Chỗ này đ/au, xoa chỗ này, chỗ kia đ/au, xoa chỗ kia.
Ban đầu hắn nghĩ xoa chân là việc của kẻ hạ nhân, sau lại trở nên rất sẵn lòng.
Đến cuối cùng, luôn là ta làm lo/ạn bảo hắn tha cho, hắn mới chịu dừng.
Có lúc ta mệt ngủ thiếp đi, hắn vẫn xoa.
Nhưng giờ ta không dám trừng ph/ạt hắn nữa.
Ngoan ngoãn ngồi thẳng bên giường, không dám nói chỗ này đ/au chỗ kia đ/au.
Giây tiếp theo, tay Tạ Hằng đã nắm lấy ta.
Ngón tay hắn phủ lớp da chai mỏng bắt đầu di chuyển.
Thấy ta ngẩn người, hắn lại hôn lên môi ta.
"Hôm nay, không trừng ph/ạt ta nữa?"
Trong lòng ta rạo rực, định đáp lại thì nhớ tới mấy dòng chữ nói ta là nữ phụ đ/ộc á/c.
Không được ép buộc nam chủ, không được trừng ph/ạt hắn!
Thế là buông miệng ra, lùi lại một bước.
Thành khẩn nói:
"Không trừng ph/ạt nữa, từ nay về sau đều không cần trừng ph/ạt!"
Ta lặp lại lời hắn trước đây: "Đây đều là việc kẻ hạ nhân nên làm, sao có thể để Vương gia xoa chân cho thiếp!"
Tạ Hằng nghe vậy dừng động tác.
Ánh mắt không còn hứng thú như trước, lặng im rất lâu.
Ta co rúm trong góc, đợi một hồi.
Cuối cùng nghe giọng hắn bình thản: "Được, không xoa thì thôi, tùy nàng!"
03
Sáng tỉnh dậy, Tạ Hằng đã đến thư phòng.
Hôm nay hắn hiếm hoi nghỉ triều, nếu như trước kia ta nhất định sẽ đeo bám bắt hắn đi ngắm hoa.
Nhưng đêm qua hắn nghị sự đến giờ Hợi, sáng sớm lại đến thư phòng.
Thêm vào đó ba trăm vạn lượng kia, chắc dạo này hắn rất bận.
Vừa vặn, ta bắt đầu dọn dẹp từ phòng mình, chọn đồ quý trước đem đổi thành ngân phiếu.
Trước khi xuyên qua, ta biết vẽ.
Mấy năm đầu buồn chán, ta vẽ nhân vật cổ trang thần tượng mình theo đuổi - Trương Mỗ Hách.
Giờ thu dọn mới phát hiện bức họa còn nằm sâu trong ngăn bàn.
Ta không nhịn được ngắm nghía.
Người trong tranh đúng là đẹp trai, nhưng Tạ Hằng cũng không kém, thậm chí còn tuấn tú hơn.
Tạ Hằng thường xuyên luyện võ, thân hình rất tốt.
Quan trọng nhất là tài xoa chân của hắn đệ nhất thiên hạ.
Đang nghĩ ngợi, cửa đột nhiên vang tiếng bước chân.
Chưa kịp thu, Tạ Hằng đã đứng sau lưng.
Hắn cúi xuống nhìn thấy bức họa.
Không khí đột nhiên ngưng đọng.
Ta cuống quýt nhét tranh vào ngăn kéo, nhanh đến mức suýt kéo rơi cả ngăn.
"Vương gia sao về rồi?" Ta cười gượng gạo.
Tạ Hằng không nói.
Ánh mắt hắn từ ngăn kéo chuyển sang mặt ta, rồi lại rời đi.
Hắn đã thấy.
Nhưng không hỏi.
Chỉ giọng bình thản hơn mọi khi: "Nàng muốn ra ngoài?"
Ta thuận theo nói: "Vâng, thiếp muốn về thăm phụ thân."
"Một mình?" Hắn hỏi.
"Biết Vương gia dạo này bận, thiếp tự đi được."
Ta ngoan ngoãn đáp, đã chuẩn bị sẵn lý do.
"Chỉ là về thăm phụ thân, thuận tiện lấy mấy cuốn sổ cũ."
Tạ Hằng nhìn ta, như đợi ta nũng nịu như trước, đòi hắn đi cùng.
Ta không làm vậy.
"Vậy không phiền Vương gia nữa, thần thiếp tự đi."
Ta bổ sung thêm, ngoan ngoãn không chê vào đâu được.
Hắn im lặng vài giây.
Rồi nói: "Ta đúng là rất bận..."
"Vâng, thiếp biết." Ta gật đầu.
Hắn không nói thêm gì, quay người rời đi.
04
Ta thay áo, bảo Tiểu Đào chuẩn bị xe.
Chưa kịp ra khỏi cửa, Tiểu Đào đã hốt hoảng chạy vào: "Vương phi! Trong cung sai người đến!"
Tim ta đ/ập mạnh.
Ra ngoài mới biết không phải quan binh đến tịch thu, mà là một thái giám truyền chỉ cười tươi.
"Bệ hạ mở yến thưởng hoa, mời Vương gia cùng Vương phi vào cung."
Yến thưởng hoa?
Cả kinh thành ai chẳng biết, An Ninh quận chúa từ nhỏ đã đính hôn với Tạ Hằng.
Giờ nàng ta trở về, ý đồ trong cung còn phải nói sao?
Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ làm lo/ạn.
Ỷ vào Thẩm gia giàu có, ta không thèm để mắt đến cả thái giám truyền chỉ.
Lần trước hắn đến, ta trực tiếp nói: "Vương gia bận lắm, không có thời gian."
Nhưng trước mắt bỗng hiện chữ: "Tới rồi tới rồi! Trường đấu sinh tử!"
"Nữ chủ An Ninh quận chúa xuất hiện! Bạch nguyệt quang tiêu chuẩn!"
"Nữ phụ đừng có làm lo/ạn nữa! Làm nữa là mất gia sản tru di cửu tộc đó!"
Ta nở nụ cười đoan trang: "Công công vất vả rồi, bổn cung đi mời Vương gia ngay."
Thái giám truyền chỉ ngẩn người.
Tiểu Đào cũng ngẩn ra.
Ta quay vào thư phòng.
Mở cửa vào, Tạ Hằng đang ngồi trước bàn viết, ngẩng lên liếc ta.
Hắn đang đợi ta nói "Không cho đi".
Ta lấy áo ngoài từ giá: "Vương gia thay áo đi, đừng để bệ hạ chờ lâu."
Tạ Hằng không động, cúi xuống nhìn ta: "Nàng không đi?"
"Thần thiếp không đi." Ta mỉm cười, "Vương gia nên ở lại tiếp quận chúa."
Bàn tay hắn nắm ch/ặt ngọc bội, khớp ngón tay trắng bệch, như sắp ngh/iền n/át.
Nhưng giọng vẫn bình thản: "Được."
Rồi quay người đi.
Ta đứng trong thư phòng, liếc thấy tờ tấu mở trên bàn:
"Họ Thẩm lấy thương lo/ạn chính, giàu ngang quốc khố... Thần xin bệ hạ thi hành chính sách trọng nông ức thương, lấy họ Thẩm làm gương."
Tay ta bắt đầu run.
Hắn đã biết từ lâu.
Triều đình muốn động Thẩm gia, hắn không hé răng nửa lời.
Mấy dòng chữ nói đúng - ta chưa từng là vợ hắn, chỉ là quân cờ dùng xong vứt đi.
Ta hít sâu, đặt tờ tấu về chỗ cũ.
05
Ta về Thẩm gia, nói chuyện trọng nông ức thương với phụ thân.
Phụ thân trầm mặc hồi lâu, gật đầu: "Để cha thu xếp."
Đang đối chiếu sổ sách, cửa vang tiếng bước chân.
Ngẩng đầu lên, ta đứng hình.
Bức họa thần tượng cổ trang kia, đúng là chính chủ.
"Nhìn gì thế?" Chu Diễm Bạch vẫy tay trước mặt ta, "Không nhận ra biểu ca rồi?"
"Không... không có." Ta vội thu ánh mắt, "Sao biểu ca đúng lúc này về?"
"Nhận được thư của biểu muội, sợ xảy ra chuyện nên vội về ngay."
Hắn ngồi xuống đối diện, liếc nhìn sổ sách trên bàn, "Đã bắt đầu rồi?"
Ta gật đầu, hạ giọng thuật lại tình hình.
Chu Diễm Bạch nghe xong nhíu mày suy nghĩ: "Biểu muội tin ta không?"
"Tin."
"Vậy việc này giao ta xử lý. Nàng ở phủ vương không tiện." Hắn ngừng một chút, "Vả lại bên Nhiếp Chính Vương... không thể để hắn nghi ngờ."
Hắn nói đúng.