Đây đâu chẳng phải là duyên phận?
Tôi nhìn lưng áo ướt đẫm mồ hôi của anh, cổ họng bỗng khô khốc.
Mùi hormone thoang thoảng bao quanh.
Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào Kỷ Hành, thật sự cảm thấy từng thớ cơ trên người anh đều tuyệt mỹ.
Đang say sưa ngắm nghía, bỗng nghe giọng anh vang lên: "Cậu đang thẫn thờ cái gì thế?"
Tôi bừng tỉnh, vội cầm khăn bên cạnh đưa cho anh.
"Mất tập trung, xuống chạy mười vòng rồi về nhà."
"Vâng ạ."
Tôi xuống sân chạy bộ, lại gặp mấy đứa bạn cũ từ học viện.
Hôm nay chúng đến tham quan Bộ Quốc phòng.
Vừa chạy được một vòng, đã thấy bọn họ bước qua cổng.
Lớp trưởng Trần Vĩ phát hiện ra tôi trước, dẫn cả lũ tiến tới.
"Ôi giời, đậu xanh rau má. Hạng nhất hệ Chiến đấu mà phải xuống đây chạy vòng á? Vào được Bộ Quốc phòng rồi, tưởng đã lên cành cao hóa phượng hoàng rồi chứ? Nghe nói cậu chỉ làm thằng phụ tá quèn thôi mà? Tau không biết cái ông thượng tá nào lại cần bố trí thêm trợ lý đời sống nữa?"
Tôi chẳng buồn đáp lại.
Mấy đứa này nổi tiếng con nhà giàu, khác hẳn đứa nghèo kiên cường như tôi.
Vì thế chúng tôi chẳng bao giờ hợp cạ.
Hồi tôi được tiến cử vào Bộ Quốc phòng, bọn nó chua như giấm.
Nhưng biết sao được? Ai bảo thành tích không bằng tôi?
Ai bảo tôi là số một?
Hạng nhất hệ được vào thẳng Bộ là chuyện công khai, nhưng chúng nó không đạt được, còn tôi thì có.
Tôi lờ đi, quay người tiếp tục chạy.
Nào ngờ cả lũ đuổi theo sau lưng.
"Này, chạy cái gì? Tau chưa nói xong mà, đứng lại!"
Thế là trên sân vận động, tôi chạy như đi/ên, lũ kia đuổi như cuồ/ng.
Đúng lúc bị bao vây tứ phía, bóng dáng Kỷ Hành xuất hiện trong tầm mắt.
Tôi phóng thẳng tới, vừa chạy vừa hét: "C/ứu em!"
Sấn đến bên anh, tôi nhanh nhẹn núp sau lưng.
Bọn chúng cũng lao tới ngay sau đó.
Trần Vĩ thở hổ/n h/ển, nhìn thấy Kỷ Hành thì sững sờ.
Nhìn biểu cảm của nó, tôi hơi nheo mắt - Kỷ Hành quá đẹp trai, đúng là cây cao hứng gió.
Khuôn mặt này nên giấu đi mới phải.
Tôi rúc sau lưng anh, khẽ thì thầm bên tai: "Bọn nó định đ/á/nh hội đồng em. Nhưng em biết trong Bộ cấm đ/á/nh nhau nên không đ/á/nh lại, chúng nó liền đuổi. Mà em nói trước, nếu đ/á/nh thật, em thắng chắc."
Trần Vĩ nghe vậy giơ tay chỉ thẳng: "Mày ra đây! Trốn sau lưng người ta làm gì?"
Nhìn tôi đang làm nũng, hắn nghiến răng: "Ồ, quen được thằng bánh bèo ở đây rồi lên mặt hả?"
Tôi cảm nhận không khí quanh Kỷ Hành đóng băng.
Ôi giời, anh gh/ét nhất bị đ/á/nh giá ngoại hình.
"Các người đều là học viên hệ Chiến đấu?" Giọng Kỷ Hành băng giá.
"Đúng thế."
"Ai cho phép các người vào Bộ Quốc phòng? Theo quy định chỉ hạng nhất toàn hệ mới được vào."
Trần Vĩ ưỡn ng/ực: "Bọn này đến tham quan. Sau khi tốt nghiệp sẽ thi vào. Dù không được nhận thẳng như hạng nhất, nhưng năng lực bọn này đỗ vào chắc chắn."
"Tên các người." Kỷ Hành mở thiết bị thông minh.
Trần Vĩ cảnh giác: "Ông muốn làm gì?"
Tôi chụm vào màn hình: "Trần Vĩ, Ngụy Liệt, Triệu Tần, Lâm Thác, Chu Trạch Nhất."
Nhìn danh sách hiện ra, tôi ngẩng đầu cười toe: "Năm học viên trên sẽ bị Bộ Quốc phòng loại khỏi danh sách tuyển dụng, thông báo gửi đến các phòng ban."
Chỉ trong tích tắc, thông điệp được gửi đi.
Ôi chao, đẹp trai quá!
Trần Vĩ mặt tái mét, nhưng lập tức hồi phục: "Ông là ai? Hạng nhất hệ nào mà dám ăn nói hàm hồ? Bố tao là thượng tá đấy, tưởng dọa được tao à? Tao sẽ bảo bố đuổi cổ ông ra khỏi đây!"
Vừa dứt lời, thiết bị của hắn vang lên.
Trần Vĩ cười gằn: "Thấy chưa? Bố tao đấy. Đợi tao bảo đuổi ông."
Hắn bấm nhận cuộc: "Bố, con đến Bộ rồi."
Giọng trầm đáp lại: "Bố biết rồi."
"Thế con lên gặp bố nhé?"
"Không cần."
Trần Vĩ chớp mắt: "Sao ạ? Chúng con chưa tham quan. Lính tiếp đón bảo đợi ở đây mà."
"Không cần thiết."
Trần Vĩ tức gi/ận: "Vậy chúng con đến uổng công à?"
Người cha thở dài: "Các con tạm thời không đủ tư cách vào Bộ Quốc phòng, tham quan làm gì? Đợi bố tìm cách khôi phục tư cách đã."
"Cái gì?!"
Cả lũ mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Đúng lúc đó, một nhóm người tiến về phía chúng tôi.
Vừa nhìn thấy họ, tôi lập tức lùi ra xa Kỷ Hành.
Tôi đứng im sau lưng anh, cúi gằm mặt xuống, vẻ ngoan ngoãn.
Nhóm người kia thấy Kỷ Hành mặc thường phục, vẫn nghiêm trang chào: "Kính chào Thượng tá Kỷ."
Nghe danh xưng, lũ Trần Vĩ trợn mắt há hốc.
Kỷ Hành hỏi: "Các người đến đây làm gì?"
"Thượng tá Trần vốn giao chúng tôi dẫn họ đi tham quan. Nhưng vừa nhận được thông báo của ngài, có lẽ không cần thiết nữa?"
Từ thiết bị của Trần Vĩ vang lên giọng nói: "Thượng tá Kỷ có ở đó?"
Tiếng ghế xê dịch lạo xạo: "Xin ngài đợi một chút, tôi đến ngay."
Thế là giữa sân vận động, ba nhóm người đối diện bất động.
Ba phút sau, Thượng tá Trần xuất hiện.
Ông ta mồ hôi nhễ nhại, nhìn thấy Kỷ Hành liền nhắm nghiền mắt như chấp nhận số phận.
Ông bước tới cười nói: "Thượng tá Kỷ, không biết bọn trẻ phạm lỗi gì? Nếu là chuyện nhỏ, ngài có thể tha thứ được không?"