Tôi là phản diện đi/ên cuồ/ng u uất trong tiểu thuyết Long Ngạo Thiên.
Sau khi câu chuyện kết thúc, fanfic đồng nhân của tôi và nam chính bỗng nổi như cồn.
Thể loại: Đồng tính, đẻ con, tình yêu cưỡng ép.
Hệ thống thấy tiền là hóa m/ù, chẳng thèm đọc kỹ.
Trực tiếp đ/á tôi một cước xuyên vào truyện.
[Gh/ét ai thì gh/ét, đừng gh/ét tiền.]
[Chỉ là làm theo kịch bản, Tạ Thành gh/ét ngươi đến thế, lẽ nào thật sự bắt ngươi đẻ con?]
[Hơn nữa ngươi cũng không có chức năng đó mà.]
Tôi thấy có lý, yên tâm diễn theo kịch bản.
Cho đến khi đồng tử tôi mất tập trung, bị Tạ Thành túm lấy mắt cá chân lôi ngược về.
Một phát ăn ngay.
...
Hệ thống, mẹ kiếp mày!
1.
Làm bạn tri kỷ của Long Ngạo Thiên suốt bảy năm.
Tôi đột nhiên hắc hóa.
Một giây trước Long Ngạo Thiên còn đang xoa bóp bàn chân bị thương cho tôi.
Một giây sau bàn chân ấy đã dán lên mặt hắn.
Hệ thống nhảy ra giải thích:
[Tác giả ki/ếm không ra tiền, định về quê trồng rau nuôi lợn rồi.]
[Tác giả mới vào nghề tay chân không có chừng mực, đào hố khắp nơi không ai lấp.]
[Không may, ngươi bị chọn trúng.]
Thế là, từ bạn đồng hành chính nghĩa sống ch*t với Long Ngạo Thiên, tôi một đêm thành phản diện u uất đi/ên cuồ/ng.
Tác giả vài nét bút đơn sơ, gán ghép đủ thứ tội á/c lên người tôi.
Người bình thường viết hai trăm chữ còn phải gi/ật tóc đ/ập đầu vào tường.
Một khi đã viết dở, liền trở nên cuồ/ng bạo, mất kiểm soát, không màng sinh mạng.
Từ lớn như giam cầm ng/ược đ/ãi hắn, đến nhỏ như bỏ th/uốc xổ ném phân bò.
Ngay cả việc Long Ngạo Thiên hồi nhỏ bị chó cắn một phát vào mông, đến nay vẫn lưu lại một vết s/ẹo, cũng bị gán cho tôi.
Cuối cùng ở hồi kết, tôi đứng trên sân thượng, mang theo tội lỗi nhảy xuống.
Phản diện ch*t cứng, Long Ngạo Thiên lên ngôi, tất cả đều viên mãn.
Nhưng khi mở mắt lần nữa, tôi đang nằm dưới chân Long Ngạo Thiên.
...
Hệ thống, mày tốt nhất giải thích cho tao nghe cái đã!!!
2.
Hệ thống biến đâu mất hút.
Tôi chật vật bò dậy khỏi mặt đất, lại liếc nhìn lên trên.
Vết răng từ hõm lưng xuống tận khe nứt.
Là do tôi cắn.
Đều tại cái tác giả ngàn đ/ao kia.
Đổi con chó cắn mông hắn thành tôi.
Khiến tôi đến giờ vẫn không quên được ký ức đó.
Đang nghĩ, người trên giường cựa quậy, xoay người nhẹ, miệng hé mở thở hổ/n h/ển.
Hắn lim dim mắt, mặt đỏ ửng, mồ hôi từ trán nhỏ giọt, phóng túng mang theo vẻ hoang dại.
Gợi cảm ch*t người.
Tôi nuốt nước bọt, tiến lại gần, khẽ gọi: "Tạ Thành, tỉnh dậy đi."
Nghe thấy tiếng tôi, Tạ Thành như chợt nhận ra có người bên cạnh, mắt mở to.
Nhìn rõ mặt tôi, trong mắt lại dâng lên tia tình cảm khác lạ.
Hắn mở miệng, vừa định nói, tiếng hệ thống đột nhiên n/ổ trong đầu.
[Chủ nhân, việc mới, tiền bạc chất đống, nhận liền đi!]
Tôi không nhịn được m/ắng nó trong đầu.
"Mày còn là người không?"
"Lợn nái đẻ xong còn được nghỉ vài ngày, tao vừa nhận hộp cơm ở thế giới trước, mày chẳng báo trước đ/á tao vào đây, có nghĩ đến cảm giác của tao không?!"
[Ta cũng không muốn vậy, nhưng nhiệm vụ lần này thành công thưởng tới chừng này!] Hệ thống giơ bàn tay ảo, xòe năm ngón.
[Ngươi biết bên ngoài bao nhiêu hệ thống đang nhòm ngó không, may mà ta nhanh tay nhanh mắt, chưa kịp xem nội dung đã đ/á ngươi vào ngay.]
Tôi cười lạnh: "Vì năm trăm triệu, mày tới nỗi thế?"
[Nhỏ, nhỏ quá rồi,] hệ thống lắc đầu, [nếu ta nói con số thực, ngươi phải quỳ xuống gọi ta một tiếng đại ca.]
"Gọi cái đệt, mày..."
[Năm tỷ.]
Thế giới như ngưng đọng vài giây.
Tôi thu lại sát khí: "Tiền bạc không quan trọng, chủ yếu sợ đại ca mệt."
Hệ thống rất hài lòng với sự nịnh nọt của tôi, vung tay đầy khí thế: [Ngươi yên tâm, trước khi vào ta đã liếc qua cốt truyện, đây là fanfic đồng nhân, không có kịch bản đ/au khổ, toàn dùng giấc ngủ xuyên suốt.]
Nói rồi, nó mở trang chi tiết tác phẩm.
Lướt qua phần giới thiệu và tên sách, ánh mắt tôi dán ch/ặt vào mục thể loại màu đỏ.
Đồng tính, sinh tử, cưỡng bách ái...
"Cái giấc ngủ này nó có đứng đắn không hả?!"
3.
Hệ thống cười gượng tắt trang.
[Đừng quan tâm chi tiết vụn vặt.]
[Ngủ động với ngủ tĩnh chẳng đều là ngủ sao.]
[Gh/ét ai thì gh/ét, đừng gh/ét tiền.]
[Chỉ là làm theo kịch bản, Tạ Thành gh/ét ngươi đến thế, lẽ nào thật sự bắt ngươi đẻ con?]
[Hơn nữa ngươi cũng không có chức năng đó mà.]
Nhìn vào năm tỷ.
Tôi nhịn.
"Giờ tới đoạn nào, tao phải làm gì?"
Hệ thống lục ra đoạn kịch bản này, đại khái tóm tắt.
[Câu chuyện tiếp nối từ trước khi bị viết dở.]
[Ngươi và Tạ Thành đ/á/nh bóng bị trật chân, khi hắn xoa bóp cho ngươi, ngươi dùng bàn chân vuốt ve gương mặt hắn.]
[Tạ Thành đột nhiên cảm thấy bụng dưới căng cứng, cổ họng khô khốc, về phòng rót ly nước cố dập cơn bồn chồn.]
[Nào ngờ trong nước bị bỏ th/uốc kích dục, hắn định tự giải quyết thì lại bị ngươi bắt gặp.]
[Bề ngoài ngươi là bạn tốt chính trực, kỳ thực đã thèm muốn thân thể hắn từ lâu, lập tức định xơi ngay.]
...
Bảo sao vừa mở mắt đã thấy cảnh tượng kinh thiên.
Hệ thống tiếp tục.
[Theo kịch bản, ngươi sẽ đ/ập đập... với Tạ Thành ba ngày.]
Ba ngày?
Tác giả còn là người không?
Tạ Thành còn là người không?
Mẹ kiếp, có coi tao là người không?!
Hệ thống sợ ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của tôi, rụt cổ đề nghị âm mưu.
[Dù sao hắn đang bị th/uốc, nhân lúc hắn không còn sức phản kháng, ngươi cứ xử lý hắn đi.]
Tôi nghiến răng: "Tao là thẳng!"
[Thẳng bị đi cửa sau, và thẳng đi cửa sau người khác, ngươi chọn cái nào?]
Tôi phát đi/ên: "Tao đéo chọn cái nào hết!"
Hệ thống cố ý kéo dài giọng: [Năm tỷ đó~]
...
Tiền bạc không quan trọng.
Chủ yếu thẳng lâu chán rồi, muốn thử cảm giác đi cửa sau.
4.
Hệ thống quẳng một câu "nhớ tiết chế", vỗ mông bổ sung cốt truyện.
Tôi quỳ bên giường, nhìn kẻ trên giường cọ xát ga giường đầy khó chịu mà bất lực.
Cái hệ thống hãm này trói buộc tôi bao lâu.
Tôi cô đơn bấy lâu.
Lang bạt qua bao thế giới, trở về vẫn là Tiêu Sở Nam.
Kinh nghiệm duy nhất là xem phim nhỏ, tự làm thủ công.