Anh ta đột nhiên đổ ập xuống người tôi.
"Tần Nghiễn, anh sắp ch*t vì sợ rồi. Đáng sợ quá. Anh tưởng chúng ta lại như lần trước, em lại bỏ anh, không quan tâm anh nữa."
Tôi vuốt ve mái tóc anh an ủi.
"Không sao, không sao."
Hứa Ngôn Triết ổn định cảm xúc một lúc rồi ngồi dậy.
Anh quay lưng lại với tôi, chậm rãi mặc áo.
Tôi: ...
"Anh đang làm gì thế?"
"Mặc đồ."
Tôi: ...
Thật là vô lý.
Anh có thấy mình trông thế nào không, có thấy tôi thế nào không?
Tôi nhấc chân, dùng mũi chân chạm vào lưng anh: "Chỉ có ngần ấy dũng khí thôi à?"
Anh quay lại với đôi mắt đỏ hoe: "Ý em là? Em phải nói rõ, không anh không hiểu."
Tôi đảo mắt: "Cởi đồ ra, lăn lên đây."
"Rõ!"
...
13
Trưa hôm sau, cậu tôi dẫn cậu dâu đến.
Vừa mở cửa, Hứa Ngôn Triết đã xông tới trước mặt hai người, nhiệt tình mang dép cho họ.
"Chào cậu, lâu lắm không gặp, lần trước gặp cậu phải năm sáu năm trước rồi."
Cậu tôi khựng lại khi cởi giày.
Hứa Ngôn Triết quay sang Tưởng Lực: "Chào cậu dâu, Nghiễn đã kể với em rồi, cậu và cậu đúng là trời sinh một đôi, nhìn đã thấy xứng đôi vừa lứa."
Cậu tôi xỏ dép xong, nhìn tôi hỏi: "Thằng bạn thân này của cháu trước cũng hoạt bát thế sao? Hình như không nhỉ?"
Tôi ngại ngùng vì Hứa Ngôn Triết mất mặt, đ/á anh sang một bên: "Kệ nó, dạo này nó bị bệ/nh đấy."
Tôi mời hai người vào nhà.
"Bố mẹ cháu không có nhà, cậu đừng căng thẳng."
Thấy Tưởng Lực liên tục kéo áo, tôi cảm thấy anh ấy hơi căng thẳng.
Nghe vậy, anh thở phào nhẹ nhõm rồi trừng mắt với cậu tôi: "Anh dọa em đấy hả?"
Anh quay sang nói với tôi: "Anh ấy bảo dẫn em về ra mắt gia đình, làm em hết h/ồn."
"Hahaha, cậu làm người tử tế đi chứ."
Chúng tôi trò chuyện một lúc rồi dẫn nhau đi ăn trưa.
Tôi và Tưởng Lực trò chuyện vui vẻ, cởi mở hẳn.
Biết được quá trình đến với nhau của hai người, tôi há hốc mồm.
Đúng là toàn cảnh gi*t chóc.
May mà cả hai đều đúng người.
Giống như...
Tôi quay sang nhìn Hứa Ngôn Triết, bật cười.
14
Sau khi đến với Hứa Ngôn Triết, anh thường xuyên lo âu vô cớ.
Tôi hỏi rốt cuộc sao thế, anh nói: "Hay anh đi chỉnh hình đi, cậu dâu của em đẹp thế, Trần Nhược Nhược cũng xinh, cả khoa em toàn người đẹp, gương mặt anh thế này thật không tự tin chút nào."
"Anh sợ em ngoại tình à?" Tôi tóm gọn.
"Nếu có vấn đề gì, cũng không phải do em, chắc chắn do họ quyến rũ em, em chỉ phạm sai lầm mà đàn ông nào cũng mắc phải thôi."
Tôi: ...
Thiên vị thế sao?
Thực ra Hứa Ngôn Triết khá đẹp trai, chỉ có điều vẻ đẹp của anh hơi hoang dã, không phải kiểu đẹp truyền thống.
Anh tự ti, nhưng tôi lại phát cuồ/ng vì điều đó.
Tôi túm cổ áo kéo anh sát lại.
Khoảng cách giữa hai đứa chỉ vài centimet, tôi cảm nhận được hơi thở anh phả vào mặt.
"Hứa Ngôn Triết, anh tự tin lên, anh không biết vẻ ngoài hoang dã này của anh khiến em phát cuồ/ng đến mức nào, nhất là khi..."
Tôi áp sát tai anh thì thầm một câu.
Anh toàn thân run lên, nhìn tôi không tin nổi, mặt đỏ bừng.
"Em nói gì thế! Sao em có thể nói ra những lời..."
Tôi nhướn mày: "Không thích à?"
Anh lập tức lao tới: "Thích, thích ch*t đi được."
(Hết)