảnh giác: "Ông muốn làm gì?"

Tôi chụm vào màn hình: "Trần Vĩ, Ngụy Liệt, Triệu Tần, Lâm Thác, Chu Trạch Nhất."

Nhìn danh sách hiện ra, tôi ngẩng đầu cười toe: "Năm học viên trên sẽ bị Bộ Quốc phòng loại khỏi danh sách tuyển dụng, thông báo gửi đến các phòng ban."

Chỉ trong tích tắc, thông điệp được gửi đi.

Ôi chao, đẹp trai quá!

Trần Vĩ mặt tái mét, nhưng lập tức hồi phục: "Ông là ai? Hạng nhất hệ nào mà dám ăn nói hàm hồ? Bố tao là thượng tá đấy, tưởng dọa được tao à? Tao sẽ bảo bố đuổi cổ ông ra khỏi đây!"

Vừa dứt lời, thiết bị của hắn vang lên.

Trần Vĩ cười gằn: "Thấy chưa? Bố tao đấy. Đợi tao bảo đuổi ông."

Hắn bấm nhận cuộc: "Bố, con đến Bộ rồi."

Giọng trầm đáp lại: "Bố biết rồi."

"Thế con lên gặp bố nhé?"

"Không cần."

Trần Vĩ chớp mắt: "Sao ạ? Chúng con chưa tham quan. Lính tiếp đón bảo đợi ở đây mà."

"Không cần thiết."

Trần Vĩ tức gi/ận: "Vậy chúng con đến uổng công à?"

Người cha thở dài: "Các con tạm thời không đủ tư cách vào Bộ Quốc phòng, tham quan làm gì? Đợi bố tìm cách khôi phục tư cách đã."

"Cái gì?!"

Cả lũ mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Đúng lúc đó, một nhóm người tiến về phía chúng tôi.

Vừa nhìn thấy họ, tôi lập tức lùi ra xa Kỷ Hành.

Tôi đứng im sau lưng anh, cúi gằm mặt xuống, vẻ ngoan ngoãn.

Nhóm người kia thấy Kỷ Hành mặc thường phục, vẫn nghiêm trang chào: "Kính chào Thượng tá Kỷ."

Nghe danh xưng, lũ Trần Vĩ trợn mắt há hốc.

Kỷ Hành hỏi: "Các người đến đây làm gì?"

"Thượng tá Trần vốn giao chúng tôi dẫn họ đi tham quan. Nhưng vừa nhận được thông báo của ngài, có lẽ không cần thiết nữa?"

Từ thiết bị của Trần Vĩ vang lên giọng nói: "Thượng tá Kỷ có ở đó?"

Tiếng ghế xê dịch lạo xạo: "Xin ngài đợi một chút, tôi đến ngay."

Thế là giữa sân vận động, ba nhóm người đối diện bất động.

Ba phút sau, Thượng tá Trần xuất hiện.

Ông ta mồ hôi nhễ nhại, nhìn thấy Kỷ Hành liền nhắm nghiền mắt như chấp nhận số phận.

Ông bước tới cười nói: "Thượng tá Kỷ, không biết bọn trẻ phạm lỗi gì? Nếu là chuyện nhỏ, ngài có thể tha thứ được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7