Kết quả càng xem càng nóng bừng.
Chỗ rư/ợu còn lại bị tôi uống sạch như nước lã.
Say khướt rồi thì hoàn toàn mất tri giác.
Đến bây giờ, cứ nghĩ đến thứ đêm qua thấy, nhìn Du Phóng tôi cũng thấy có chút gợi cảm.
Sáng sớm "chỗ ấy" phản ứng mạnh.
Không dám nhìn Du Phóng nữa, tôi quay mặt đi hỏi: "Sao em không mặc áo?"
Du Phóng cúi đầu nhìn nửa thân trên trắng nõn của mình.
Vẻ mặt đầy ngán ngẩm.
"Tối qua anh nôn hết lên người em rồi."
Tôi gãi đầu, thật sự không nhớ nổi, cười hì hì đắp chăn cho nó.
"Lát nữa anh m/ua mười cái áo mới cho em."
"Không cần, cứ mặc đồ của anh đi. Em ngủ thêm chút nữa, đêm qua anh nghiến răng ồn quá."
Du Phóng ngáp một cái, rồi ngã vật xuống giường.
Nhìn gương mặt ngủ say của nó.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thì ra là thế.
Tình anh em với Du Phóng mấy chục năm trời, sao có thể mơ chuyện phá hoại đoàn kết được.
Tất cả là tại cái đĩa phim kia.
4
Không đúng không đúng không đúng.
Vẫn là toang rồi!
Kể từ đêm đó, tôi liên tục mơ suốt một tuần.
Cảnh trong mơ không đổi, nhân vật không đổi, động tác cũng không đổi.
Tôi lén lút bò dậy, lần thứ năm ôm bộ ga giường, lẻn vào nhà vệ sinh.
Cứ thế này mãi.
Thật sự muốn kiệt sức tới ch*t mất.
Sao tôi lại mơ làm... chuyện đó với Du Phóng chứ?
Nó cũng chỉ là da trắng hơn chút, mắt to hơn chút, lông mi cong hơn chút, sống mũi cao hơn chút, môi đỏ hơn chút, eo thon hơn chút, chân dài hơn chút thôi mà!
Ngoài những thứ đó ra.
Hình như cũng chẳng có ưu điểm gì khác.
Tôi càng nghĩ càng thấy có lý.
Bỗng quăng tấm ga giường sang một bên, chắc chắn là tại cái đĩa phim kia, cộng thêm dạo này tôi bị dồn nén quá mức.
Giờ đã xả năm lần rồi, ít nhiều cũng phải bình thường lại thôi.
Điện thoại rung.
"Anh ơi, anh dậy chưa?"
Tôi lau tay, cầm điện thoại: "Vừa dậy."
"Lát nữa em muốn ăn cá nướng trước cổng trường, anh đi cùng em nhé."
"Không được, anh bận."
Vô thức từ chối vì những giấc mơ kia.
"Vậy thôi, em đi ăn một mình vậy. Không sao đâu, ngoài anh ra em chẳng có bạn nào khác, em quen rồi."
Giọng Du Phóng không giấu nổi thất vọng.
Bản năng làm anh lại trỗi dậy.
Hơn nữa đúng là vì tôi, ngày ngàу như con gà trống hung hăng chặn trước mặt Du Phóng.
Con trai đến đuổi đi, con gái đến cũng đuổi, căn bản không cho nó cơ hội kết bạn.
Tôi vội vàng đổi giọng:
"Em đợi anh nửa tiếng."
Đi.
Vẫn phải đi.
Du Phóng không có bạn là chuyện khác.
Nếu tôi không đi, lại tỏ ra tôi có tật gi/ật mình.
5
Vừa gọi xong món cá nướng mà Du Phóng thích.
Nó đã tới ngay sau đó.
Áo ba lỗ trắng, quần đùi đen, đi đôi dép tổ ong.
Hai cánh tay hai ống chân, mười ngón chân lộ ra ngoài hết.
Phô quá mức rồi.
Tôi nheo mắt nhìn Du Phóng, da nó vốn đã trắng, mặc ít nhìn càng hấp dẫn.
"Giữa mùa hè em mặc đồ hở hang thế này làm gì? Không sợ cảm lạnh à?"
Du Phóng đang đưa que kem cho tôi bỗng dừng lại, xoay người sờ lên trán tôi.
"Anh ơi, anh bị nóng hết cả người rồi à? Giữa mùa hè nói gì lẩm cẩm thế."
"Em muốn ăn vị cay, thêm bánh phở rộng và dưa chuột, anh gọi giúp em chưa?"
Tôi đảo mắt nhìn chỗ khác: "Ừ."
Bỏ qua mảng da trắng nõn kia.
Kéo ghế ngồi xuống.
Vô cớ thấy bứt rứt khó chịu.
"Anh ơi, hè này mình làm gì? Còn hai tháng nữa mới vào đại học, muốn đi chơi nhưng ngoài trời nóng quá, hay là đến nhà anh chơi game đi?"
Không nghe rõ nó lảm nhảm gì.
Vô thức đáp lại: "Đã bảo em mặc ít thế này sẽ bị lạnh rồi mà, em mặc áo khoác của anh vào đi."
Du Phóng: ?
Tôi chợt nhận ra, vội chuyển đề tài.
"Được, đến nhà anh chơi game, anh mới m/ua cả bộ thiết bị chơi game, tối nay thử luôn."
Du Phóng im lặng.
Chỉ chăm chăm rót canh đậu xanh vào bát tôi.
Miệng lẩm bẩm.
"Anh ơi, anh uống nhiều canh đậu giải nhiệt đi, nếu không đỡ em đi lấy ít gạo nếp rắc lên người anh."
Tôi: ...
6
Du Phóng chơi ở nhà tôi muộn, không về nhà là chuyện thường.
Chỉ có điều tối nay.
Tôi và nó chơi game được nửa chừng.
Lúc nào cũng m/a đưa lối q/uỷ dẫn đường mà càng lúc càng ngồi sát Du Phóng hơn.
Cảm thấy nó thơm hơn mọi khi, tim tôi cũng đ/ập nhanh hơn bình thường.
Quan trọng nhất là.
Tôi lẻn vào nhà vệ sinh, gi/ật phăng quần, nhìn "tiểu... đại Lăng Thịnh" không thể kiềm chế.
Chìm vào trầm tư.
Bố tôi nói không sai, tôi sống như sinh vật đơn bào vậy.
Trong thời gian đi tiểu, tôi đã nghĩ thông suốt.
Tôi thật sự đã động lòng với Du Phóng rồi.
Hồi cấp ba từng tr/ộm hai cuốn tiểu thuyết tuổi teen của bạn nữ cùng bàn.
Thứ bọn họ thích đọc nhất không ngoài thanh mai trúc mã hiểu rõ từng gốc rễ, tuổi dậy thì yêu nhau.
Tôi hích vai Du Phóng đang chơi game say sưa.
"Em thấy bọn mình có phải thanh mai trúc mã không?"
"Bọn mình là trúc mã trúc mã."
Dù sao cũng cùng một ý.
Tìm vợ tương lai đâu có giới hạn giới tính, huống chi Du Phóng còn do một tay tôi nuôi lớn, đây mới thật sự là hiểu từ gốc rễ.
Càng nghĩ càng hào hứng.
Du Phóng đang chơi game giữa chừng bỗng dừng lại, nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quặc.
"Anh ơi, anh sao thế?"
Chưa kịp nghĩ cách hỏi, tôi vô thức đ/á/nh trống lảng.
"Ngồi lâu ngứa mông quá, gãi tí."
Du Phóng gật đầu, vừa quay người lại liền ngoảnh lại.
Nhìn tôi ngập ngừng.
"Anh ơi, anh ngứa mông thì gãi mông anh ấy, mông em đâu có ngứa, anh gãi mông em làm gì?"
Tôi cúi đầu.
Thấy bàn tay mình đang tự do "du ngoạn" trên mông Du Phóng.
Vội rụt tay lại.
"Anh sợ em chơi game không rảnh tay, sợ em cũng ngứa mông, tiện thể gãi hộ luôn."
Du Phóng tròn mắt, như cho là có lý, nở nụ cười ngọt lịm:
"Cảm ơn anh."
Trong lòng khoái chí.
Thật sự không còn tâm trạng chơi game nữa.
Chào Du Phóng: "Anh đi ngủ trước, em chơi xong cũng đi ngủ sớm."
Trằn trọc mãi không ngủ được.
Ngọ ng/uậy bàn tay vừa sờ được cái mông ấm áp kia.
Đủ to.
Đủ mềm.
Đủ trắng.
Là hàng tốt để làm vợ tương lai.
7
Đã x/á/c định mục tiêu bà xã, đương nhiên muốn tóm gọn càng sớm càng tốt.
Nhưng tôi không chắc tình cảm của Du Phóng.
Từ nhỏ tôi coi nó như em trai, không có gì bất ngờ thì nó cũng coi tôi như anh trai từ nhỏ.
Vẫn không thể quá liều lĩnh, phải tiến từng bước một.