Dân làng bảo, Lưu Bảo Căn về mấy lần, lần nào cũng đòi tiền bố mẹ. Lần đầu ba ngàn, lần hai năm ngàn, lần ba một vạn. Lý Thúy Hoa đưa một lần, hai lần, lần thứ ba không còn nữa.
Lưu Bảo Căn lục tung nhà bà ta, tìm được ba ngàn, bỏ đi.
Sau đó hắn về thêm một lần, dẫn theo hai người, khiêng mất tivi, tủ lạnh. Lý Thúy Hoa ngồi khóc dưới đất, Lưu Đức Hậu đuổi theo, bị xô ngã, đ/ập hàm vào bậu cửa mất một chiếc răng cửa.
Về sau, dân làng ít thấy Lưu Bảo Căn nữa.
Lý Thúy Hoa bắt đầu kể lể về Châu Niệm. Bảo nó giàu có rồi không nhận mẹ đẻ, bảo nó ở nhà lớn xe xịn còn bố mẹ nghèo khổ. Bảo năm xưa không bỏ Châu Niệm thì giờ đã được hưởng phước.
Có người kể lại với Châu Niệm.
Nó im lặng.
Tết năm đó, nó gửi về làng một bưu kiện. Người nhận ghi Lý Thúy Hoa.
Bà ta mở ra, bên trong là một đôi giày. Giày bông, loại người già đi, rất dày.
Không giấy nhắn, không ký tên.
Lý Thúy Hoa ném đôi giày đi.
Hôm sau lại nhặt về.
* * *
Mười bốn
Chuyện xảy ra mùa đông năm Châu Niệm ba mươi hai tuổi.
Lưu Bảo Căn trở về. Sạch túi, n/ợ như chúa Chổm. Hắn về làng trong bộ dạng g/ầy trơ xươ/ng, mắt trũng sâu, gò má nhô cao.
Hắn đòi Lý Thúy Hoa tiền.
Bà ta bảo không có.
Hắn bảo b/án nhà đi.
Lý Thúy Hoa hỏi b/án nhà thì hai già ở đâu.
Hắn đáp: "Mặc kệ."
Lý Thúy Hoa khóc. Vừa khóc vừa ch/ửi, ch/ửi hắn vô dụng, ch/ửi hắn phá gia chi tử, sao không học Châu Niệm, người ta tài giỏi hiếu thảo thế nào.
Lưu Bảo Căn ngồi xổm bậu cửa nghe.
Lý Thúy Hoa tiếp tục m/ắng. Bảo Châu Niệm nhỏ nhà cũng nghèo, sao nó đỗ đại học, còn hắn trượt cấp ba. Bảo Châu Niệm giờ ở Bắc Kinh nhà lầu xe hơi, còn hắn nuôi thân không xong. Bảo sao bà đẻ ra thứ vô dụng như hắn.
Lưu Bảo Căn đứng lên.
Lý Thúy Hoa vẫn không ngừng ch/ửi.
Lưu Đức Hậu ngồi xổm bên cạnh, im thin thít.
Lý Thúy Hoa ch/ửi đến cùng, thốt ra câu: "Mày nhìn Châu Niệm xem, người ta mới gọi là..."
Chưa dứt lời.
Kết luận giám định pháp y, vết thương chí mạng ở cổ. Hung khí là con d/ao nhà bếp.
Lưu Bảo Căn bỏ trốn. Hôm sau bị bắt ở bến xe thị trấn. Cảnh sát hỏi tại sao, hắn đáp: "Bả ch/ửi tao, bảo tao vô dụng."
Lại hỏi có hối h/ận không.
Hắn suy nghĩ, lắc đầu: "Không. Bả ch/ửi từ bé. Hơn hai mươi năm rồi. Tai tao chai lì rồi."
Cảnh sát hỏi tiếp: "Cậu biết Châu Niệm không?"
Hắn ngập ngừng: "Biết, chị tao. Đứa bị bỏ hồi nhỏ."
Cảnh sát hỏi: "Hai người có liên lạc không?"
Hắn đáp: "Không. Chưa từng gặp."
* * *
Mười lăm
Tin truyền đến Bắc Kinh lúc Châu Niệm đang họp.
Nó nghe điện thoại, rồi đứng dậy bảo có việc gia đình, đi ra ngoài.
Lão Chu biết tin hôm sau. Bí thư cũ trong làng gọi điện.
Lão Chu nghe xong, ngồi lặng trong sân rất lâu. Mùa đông Bắc Kinh ấm hơn quê, nhưng ông co ro trong áo bông.
Tôi hỏi: "Sao thế?"
Ông đáp: "Lý Thúy Hoa ch*t rồi. Bị Lưu Bảo Căn đ/âm. Lưu Đức Hậu cũng bị thương, đang nằm viện."
Thau cám trong tay tôi rơi xuống đất, thóc vãi tung tóe.
Lão Chu nói: "Làng hỏi Châu Niệm có về không. Đám tang cần người lo."
Tôi hỏi: "Nó về làm gì?"
Lão Chu im lặng.
Tối hôm đó Châu Niệm về rất muộn. Bước vào cửa, tôi thấy mắt nó đỏ hoe.
Nó không khóc. Nó chưa từng khóc. Từ hồi sáu tuổi ngồi xổm trước cửa nhà tôi, tôi chưa thấy nó rơi lệ.
Nó ngồi xuống ghế sofa, cởi giày. Vẫn đôi giày vải đế bằng để lái xe.
Tôi hỏi: "Con định về à?"
Nó trầm ngâm rất lâu.
Rồi nó hỏi: "Mẹ ơi, lưng mẹ còn đ/au không?"
Tôi đáp: "Hết rồi."
Nó nói: "Mùa đông Bắc Kinh khô, mẹ nhớ uống nhiều nước."
Rồi nó đứng dậy: "Con đi đặt vé."
* * *
Mười sáu
Đám tang Lý Thúy Hoa do Châu Niệm lo liệu.
Ngày về làng, trời âm u như sắp có tuyết. Châu Niệm mặc áo bông đen, tóc buộc gọn, mặt mộc.
Dân làng đổ xô nhìn.
Có kẻ bàn tán sau lưng, bảo mẹ đẻ sống không nhận, ch*t rồi mới giả vờ hiếu thảo. Cũng có người bảo nó ngốc, lo cho kẻ như thế làm gì.
Châu Niệm không nói gì.
Nó thuê dịch vụ mai táng thị trấn, m/ua qu/an t/ài gỗ bách, thọ y gấm lụa. Lý Thúy Hoa sống cả đời không dám mặc đồ đẹp, ch*t đi lại được diện nguyên bộ mới.
Ngày nhập liệm, Châu Niệm một mình bước vào.
Tôi đứng ngoài cửa, nghe bên trong yên ắng lạ thường.
Rồi tôi nghe thấy giọng nó.
Nó nói: "Đôi giày ấy, đỏ và đen, không cùng đôi."
Ngừng một lát.
Nó nói: "Dì cố tình đúng không? Dì không thèm cho nó một đôi giày lành lặn."
Bên trong không ai trả lời. Đương nhiên rồi.
Một lúc sau, nó bước ra. Mắt khô ráo, nhưng hàng mi dính chút ẩm ướt.
Nó nhìn tôi, nói một câu.
"Mẹ ơi, mình về thôi."
* * *
Mười bảy
Sau đám tang, Châu Niệm đến bệ/nh viện.
Lưu Đức Hậu nằm trên giường, cổ quấn băng, thấy Châu Niệm bước vào mắt trợn ngược.
Châu Niệm đứng bên giường một lúc.
Lưu Đức Hậu mở miệng, cổ họng phát ra tiếng rít như bễ lò rèn.
Châu Niệm nói: "Tiền viện phí con đóng rồi."
Lưu Đức Hậu đỏ mắt, hai dòng nước mắt chảy dọc thái dương vào mang tai.
Châu Niệm nói thêm: "Vụ án Lưu Bảo Căn, con đã thuê luật sư."
Tay Lưu Đức Hậu quặp vào ga giường, môi r/un r/ẩy.
Châu Niệm không nói gì thêm. Nó quay lưng định đi, đến cửa nghe tiếng khàn đặc vọng sau lưng.
"Xin... lỗ..."
Chữ sau cùng không thành tiếng.
Châu Niệm dừng một nhịp, rồi đẩy cửa bước ra.
* * *
Mười tám
Ngày trở về Bắc Kinh, tôi vào phòng Châu Niệm giúp nó thu xếp đồ đạc.