Hôm đó không hiểu sao tôi bị sốt, cả ngày đầu óc quay cuồ/ng, đến khi tới nơi thì tiệc đã tàn.

Quen Tạ Thành lâu, tôi thật lòng coi hắn như huynh đệ.

Cũng thật lòng coi em hắn như em ruột.

Nghe cậu ta nhắc chuyện này, tôi x/ấu hổ xin lỗi: "Hôm đó anh không khỏe, không tới được."

"Em không trách Diệu ca," mắt Tạ Hành sáng rực, "em chỉ muốn Diệu ca bù cho em một bữa tiệc."

Tôi đồng ý ngay: "Được, lúc đó anh thưởng cho em phong bì lớn."

Tạ Hành cười như chó vàng vừa gặm xươ/ng.

Hôm đó tôi làm cơm dứa.

Nhưng cơ thể mệt mỏi ảnh hưởng kỹ năng.

Dứa c/ắt ra trông như bồn cầu, bỏ nắp đi thì giống hố xí.

May hai anh em không kén, ăn sạch sẽ.

11.

Tôi lẻn về nhà lúc hai đứa tranh nhau rửa bát.

Kiếp trước tác giả dở hơi viết dở nhưng cho phản diện đủ oai.

Ở biệt thự xa hoa một thời gian, đột nhiên trở về căn phòng trọ quen thuộc.

Tôi chợt thấy khó chịu vì đã quên cội nguồn.

"Này hệ thống, khi lấy được năm tỷ, m/ua lại nhà kiếp trước của tao nhé?"

"Tao nhớ chiếc giường 4 mét thơm mềm lắm."

Hệ thống khoác lác: [4 mét là gì, lúc đó m/ua cái 800 mét.]

[Từ phòng khách đến toilet phải lái xe, sân golf xây luôn trong vườn.]

Tôi choáng váng trước viễn cảnh hệ thống vẽ ra.

Kiếp trước tài sản vượt xa năm tỷ, nhưng kết cục đã định là cái ch*t.

Giờ khác rồi, hoàn thành nhiệm vụ là năm tỷ thật sự vào tay.

Đúng, tôi sẽ phản bội tổ chức, trở thành kẻ giàu có thực thụ.

Tôi cọ tay như ruồi, sốt ruột hỏi: "Hệ thống, tao đậu chưa, bao giờ đẻ?"

[Làm gì biết nhanh thế, đi viện xét nghiệm HCG cũng phải 7-10 ngày.]

"Đệt, mày là hệ thống mà không có quyền hạn gì?"

[Có thể có, nâng cấp bằng điểm tích lũy,] hệ thống ngập ngừng, [nhưng tao dùng điểm của ngươi nâng kỹ năng đá/nh mahjong rồi, nên là...]

"Được rồi, mày biến đi."

Thoát ba ngày hànhz hạz, cơ thể buông lỏng, mệt mỏc ập đến.

Tôi ôm gối, thiếp đi.

Hệ thống đi một lúc, chợt nhớ gì đó quay lại dặn: [Chủ nhân, cẩn thận Tạ Hành, từ nhỏ nó đã thích chiếm hữu đồ của anh trai, trong fanfic nó sẽ mượn cớ ngươi lỡ tiệc thăng học mà mời ngươi đi chơi, nhất định phải từ chối!]

Tôi buồn ngủ quá, chẳng nghe rõ, chỉ gật đầu đại.

Hệ thống hài lòng đi đá/nh mahjong.

Nó không biết, lúc nó lơ đễnh, cốt truyện đã thay đổi.

12.

Tôi trốn Tạ Thành tròn mười ngày.

May trong truyện lúc này hắn đang bận đấu với thiếu gia giả, ngoài chiếc xe đêm nào cũng đậu dưới nhà tôi đến sáng.

Hầu như không ảnh hưởng cuộc sống tôi.

Mười ngày sau, tôi tự tin đến viện xét nghiệm m/áu.

Buồn cười.

Ba ngày cơ mà.

Không biện pháp gì.

Trừ ăn ngủ vệ sinh, toàn vận động.

Không tin không đậu.

...

Không đậu.

Tính sai rồi.

Hóa ra hậu duệ Long Ngạo Thiên không di truyền được tính ngạo thiên của cha.

Tôi cầm tờ kết quả, mặt nhăn như khỉ ăn ớt.

Nghĩa là.

Phải làm lại.

Có khi không chỉ một lần.

Thanh danh thẳng trai của tao ơi là tao!

Đang bực bội cào tường, Tạ Hành gọi đến.

"Diệu ca, hôm nay rảnh không?"

"Ừ," tôi vo viên tờ giấy ném vào thùng rác, "có việc gì?"

Giọng Tạ Hành hơi tiếc nuối: "Tiệc thăng học bù, anh quên rồi à?"

Ch*t ti/ệt. Quên thật.

Tôi cười gượng: "Sao quên được, anh cứ sợ em không rảnh."

"Hôm nay em rảnh," Tạ Hành nói nhanh sợ tôi hối h/ận, "em đặt phòng VIP 7 giờ tối, anh nhất định phải đến nhé."

"Địa chỉ em gửi anh rồi."

Vừa khúc gần b/ệnh viện.

Tôi liếc đồng hồ, còn nửa tiếng.

"Được, đợi anh tới."

Cúp máy, tôi ra ngân hàng rút hai vạn từ khoản tiền để dành cưới vợ.

Tìm siêu thị m/ua phong bì "Chúc mừng sinh nhật" nhét tiền vào.

Rồi hối hả đến địa điểm hẹn.

13.

Không biết Tạ Hành đợi bao lâu.

Cậu mặc đơn giản, áo khoác đen ngắn tay, cổ áo mở hai khuy để lộ xươ/ng quai xanh g/ầy nhưng không đơn bạc.

Thấy tôi, mắt sáng như sao, cười lên môi, vẻ ngang tàng của tuổi trẻ.

Nhìn gương mặt ấy, tôi chợt mơ hồ.

Nếu Tạ Thành không lạc gia đình.

Nếu hắn không phải nuôi em từ nhỏ.

Nếu chỉ là đứa trẻ bình thường.

Tuổi trẻ hắn hẳn cũng phóng khoáng, ngạo nghễ.

Đến khi Tạ Hành vẫy tay trước mặt.

Tôi mới gi/ật mình nhận ra mình lạc suy nghĩ.

Tạ Hành rót rư/ợu đưa tôi: "Ca, em mời."

Tôi đỡ lấy, chạm ly: "Chúc mừng em vào A đại."

Tôi uống cạn, mới phát hiện rư/ợu cay x/é.

Lưỡi cổ họng dạ dày như bốc lửa.

Ngẩng lên, Tạ Hành chỉ nhấp môi.

"Thằng nhóc, lừa anh hả."

Tôi cười ch/ửi, móc phong bì dày như gạch đưa cậu.

"Anh vét hết tiền cưới vợ để ôm chân em, sau này phát đạt nhớ anh nhé."

Tạ Hành không từ chối, cười ranh mãnh: "Anh trai em biết anh cho tiền cưới vợ, chắc tức n/ổ."

Rư/ợu ngấm, tôi đáp: "Hắn mà, nếu chịu gọi anh một tiếng ca, anh cũng thưởng to."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người bạn ẩn danh trò chuyện cùng tôi suốt nửa năm, giờ đang ngồi phía đối diện bàn hòa giải

Chương 11
Thẩm Ánh Thư, một chuyên viên tư vấn quyền lợi thuê nhà, đã trao đổi ghi chú về các vụ việc với một cư dân mạng có biệt danh "Bắc Diệp" trên diễn đàn hỗ trợ ẩn danh suốt nửa năm. Cả hai chỉ thảo luận về áp lực công việc và ranh giới nghề nghiệp, tuyệt nhiên chưa từng tiết lộ danh tính thật. Khi Ánh Thư nhận nhiệm vụ hòa giải tập thể cho một tòa chung cư cũ, cô nhận ra đại diện phía chủ nhà là Cố Diên Xuyên chính là Bắc Diệp thông qua mã số vụ việc mà chỉ hai người biết. Hóa ra anh đã nhận ra cô từ trước, thậm chí sau khi cô được ủy nhiệm, anh còn dùng tài khoản ẩn danh để thăm dò giới hạn đàm phán của cô. Ánh Thư từ chối biến những tin nhắn riêng tư thành vũ khí đàm phán cho cư dân, cả hai cắt đứt liên lạc, báo cáo xung đột lợi ích và để bên thứ ba tiếp quản các điểm tranh chấp. Từ các số trang báo cáo, thư phản hồi của công ty giám định, phạm vi ủy nhiệm cho đến các tài liệu gốc bản thứ ba được trình lên hợp pháp, sự thật dần lộ diện rằng chủ nhà đã biết từ trước về nhu cầu sửa chữa và thời hạn di dời kéo dài hơn dự kiến. Cuối cùng, cư dân đạt được thỏa thuận về việc sửa chữa theo giai đoạn, gia hạn hợp đồng và nơi ở tạm thời, còn Ánh Thư và Diên Xuyên đều mất đi sự ủy thác ban đầu. Vài tháng sau, họ gặp lại nhau với tên thật, không vội vàng coi nửa năm ẩn danh là nền tảng đã thiết lập sẵn cho một tình yêu.
0