Một giọng đàn ông già nua gi/ận dữ:

“Lộn trời rồi! Cô ta không cho chúng ta vào?! Tao còn không thèm cho cô ta vào nhà!”

Trình Viễn vội nói:

“Ba đừng nóng, đây không phải làng xóm. Dù có vào được nhà cô ấy, mọi người cũng đừng ra vẻ gia trưởng nhé.”

Người đàn ông gằn giọng:

“Hừ!” Rồi im bặt.

Một giọng đàn ông trẻ hơn cất lên, chắc là anh trai Trình Viễn:

“Lát nữa cô ta về thấy đông người thế này, liệu có cho vào không?”

Trình Viễn đáp:

“Đến rồi thì đến, lại thêm bão lớn, cô ấy không từ chối đâu.”

Những dòng bình luận bùng lên phẫn nộ:

【Trước đây cô ấy mở cửa thấy đông thế là từ chối ngay, nhưng cả nhà cưỡ/ng ch/ế xông vào!】

【Còn bảo đừng ra vẻ gia trưởng, vừa vào xong mẹ hắn đòi mở cửa sổ thông gió, bảo quê họ toàn làm thế. Bố hắn đòi vứt con mèo, bảo nuôi mèo thì không đẻ được con trai, Trình Viễn chỉ đứng im như gà mắc tóc.】

【Cháu trai hắn đòi chơi mô hình, không cho liền đ/ập nát cả tủ đồ.】

【Bạch nguyệt quang tức đến mức định báo cảnh sát, Trình Viễn mới ra dàn xếp kiểu nước đôi, hứa sẽ đền rồi bảo đợi hết bão sẽ đi. Ai ngờ mẹ hắn lại lén mở cửa sổ, cơn gió mạnh khiến con mèo h/oảng s/ợ cào vào tay bố hắn. Ông ta tức gi/ận ném mèo ra ngoài cửa sổ, may mắn con mèo bám được mép cửa. Bạch nguyệt quang lao ra c/ứu thì bị gió cuốn rơi xuống, thật sự thành ánh trăng trên trời...】

Tôi r/un r/ẩy vì phẫn nộ, không đành đọc tiếp những dòng bình luận.

Con mèo như cảm nhận được tâm trạng, cọ cọ vào chân tôi.

Để cả đám đứng ngoài cửa mãi cũng không ổn, tôi nhắn tiếp cho Trình Viễn:

【Tôi không đi chợ, đổi ý sang nhà Duyệt Duyệt rồi. Anh về đi, nếu thấy nguy hiểm thì thuê phòng khách sạn đi.】

4

Kiều Duyệt là bạn thân tôi, trước giờ cô ấy không ưa Trình Viễn, tôi từng nghĩ có khi cô ấy quá nh.ạy cả.m.

Hóa ra, con mắt bạn thân thật sắc bén.

Cả nhà ngoài cửa biết tin tôi vắng mặt, bị "thả bom" bất ngờ, liền xối xả ch/ửi rủa đầy những từ tục tĩu.

Chẳng mấy chốc, tin nhắn của Trình Viễn lại đến:

【Cưng sao không nói sớm, anh đến nơi rồi!】

Tôi đáp: 【Đến rồi thì về được chứ, ngoài trời giờ vẫn bình thường.】

Trước khi bão đổ bộ, trời thường yên ắng lạ thường.

Hắn nhanh chóng phản hồi:

【Nhà anh chắc chắn sẽ ngập, khách sạn thì đắt đỏ. Hay em cho anh mật mã, anh ở đây vài hôm nhé?】

Tôi cười lạnh, ra hôm nay không vào được thì không chịu về.

Tôi thẳng thừng cự tuyệt:

【Không tiện, Duyệt Duyệt đang nói chuyện với tôi, dừng ở đây nhé.】

Sau đó, bất kể hắn nhắn gì tôi đều phớt lờ.

Trình Viễn và gia đình tức gi/ận m/ắng nhiếc om sòm trước cửa.

Lần đầu tiên tôi thấy bộ mặt này của Trình Viễn.

Nghĩ lại nội dung trong các bình luận, lạnh sống lưng.

May mà không cho họ vào.

Nhưng ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng bố hắn:

“Cô ta không có nhà à? Vậy mày thử đoán mật khẩu nhà nó xem?”

5

Tôi dựng cả tóc gáy.

Trình Viễn từng đến nhà tôi vài lần, dù tôi không nói mật mã nhưng cũng không né tránh khi mở khóa.

Hắn hoàn toàn có thể nhìn thấy.

Hơn nữa cửa nhà tôi không có then cài, tôi không thể khóa chốt từ bên trong.

Nghĩa là chỉ cần có mật mã là mở được cửa.

Nhưng Trình Viễn bảo hắn không để ý.

Tôi thở phào.

Rồi lại nghe hắn nói sẽ thử đoán.

“Dù sao sinh nhật cả nhà cô ấy anh đều biết.”

Tim tôi thót lại.

Mật mã nhà tôi là ngày sinh của con mèo.

Chúng tôi từng cùng nhau tổ chức sinh nhật cho nó.

Đầu óc quay cuồ/ng, tôi lén lấy chiếc ghế đẩy chặn trước cửa.

Bình luận lại hiện lên:

【Chưa đủ đâu cưng, ba gã đàn ông kia hất cái một cái là xong.】

Lúc này Trình Viễn đã thử lần đầu, sai.

Hắn chuẩn bị thử lần thứ hai.

Tôi không thể kéo nổi vật nặng nào khác, đành chất thêm ghế và mấy thùng đồ nhẹ lên trên.

Con mèo như cảm nhận được nguy hiểm, lông dựng đứng.

Lần thử thứ hai cũng sai, hắn tiếp tục lần thứ ba.

Khu tôi ở là chung cư cũ.

Ban quản trị như không, bảo vệ cũng chẳng có.

Trong thành phố này tôi không có người thân, bạn bè toàn con gái, đối phó với cả đám người này quá nguy hiểm.

Tôi định báo cảnh sát.

Đúng lúc đó, có giọng nói khác vang lên ngoài cửa:

“Mọi người làm gì thế?”

Là hàng xóm tầng trên.

Trình Viễn nhanh nhảu:

“Tôi đến tìm bạn gái Thẩm Ninh, cô ấy có việc ra ngoài rồi, bảo chúng tôi vào nhà đợi.”

Linh tính mách bảo điều chẳng lành.

Tôi và hàng xóm tầng trên không ưa nhau.

Nhà họ có hai đứa trẻ, thường xuyên gây ồn ào lúc nửa đêm.

Tôi từng lên gõ cửa, báo cảnh sát nhưng vô dụng, họ còn biến tướng tinh vi hơn.

Bất đắc dĩ tôi lén lắp máy rung trần mới tạm yên.

Giờ thấy đám người hung hăng trước cửa nhà tôi, hẳn hắn ta sẽ không bỏ qua cơ hội châm chọc.

Quả nhiên, tôi nghe thấy giọng hàng xóm đầy nghi hoặc:

“Cô ấy có nhà mà.”

6

Trình Viễn im bặt.

Hàng xóm như muốn thuyết phục, nói thêm:

“Cô ấy về hơn tiếng trước rồi, tôi ngồi dưới lâu thấy cô ấy đâu có ra khỏi nhà.”

Ngoài cửa chìm vào im lặng.

Một lúc sau mới nghe giọng Trình Viễn khô khốc:

“Cảm ơn bác.”

Hàng xóm đi rồi.

Tay tôi siết ch/ặt điện thoại.

Ngay sau đó, tiếng gõ cửa dồn dập hơn trước.

Trình Viễn vừa đ/ập cửa vừa gào:

“Thẩm Ninh! Em có nhà mà không mở cửa! Anh đứng đây bao lâu rồi!”

Giọng hắn đầy sốt ruột.

Đám người nhà ngoài cửa cũng xỉa xói:

“Đồ vô lại! Có nhà mà không mở cửa, xem thường con trai lão hay kh/inh nhà họ Trình này?”

Giọng bố hắn.

Mẹ hắn tiếp lời:

“Đúng đấy! Thế này mà muốn gả cho Viễn à? Không có của hồi môn trăm tám chục triệu thì đừng hòng!”

Chị dâu hắn cũng không chịu thua:

“Mẹ phải dạy cho cô ta một bài học, không thì muốn làm lo/ạn à?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19
12 Thuần dưỡng Alpha Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tại hôn lễ, mẹ tôi nói tôi không phải con ruột của bà ấy.

Chương 7
Vào ngày cưới, bố mẹ tôi lên sân khấu phát biểu. Những bản nhạc sâu lắng vang lên, thế nhưng câu đầu tiên họ nói lại là: "Thực ra... Nhã Kỳ không phải con ruột của chúng tôi." Họ nhìn tôi nói tiếp: "Giờ con đã kết hôn, cũng coi như có mái ấm riêng. Còn ơn dưỡng dục, chúng tôi không mong đền đáp. Từ nay trở đi, hai bên không cần liên lạc nữa." Dứt lời, họ đặt micro xuống, quay lưng rời đi. Tôi vội vàng ổn định khách mời. Đến khi tiệc tàn, mẹ chồng ngập ngừng kéo tay tôi: "Nhã Kỳ à... Tiền thách cưới... bọn mẹ đã chuyển cho bố mẹ con từ hôm trước rồi."
Hiện đại
0