"Mẹ tỉnh rồi, mẹ tỉnh rồi."
Con bé khóc nghẹn ngào, áp mặt vào lòng bàn tay tôi.
"Con tưởng mẹ lại đi, con tưởng mẹ bỏ con."
Mắt tôi cay xè, muốn nói "mẹ không đi đâu" nhưng cổ họng khô như giấy nhám, không thốt nên lời.
Chỉ biết siết ch/ặt bàn tay nhỏ.
Rồi tôi thấy Hứa Vụ Xuyên đứng cuối giường.
Anh vẫn bộ vest hôm ấy, nhàu nát.
Cằm đầy râu xồm, quầng thâm dưới mắt như mấy ngày không ngủ.
Thấy tôi tỉnh, anh thở phào.
Định nói gì đó, tôi đã mỉm cười.
Khẩu hình gọi tên anh: "Hứa Vụ Xuyên."
Anh đứng ch/ôn chân, như bị đóng băng.
Rồi đồng tử rung động, đôi mắt xám xịt dần bừng sáng.
Như dòng nước ngầm mùa xuân phá tan lớp băng năm năm.
Anh bước đến, cúi sát mặt tôi, môi run run, tay cũng run.
"Thời Tình?"
Tôi đưa tay vuốt tóc anh, vẫn mềm như xưa.
"Sao g/ầy thế, chẳng còn khí chất Hứa tổng nữa rồi."
Anh không đáp, chỉ áp mặt vào lòng bàn tay tôi, vai rung rung.
Nước mắt ấm nóng lăn vào tay, giọt này nối giọt kia, như cơn mưa muộn năm năm.
13
Từ khi tôi nhớ lại, Hứa Vụ Xuyên như bóng với hình.
Từ bệ/nh viện về nhà, công ty cũng bỏ.
Ngay cả khi họp với cấp dưới, mắt vẫn dán vào tôi.
Tôi đứng dậy là anh hỏi: "Đi đâu?"
Tôi bó tay.
"Hứa tổng, đi vệ sinh cũng phải báo cáo à?"
Anh im lặng, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt bất an.
Tôi lại mềm lòng, phải nghiêng người hôn anh.
Đêm xuống, chúng tôi nằm ôm nhau, anh vòng tay qua eo, đầu tựa vào vai tôi.
"Anh Hứa, mai đi công ty đi."
"Không đi."
"Anh cả tuần rồi."
"Họ xử lý được."
"Anh là chủ."
"Nên được nghỉ."
Tôi: ……
Thở dài, tôi xoay người ôm lấy anh.
"Em về rồi, thật sự không đi nữa đâu."
Lâu lâu, anh mới thều thào.
"Sau khi em đi, anh thường mơ."
"Có lúc em ngồi trang điểm, có lúc nằm đọc sách, có lúc đứng ban công hóng gió."
"Cuối mỗi giấc mơ, em đều quay lại bảo đã về, rồi anh tỉnh dậy, chẳng thấy em đâu."
Tim tôi thắt lại.
Tay vuốt tóc anh, từ chân tóc đến ngọn, lặp đi lặp lại như vỗ về chú mèo h/oảng s/ợ.
"Trên đời có nhiều trùng hợp, giống mặt, giống tên, giống thói quen, nhưng anh biết họ không phải em."
"Đôi khi anh gh/ét mình quá tỉnh táo, luôn nhận ra ngay."
"Nhưng sao không tỉnh táo được, anh không bao giờ phản bội em."
"Anh chỉ biết yêu em."
Giọng Hứa Vụ Xuyên khẽ khàng mà như nghìn cân đ/è trái tim.
Nhớ lời Vương m/a và bình luận, không dám nghĩ anh đã sống năm năm ấy thế nào.
Nước mắt trào ra, tôi ôm ch/ặt lấy anh.
"Anh Hứa, em sẽ không để anh đợi nữa."
Nước mắt ấm chảy dọc cổ, hóa thành những nụ hôn mê đắm khắp da thịt.
Bàn tay anh áp vào eo, ngón tay siết nhẹ như muốn nhấn tôi vào xươ/ng cốt.
Lặp lại không ngừng.
"Thời Tình."
"Em đây."
…
Gió núi ngoài cửa đã tắt, tiếng côn trùng cũng xa.
Màn đêm từ xanh thẫm chuyển xám nhạt.
Phía xa thành phố lấp lánh ánh đèn, như sao sa xuống trần gian.
Sương đêm tan, ánh dương ló rạng, người lạc nhau rồi sẽ tìm về.
(Hết)