Lúc đó chia tay thì chia tay, đ/au lòng cũng thật.
Chỉ là thời gian trôi qua, sự nghiệp tôi cũng thành công, nhiều cảm xúc đã phai nhạt.
Mà giờ đây, lại được thay thế bằng những thứ nồng nhiệt hơn.
Tôi đến tiệm sửa xe lấy chiếc xe bảo dưỡng xong, kết quả ông chủ không nói không rằng đã lên xe tôi.
"Xe em đâu?" Tôi nhướng mày.
"Đưa Tiểu Trần đi làm việc rồi."
Tiểu Trần là nhân viên tiệm sửa xe.
"Em bảo bọn họ rồi, hôm nay người yêu em đến đón tan ca, nếu anh đuổi em xuống xe, em sẽ mất mặt lắm." Văn Sóc nói.
Tôi cười: "Được."
Xe đậu tại bãi, tôi vừa tháo dây an toàn đã bị người kia ghì gáy hôn lên.
Hồi lâu sau, tôi thở hổ/n h/ển đẩy hắn ra.
"Em nghiện hôn rồi à?"
10
Văn Sóc không phủ nhận, hắn nhìn thẳng vào tôi, khuôn mặt hoang dại nhuốm d/ục v/ọng, môi còn ướt át.
Vẻ không được thỏa mãn.
Tôi vỗ nhẹ mặt hắn: "Lên nhà đi."
Bữa tối vẫn do Văn Sóc nấu.
Tôi ăn xong nghỉ ngơi chốc lát, buồn ngủ díp mắt, định về nhà. Vừa nói với Văn Sóc đang nghịch tay tôi ngồi bên, định đứng dậy thì bất ngờ bị kéo vào vòng tay.
Tôi đành ngồi lên đùi Văn Sóc.
Tay hắn đặt lên đầu gối tôi, từ từ di chuyển lên, đến khi chạm vào chiếc kẹp áo qua lớp vải, dừng lại ở đó.
"Hôn một chút nữa rồi về?"
Hắn đâu có thái độ thương lượng.
...
Tuổi trẻ m/áu nóng, tôi cũng chẳng phải người nguyên tắc cứng nhắc.
Yêu nhau một tuần, môi sứt cả da.
Cô gái đến tiệm lấy vest để ý vết thương trên môi tôi: "Anh chủ ơi, anh nóng trong người à?"
"..."
Người ta có xu hướng muốn kiểm soát những gì thuộc về mình.
Tôi thích ngắm Văn Sóc mặc vest, nên gọi hắn về nhà đo lại kích thước.
Vẫn là tủ quần áo ngày trước.
Lần trước đo cho Văn Sóc, hắn ngoan ngoãn, còn giờ, khi tôi đo vòng đùi, chợt nghe tiếng từ trên cao: "Anh biết lần trước đo kích thước, em đang nghĩ gì không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn, đôi mắt đẹp đẽ kia dâng lên tâm tư.
Ghi xong số đo cuối, tôi không đứng dậy, lòng bàn tay men theo chân hắn đi lên.
Văn Sóc mắt tối sầm nhìn hành động của tôi, gương soi phản chiếu tất cả, tôi nhướng mày: "Nghĩ đến chuyện này à?"
Hắn không trả lời, không ngăn cản, giơ tay xoa mặt và đầu tôi.
Như cách tôi làm khi hắn đ/è tôi trên giường, nụ hôn ngày càng đi xuống.
Hưởng thụ hiện tại.
Văn Sóc không ngại tôi làm bẩn mặt hắn, tôi đương nhiên cũng chẳng ngại.
Tôi ngẩng đầu hôn lên hình xăm bụng Văn Sóc, đó là hình xăm mang phong cách thủy mặc, tựa con cá voi.
"Xăm hồi nào? Có ý nghĩa gì không?"
Văn Sóc im lặng giây lát: "Hồi mới vào đại học, không có ý nghĩa gì."
Vậy là tôi hiểu, tác phẩm của thời trẻ trâu.
Tôi cười: "Rất đẹp."
Chỉ cách vài bước chân, Văn Sóc muốn qua đêm, tôi cũng đồng ý.
Yêu nhau hơn một tháng, trời chuyển lạnh, tối nay tôi có cuộc vui.
Tan làm về tắm rửa kỹ càng, thay bộ vest, nhưng chuẩn bị ra cửa thì đụng mặt Văn Sóc về.
Ánh mắt hắn dừng trên người tôi: "Tối có hẹn?"
Tôi "ừ": "Tối nay đừng đợi anh, nghỉ sớm đi."
Văn Sóc không đáp.
Khi tay tôi chạm nắm cửa, hắn chụp lấy, xoay người tôi lại, cúi xuống hôn.
Cuồ/ng nhiệt và mãnh liệt.
"Mặc đẹp thế, hẹn với ai?" Tay hắn đặt lên chiếc áo sơ mi đỏ rư/ợu của tôi.
"Chỉ mấy người bạn, rủ nhau đi nhậu chút."
Văn Sóc: "Ra ngoài muộn chút được không?"
Tôi do dự trong chốc lát, đã bị hắn bế về phía sofa.
Giày da, áo vest, cà vạt, sơ mi... vừa mặc xong lần lượt bị cởi bỏ.
Điện thoại reo, hơi thở tôi gấp gáp, Văn Sóc ngẩng lên nhìn nhưng vẫn tập trung vào việc của mình. Tôi hít sâu, bắt máy. Giọng bạn bè thúc giục vang bên tai.
Sau khoảng lặng, tôi đáp: "Có việc đột xuất, mọi người chơi vui nhé."
Cúp máy, hành động Văn Sóc càng phóng túng.
Tôi ch/ửi: "Hài lòng chưa?"
Hắn đâu có ý định để tôi ra ngoài.
Văn Sóc cười, ánh mắt đầy d/ục v/ọng, như yêu tinh muốn ăn thịt người.
11
Hắn lôi tôi vào phòng tắm lần nữa, làm đủ các bước như thường lệ, cuối cùng nằm trên giường còn cắn vài cái lên người tôi.
Tôi thở dài, đẩy hắn: "Mở ngăn kéo lấy đồ ra."
Văn Sóc ngơ ngác mở tủ đầu giường, nhìn thấy thứ bên trong thì đờ đẫn.
"Em biết dùng không?" Tôi hỏi.
Văn Sóc đóng tủ, ném đồ lên giường, cúi người hôn tôi.
Hắn nói: "Anh dạy em."
Văn Sóc là học trò ngoan, từng bước nghe lời răm rắp.
Hắn cúi xuống li /ếm nước mắt khóe mắt tôi, xoa lưng nhẹ nhàng, hỏi khẽ: "Còn đ/au không?"
Tôi chỉ biết ôm ch/ặt hắn, ngẩng đầu hôn.
Cơn rung động hắn mang đến khiến đầu óc trống rỗng.
...
Văn Sóc có thể coi là người yêu chu đáo.
Nhưng cũng là kẻ quyến rũ đáng gh/ét.
Hắn sẽ tắm rửa khuya, mặc bộ vest tôi may, chỉnh tề đứng trước cửa kính mà "xử lý" tôi.
Còn thì thầm bên tai những lời tục tĩu.
Dĩ nhiên, tôi nói cũng không ít hơn hắn.
Đêm sinh nhật 28 tuổi của tôi, Hứa Lâm Xuyên gửi lời chúc, không may bị Văn Sóc thấy. Hắn lướt điện thoại tôi, bỗng cười.
"Anh à, bạn cũ của anh còn đến đặt vest, nhớ nhung anh thế cơ à?"
"..."
Tôi há miệng định nói gì, đã bị nụ hôn Văn Sóc chặn lại.
Trong mê muội, cổ tay chợt mát lạnh.
Một chiếc đồng hồ được đeo lên tay tôi.
"Người yêu em chỉ biết mở tiệm sửa xe tồi tàn, không thanh lịch như công việc của anh ta, phải làm sao?"
"Sinh nhật cũng chỉ tặng được chiếc đồng hồ rẻ tiền."
Tôi nhìn chiếc đồng hồ mặt đỏ dây vàng, im lặng giây lát.
"Ông chủ Văn khi nào lại khiêm tốn thế?" Tôi hôn nhẹ mặt hắn, "Anh ấy chỉ đến đặt hai bộ vest, bọn anh không liên lạc gì khác."
"Em biết," Văn Sóc nói, "Trong điện thoại anh toàn người đến đặt vest, không biết mấy kẻ muốn tán anh."
Đây đúng là kiểu "chưa đ/á/nh được người thì mặt dày đ/á/nh ngược".
Tôi cười, ôm hắn: "Văn Sóc, em biết đấy, anh chỉ yêu mình em."
Văn Sóc dễ dỗ.
Tay hắn vuốt ve tôi, ngón áp út đeo chiếc nhẫn, giống hệt chiếc trên tay trái tôi.
Là đôi nhẫn tôi tặng hắn dạo trước.
Nụ hôn Văn Sóc đáp xuống, theo làn hơi thở, hắn cắn nhẹ dái tai tôi.
"Chung Diễm Thanh, em cũng yêu anh."
Ngoại truyện (Tản mạn của Văn Sóc)
Chuyển nhà mới, hàng xóm bên cạnh là người đàn ông rất ưa nhìn.
Anh ấy luôn mặc vest đủ kiểu.
Một đêm nọ, anh sang mượn phòng tắm, đó là lần đầu tôi thấy anh ăn mặc không chỉnh tề.
Tóc và lông mi đọng nước, áo choàng tắm lỏng lẻo để lộ xươ/ng quai xanh.
Anh đi rồi, phòng tắm vốn quen mùi sữa tắm của tôi, giờ phảng phất hương thơm lạ.
Sau đó, anh ghé tiệm sửa xe của tôi.
Nhân viên quả quyết: "Ông chủ, hàng xóm của ông đặc biệt m/ua thẻ năm ở đây, nói là theo đuổi ông. Anh ta đẹp thế, ông thuận theo đi thôi?"
Theo đuổi tôi?
Nhưng Chung Diễm Thanh ngoài việc chào hỏi khi gặp, thỉnh thoảng ghé tiệm, nào giống kẻ đang theo đuổi ai?
Anh ta chỉ mỗi ngày ăn mặc lòe loẹt, khiến tôi rối bời.
Khiến tôi mỗi đêm nghĩ về anh mà thiếp đi.
Anh ta không đuổi theo, nhưng suýt nữa h/ồn tôi chẳng còn.
Đêm Chung Diễm Thanh hôn tôi, tôi hoàn toàn tỉnh táo, bị nụ hôn của anh mê hoặc đến nửa đêm mới ngủ.
Sáng hôm sau, tôi chỉnh tề đến nhà anh.
Đòi nốt phần hôn còn lại.
Đòi xong mới phát hiện, nụ hôn không thể thỏa mãn tôi.
(Hết)