Lòng dạ không phí hoài

Chương 3

22/04/2026 15:04

- Niệm Nhi muội muội.

- Chính là trẫm.

Ta dùng giọng điệu ân cần dịu dàng, bắt đầu diễn màn kịch trọng yếu nhất đời mình.

- Từ khi hoàng đế ca ca đăng cơ đến nay chưa đầy ba tháng, không ngờ hôm nay gặp mặt, long nhan u ám thế này. Dù triều chính nặng gánh, hoàng đế ca ca cũng phải bảo trọng long thể.

- Ngươi còn nói trẫm.

Thương Ngô Vân đôi mắt đượm buồn, tình sâu nơi mi, tay nắm ch/ặt ta không buông.

- Hắn... Hoắc Khải ng/ược đ/ãi ngươi phải không? Sao ngươi tiều tụy thế này?

- Hắn đối đãi tử tế, chỉ là hai ta vốn không tình ý tương thông. Hắn tôn trọng nhi, nhưng không yêu thương. Bên ngoài lại lời đồn thổi...

Ta liếc nhìn sắc mặt hắn, rõ ràng bị chạm nỗi đ/au bất lực.

Ta tiếp tục:

- Phụ thân coi nhi như không, tựa chẳng có đứa con này. Nhi cô đ/ộc vô nương, lòng càng héo úa, từng muốn theo mẫu thân... May thay hôm nay gặp hoàng đế ca ca. Nhớ lại thuở ấu thơ ta cùng chơi đùa trong ngự uyển, tựa như kiếp trước.

Thương Ngô Vân ôm ch/ặt ta:

- Ngươi còn có trẫm, Niệm Nhi muội muội. Ngươi còn có người thân. Đừng nói chuyện sinh tử nữa, nếu không cô cô nơi chín suối sao yên lòng?

- Phải, chúng ta còn có nhau.

Ta dựa vào cổ Thương Ngô Vân thì thầm, nước mắt nóng chảy vào cổ áo.

- May thay hôm nay hoàng đế ca ca tới, biết trong lòng ngài còn nhớ nhi, nhi chẳng sợ gì nữa.

Những ngày sau đó, mỗi đêm Thương Ngô Vân đều giản dị cải trang lẻn khỏi hoàng thành, lén vào Quốc công phủ.

Trong khoảng trống Hoắc Khải cố ý để ngỏ, ta cùng hắn trong phòng hương nến mờ ảo, nhờ men rư/ợu ôm nhau hôn say...

Chẳng bao lâu, ta có th/ai.

5

Nghe tin ta mang th/ai, Thương Ngô Vân lại chọn trốn tránh.

Hắn không đến Quốc công phủ hẹn hò lén lút nữa.

Bụng ta ngày một lớn, hắn vẫn im hơi lặng tiếng như người ch*t.

Nhưng ta không nản lòng, bởi ta chẳng đặt hy vọng vào hắn.

Ta rõ lắm vị đường huynh này vô dụng thế nào.

Hắn lớn lên trong cưng chiều, tính tình ngạo mạn hèn nhát.

Hắn không làm nên hoàng đế đích thực bởi vốn không có bản lĩnh.

Dù không phải Thái hậu và phụ thân thao túng quyền lực, cũng sẽ là kẻ khác.

Nhưng Hoắc Khải mất bình tĩnh, tức gi/ận bóp cổ ta đẩy qua đẩy lại:

- Hoàng thượng muốn chối bỏ chuyện này chứ gì? Đồ ng/u, lỡ rồi!

Ta lạnh lùng nhìn hắn, quả quyết:

- Ta đã viết thư nhờ thái giám đưa vào cung. Ngươi còn động thủ, đây sẽ là lần cuối cánh tay này ở trên người ngươi.

Lá thư ta gửi không phải cho hoàng đế, mà cho hoàng hậu.

Hoàng hậu phương Diễm Vân, xuất thân võ tướng, ngoài nhan sắc còn đầy mưu lược.

Tổ phụ, phụ thân và huynh trưởng nàng đều là đại tướng lừng danh triều đình.

Trong hậu cung có hoàng hậu, ngoài biên cương có tướng quân, gia tộc họ Phương chính là thế lực lớn nhất bên cạnh Thái hậu và phụ thân.

Một núi không dung hai hổ, Phương hoàng hậu từ lâu bất hòa với Thái hậu.

Thư ta viết thiết tha nói rõ th/ai nhi trong bụng là của hoàng đế, hiện Quốc công phủ không dung ta.

Lại nói mình bị Thái hậu và Xu mật sứ Tiêu Nghĩa coi như cái gai trong mắt, mong hoàng hậu c/ứu giúp.

- Hoàng hậu nương nương hiện vô tự, đứa trẻ này có thể nuôi dưới trướng ngài. Thân nữ nguyện bỏ thân phận quận chúa, đổi tên đổi họ, chỉ cầu làm nô tì hầu hạ ngài, c/ứu vớt tàn sinh.

Hoàng hậu kết hôn với Thương Ngô Vân gần ba năm, vẫn không sinh nở.

Nàng kiêu ngạnh há chịu để phi tần khác sinh trưởng tử.

Vì thế ta dùng con làm vật đầu hàng, nàng không thể không động tâm.

Quả nhiên, không lâu sau hoàng hậu bí mật đưa ta vào cung. Lúc này th/ai ta đã gần năm tháng, hoàng hậu lệnh thái y bắt mạch, nghe nói rất có thể là nam th/ai, lông mày lập tức nhếch lên vui mừng.

- Đây là trưởng tử của hoàng thượng, ngươi thật lòng giao cho ta nuôi dưỡng?

Ta nhẫn cơ thể khó chịu, quỳ lạy:

- Chính vì là trưởng tử, càng nên do hoàng hậu nương nương quý trọng nuôi dạy. Thân nữ nguyện làm nô tì không phải lời suông, chỉ mong báo đáp ân đức của nương nương.

- Ta biết ngươi khổ rồi.

Phương Diễm Vân mắt ngấn lệ, khóe miệng nhếch cười, khoan th/ai đến trước mặt đỡ ta dậy.

- Ngươi dù sao cũng là quận chúa, lại có tình nghĩa với hoàng thượng, sao nói chuyện làm nô tì? Tất phải ban cho danh phận.

- Nhưng vì thể diện hoàng gia, không thể tiết lộ thân phận quận chúa. Vậy nói ngươi là cung nữ bên ta, mang long chủng, phong làm Tiệp dư được chăng?

- Nương nương đại ân, thần nữ suốt đời không dám quên.

Ta lạy tạ hoàng hậu, được cung nhân dẫn đến cung điện mới.

Đại cung nữ bên hoàng hậu nói:

- Tiêu Nghĩa cùng Thái hậu làm nhiều chuyện x/ấu, nương nương lại giúp con gái hắn?

Hoàng hậu cười khẽ:

- Lời đồn chưa hẳn không đúng, ngươi đoán Tiêu Niệm Tình có h/ận Thái hậu cùng phụ thân hại ch*t mẫu thân không? Có người như thế trong cung, rốt cuộc ai gây khó cho ai đây?

6

Hoàng thượng Thương Ngô Vân thấy ta vào cung, nghe nói là an bài của hoàng hậu, khen ngợi đức hạnh của nàng, cũng cười tươi với ta.

Lại dò xét ta:

- Niệm Nhi, trước đây trẫm không dám hành động vì sợ đột ngột đưa nàng vào cung khiến Thái hậu hoàng hậu không dung, hại nàng thêm. Nàng có sợ hãi, có oán trẫm không?

Ta nhẹ nhàng đặt tay hắn lên bụng mình, đầy tình ý:

- Nhi đã nói, chỉ cần hoàng thượng ở bên, nhi không sợ gì. Những ngày qua dù ngài không đến, nhưng long chủng trong bụng đã cho nhi vô cùng dũng khí.

Đang qua loa Thương Ngô Vân để tăng thêm tình cảm, đột nhiên ngoài cửa truyền tin:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm