Giáo Sư Kỳ, Sao Lại Như Vậy?

Chương 2

22/04/2026 06:44

Khi thấy tôi, khóe mắt Kỳ Tế khẽ gi/ật nhẹ.

"Sao em đến đây?"

Anh đứng dậy, giọng điệu bình thản như mọi khi.

"Vừa đi công chuyện gần đây, gặp tiệm bánh mới ra lò nên mang đến cho anh ăn xế."

Tôi quay sang cười với người đàn ông trên sofa:

"Chào bác, cháu là... ừm..."

Tôi cố ý ngập ngừng như đang cân nhắc cách xưng hô.

Kỳ Tế lên tiếng, giọng vừa đủ nghe:

"Vợ tôi."

Ba chữ đó lọt vào tai, tim tôi như nở rộ pháo hoa.

Người đàn ông kia sững lại, rồi bật cười đứng dậy:

"Ồ, Kỳ Tế, cậu giấu kỹ thật đấy! Cưới nhau từ bao giờ thế?"

"Dạo gần đây."

Người đàn ông nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên:

"Cô bé trông còn nhỏ hơn sinh viên bọn tôi, Kỳ Tế cậu này..."

Tôi chủ động đáp lời, ngoan ngoãn cười:

"Bác đừng trách anh ấy, tại em bảo anh ấy tạm giữ bí mật."

Người đàn ông cười ha hả:

"Được rồi, tôi không làm phiền hai người nữa. Kỳ Tế, nhớ hôm nào đãi tiệc nhé!"

Cửa đóng lại, văn phòng chìm vào yên lặng.

9

Kỳ Tế không nhìn tôi nữa, ngồi xuống ghế lật hồ sơ.

Như thể câu "vợ tôi" vừa rồi chỉ là ảo thanh.

"Bánh, ăn bây giờ không?"

"Để trên bàn đi, cảm ơn."

Lịch sự như với shipper.

Tôi nheo mắt, bước tới cố ý đặt bánh cạnh tay anh.

Chống tay lên mép bàn cúi xuống: "Giáo sư Kỳ, dùng xong là vứt à?"

Nhưng anh không đáp, chuyển đề tài khác:

"Anh còn bốn mươi phút nữa, xong về chung."

Tôi cảm thấy thất bại, đành rút về sofa ngồi.

Văn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật giấy và chim hót thưa thớt ngoài cửa sổ.

Ánh nắng chiếu qua cửa kính rơi lên vai anh.

Hôm nay anh mặc áo len cổ cao màu khói, khoác vest đen c/ắt may sắc sảo bên ngoài.

Cổ áo kín đến tận dưới yết hầu.

Khi đọc hồ sơ, anh chau mày dùng bút gạch chỗ cần sửa, thỉnh thoảng lật trang.

Tập trung đến mức như không có tôi ở đây.

Ánh mắt tôi dán lên người anh, không nỡ rời.

Tâm trí chợt phiêu du về năm thứ hai đại học.

Khi ấy, tôi chỉ có thể ngồi trong giảng đường trăm người, cách mười mấy dãy ghế lén nhìn gương mặt nghiêng của anh.

Giờ đây, tôi ngồi trong văn phòng anh đợi cùng về nhà.

Sao không tính là một thành công?

10

Trên đường về, tôi cố gắng bắt chuyện.

Anh thỉnh thoảng mới đáp lời.

Bước vào nhà, Kỳ Tế treo áo khoác rồi hướng về phòng sách.

"Tối nay anh muốn ăn gì?"

Tôi theo sau hỏi.

Anh dừng chân:

"Không cần phiền, anh gọi đồ."

"Không phiền đâu, phận sự mà."

Kỳ Tế quay lại nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng:

"Ôn Dĩ Đường, em biết rõ ý anh không phải vậy."

Tôi nghiêng đầu: "Giáo sư Kỳ sợ ăn cơm em nấu rồi em đòi trả công?"

Đôi mắt ấy chợt tối sầm.

Như hồ nước sâu bị ném đ/á, gợn sóng chưa kịp nổi đã chìm nghỉm.

Anh im lặng giây lát.

"Vậy... phiền em."

Tôi cười khúc khích gật đầu.

Tủ lạnh không nhiều nguyên liệu nhưng đủ dùng.

Nửa tiếng sau, ba món mặn một canh bày trên bàn.

Cà chua xào trứng, bò nấm đùi gà, rau xào tỏi, canh rong biển trứng.

Toàn món gia đình nhưng trình bày đẹp mắt.

"Nếm thử đi."

Tôi đưa đũa cho anh.

Anh nhận lấy, nói "cảm ơn".

Người này có cách ăn uống rất mực lịch sự, dùng bữa thường mà thanh nhã như dự tiệc tối.

Đĩa cà chua xào trứng anh ăn hết phân nửa.

Th!t bò và rau cũng dùng nhiều, canh uống tới hai bát.

Tôi chống cằm nhìn anh, bất chợt lên tiếng:

"Lần sau em còn nấu được, đừng ăn quá no."

Đôi đũa anh khựng lại.

Như tỉnh khỏi cơn mơ, anh cúi nhìn đĩa đã cạn, tai đỏ ửng lên tức thì.

"Xin lỗi, đồ ăn ngon nên thất lễ."

Tôi thưởng thức vẻ bối rối hiếm hoi của anh: "Không sao, em thích nhìn anh mất bình tĩnh."

Anh không nói gì, đứng dậy thu dọn.

Tôi nhanh tay xếp chồng bát:

"Để em."

"Không cần."

Anh với tay lấy, ngón tay chạm mu bàn tay tôi.

Tôi cố ý không buông.

Hai người giằng co trong bếp, mỗi người nắm một mép bát.

Tôi bước sát lại, ngẩng mặt nhìn anh:

"Anh ăn cơm em nấu mà không cho em rửa bát, là muốn phân rõ ranh giới hay là thương em?"

Kỳ Tế khẽ ho, như đang giảng bài:

"Em có biết, việc liên tục xâm nhập không gian cá nhân trong hành vi động vật là biểu hiện tán tỉnh?"

Tôi cười:

"Em tưởng mình đã thể hiện rất rõ rồi."

Hơi thở anh rõ ràng gấp hơn.

Đạt được mục đích, tôi mỉm cười buông tay.

11

Đêm xuống, tôi dùng sức lắc chân giường.

Cót két - chiếc giường như sắp đổ.

Tốt, hóa ra con ốc tôi nới lỏng chính là trụ chịu lực.

Tôi hít sâu, bước đến cửa phòng anh.

Gõ cửa.

"Việc gì?"

"Giường em hỏng rồi."

Bên trong im lặng hai giây.

Giọng Kỳ Tế hiếm hoi đầy bất lực:

"Em không nghịch được không?"

"Không tin anh tự kiểm tra!"

Anh mở cửa, im lặng vào phòng tôi, im lặng nhìn chiếc giường sụp một góc khi anh chạm vào.

"Tối nay em ngủ phòng anh, anh ngủ sofa."

Tôi đứng ngoài hành lang nhìn anh nằm dài trên ghế bành.

Người cao mét tám co ro trên sofa ba chỗ, nhìn thật chật vật.

Tôi cũng ôm chăn ra phòng khách, trải xuống thảm.

"Em làm gì thế?"

"Ngủ."

"Vào phòng ngủ đi."

"Đó là giường của anh."

Kỳ Tế bật cười gi/ận dỗi:

"Giờ lại biết phân biệt ranh giới rồi?"

Tôi phớt lờ.

Anh ngồi dậy trải chăn lên thảm, tự mình nằm xuống.

"Con gái đừng ngủ dưới đất, lạnh lắm."

Vẫn giọng điệu bình thường, nhưng tim tôi không nghe lời đ/ập nhanh.

Ngoài cửa sổ chợt lóe sáng, theo sau là tiếng sấm ầm ì.

Tôi co rúm người.

Lần này không phải giả vờ.

Tôi thực sự sợ sấm sét.

12

Ngày trước ở nhà, mỗi khi trời giông tôi trốn trong chăn.

Dù có khóc, tiếng cười từ phòng em trai bên cạnh vẫn không ngớt.

Chỉ biết cuộn tròn người, bịt tai chịu đựng.

Giờ tiếng sấm vang lên, tôi lại phản xạ co cụm.

Một tia chớp khác lóe lên.

Khi sấm n/ổ, tôi nghe thấy tiếng động từ phía thảm.

Kỳ Tế đã ngồi dậy.

Anh nhìn tôi.

Dưới ánh trăng, đôi lông mày anh khẽ nhíu.

"Em sợ sấm à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lỡ Bao Nuôi Một Đại Lão Mất Trí Nhớ

Chương 16
Tôi là người song tính. Để thỏa mãn ham muốn của bản thân, tôi bao nuôi một nam sinh viên nghèo đang bị mất trí nhớ. Nam sinh viên này vốn rất mạnh mẽ, chuyện chăn gối cũng rất giỏi, nhưng lại luôn thích quản thúc tôi. “Lại đến câu lạc bộ uống rượu à?” “Hôm nay phạt anh chỉ được làm một lần.” Thế nhưng khi lên giường, Giang Sóc lại luôn chìm đắm trong dục vọng. Căn bản không thể dừng lại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận: [Công chỉ vì thân thể của thụ pháo hôi này có thể thỏa mãn dục vọng của mình, nên trong lúc mất trí nhớ mới nhận nhầm tình cảm của bản thân.] [Thật sự không chịu nổi tên thụ pháo hôi này nữa, vậy mà lại coi Giang tổng như nô lệ để tùy ý chơi đùa?] [Đợi Giang tổng hồi phục trí nhớ, nhớ lại chuyện mình bị coi như món đồ chơi trong thời gian mất trí nhớ, anh ấy lập tức khiến nhà họ Cố phá sản. Thụ pháo hôi phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cuối cùng chỉ có thể bị xem như phụ nữ, gả cho một ông già hơn 60 tuổi để liên hôn, cứu vãn gia tộc đang bên bờ vực sụp đổ.] [Thụ bảo bối vẫn luôn đi tìm công, nếu không phải thụ pháo hôi giấu công đi, hai người họ đã sớm thành đôi rồi.] Lúc này, “Giang tổng” trong lời bình luận nói đang khàn giọng ghé sát bên tai tôi: “Tiểu Miên, anh mất tập trung rồi.” “Anh nói xem, nên phạt anh thế nào đây?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
542
Thật Hay Thách Chương 12