Ánh đèn chói mắt.
Tôi bản năng nhắm nghiền mắt, chưa kịp thích ứng, răng cửa bị mùi rư/ợu nồng nặc bật tung.
Môi bị hôn đến đ/au nhức.
Tôi đẩy Trác Chí Thư ra, nhíu mày: "Khó chịu lắm, đi tắm đi."
"Không."
Trác Chí Thư mím ch/ặt môi, cảm xúc trong mắt tối tăm khó lường.
Bất chấp sự chống cự của tôi, tiếp tục.
Tôi gh/ét chuyện ấy nhuốm mùi rư/ợu, muốn vả cho anh một cái, đ/á thẳng vào phòng tắm.
Nhưng đột nhiên nhận ra, đây không phải điều người sắp ly hôn như tôi nên làm.
Vì thế nhắm mắt, buông lỏng, tiếp nhận tất cả.
Trác Chí Thư lại buông tôi, ngừng động tác.
Có chất lỏng nhỏ xuống khóe mắt tôi rồi trượt đi.
Tôi mở mắt.
Trác Chí Thư đang chống tay nhìn tôi, nước mắt rơi lã chã, đáng thương vô cùng.
"Em không muốn anh nữa sao? Em không muốn anh đúng không? Em không muốn anh nữa rồi!"
Lời nói thật vô lý.
Tôi ngơ ngác.
Trác Chí Thư hít mạnh một hơi:
"Sao không thúc anh về nhà? Sao không từ chối anh, không m/ắng anh? Sao lại trở thành như thế này?"
"Em định ly hôn với anh phải không?"
Bị nói trúng tim đen, tôi đơ người một chút.
Trác Chí Thư bắt được sự chần chừ của tôi, nghiến răng nghiến lợi, cáo buộc:
"Thẩm Chi! Em không có tim!"
Tôi cười gi/ận dỗi.
"Em không có tim? Vậy anh là gì, có hai trái tim à?"
14
Tôi nghĩ, thôi kệ, chuyện ly hôn được hay không, kết cục thế nào, mặc x/á/c hết.
Là Trác Chí Thư biến tôi thành thế này.
Dù hôm nay tôi bổ đầu anh ra, cũng là đáng đời.
Ai bảo anh nghĩ ra th/ủ đo/ạn tự cho mình là đúng này.
Nhưng sau khi tôi đáp trả, ánh mắt Trác Chí Thư lại sáng rõ hơn chút.
"Hai trái tim là sao?"
"Đừng giả vờ nữa, em biết hết kế hoạch của anh rồi. Nhưng giờ em có thể nói rõ, em muốn ly hôn, em không thể chấp nhận anh có người thứ ba."
"Người thứ ba nào?"
Diễn xuất của Trác Chí Thư có nâng cấp, vẻ ngơ ngác trong mắt khá giống thật.
Nhưng tôi không muốn tiếp tục đóng kịch, lười lên tiếng.
Trác Chí Thư sốt ruột.
"Em nói đi mà, vợ à, người thứ ba nào? Em không thể vì muốn ly hôn mà bịa đặt vu khống anh! Anh rất chung thủy!"
"Trác Chí Thư, nếu không muốn bị em phát hiện thì nên giấu cho kỹ. Lén lút đi gặp cô ta thì được, đừng gửi quà cho cô ấy đến công ty, cũng đừng mang vết cào về nhà. Hiểu chưa?"
Tôi nói thẳng ra hết.
Trác Chí Thư sững sờ.
Rồi bắt đầu gào lên: "Em hiểu lầm anh rồi! Vợ à! Anh không ngoại tình đâu, anh chỉ có mình em!"
Anh hốt hoảng mở khóa điện thoại, lật đoạn chat cho tôi xem video.
Là chú mèo hoang được c/ứu hôm đó.
Trông đã hồi phục tốt, không hung dữ như lần đầu gặp mặt, nhỏ xinh, kêu nũng nịu.
Tôi không hiểu chuyện gì.
Trác Chí Thư nhét điện thoại vào tay tôi, sốt sắng như muốn nói mười chữ trong một giây:
"Anh chỉ đang nuôi mèo thôi! Em xem đi xem đi!"
"Em không muốn nuôi nó sao? Nhưng nó quá hung, nên anh định dạy nó ngoan, đợi đến ngày hết hạn hợp đồng thì 'dùng mèo con để u/y hi*p vợ', mong em đừng ly hôn với anh."
"Anh bị nó cào nên không dám cho em phát hiện, còn đồ ở công ty là m/ua nhà cho nó!"
Tôi lướt xem video trước đó.
Quả thật ghi lại đầy đủ quá trình vết thương của mèo con lành dần, dần trở nên ngoan ngoãn.
Cả nguyên nhân xuất hiện vết cào trên cánh tay.
— Anh giơ điện thoại chụp lén lúc mèo ngủ, không ngờ nó tỉnh dậy đột ngột vả một cái.
Tiếng kêu thất thanh của đàn ông đột ngột tắt lịm, mang chút hài hước lạnh lùng.
"Nó thật sự rất hung, anh còn đăng ký khóa học online học cách thuần phục mèo. Đều tại mấy cuộc gọi hỏi thăm tình hình học tập..."
Trác Chí Thư nói như suối chảy.
Thì ra.
Hôm đó trong nhà hàng, họ thực sự đang nói về mèo con, không phải tôi.
15
Tôi tiếp tục lướt màn hình.
Vô tình chạm phải nút quay lại, thoát video quay về nhóm chat.
Cả màn hình là tiếng gào thét của Trác Chí Thư:
[Ai th/ần ki/nh đổi phím cho vợ tao thế???]
[Vợ không thúc tao về nhà, không đòi tao báo cáo, không sai khiến cũng không gi/ận dỗi tao nghĩa là gì? Vợ không đòi m/ua nữ trang túi xách nghĩa là sao?]
[Người vợ hư hỏng của tao sao tự nhiên ngoan thế này?!]
[Trời đ/á/nh thánh vật, vợ đột nhiên trở về tính nết hiền lành là vì sao? Là không yêu tao nữa ư? Nên mới không quản tao? Là muốn đổi chồng khác sao?]
[Thế này thì lũ thèm khát cô ấy phải xếp hàng dài đến tận Pháp mất!!!]
[C/ứu tao với! Vợ quá nổi tiếng thì làm sao?! Đây còn chưa hết hạn hợp đồng, thằng bạn thân khốn nạn của ả đã về chờ sẵn rồi!]
[Gấp gấp gấp! Lão già đó nói chúc mừng vợ tao, có phải chúc mừng ả ly hôn không? Dạo này ả thay đổi là để quay lại với hắn đấy chứ?!]
[Mọi người mau ra nghĩ cách giúp tao!]
[@Lâm Tiêu Hồi trước chính mày dạy tao dùng hợp đồng dụ dỗ ả khi lão già đi vắng, giờ xuất hiện lỗi, hết hạn hợp đồng, ả không cần tao nữa, mày mau bảo hành đi!]
[Bằng không tao đ/á/nh giá một sao! Một sao!]
Lâm Tiêu: [...] Điện thoại sắp đứng máy rồi.
Trác Chí Thư:
[Nói đến điện thoại, vợ vừa m/ua cho tao con iPhone promax trắng 1TB mới nhất, chạy mượt như nước.
[À, mày không có vợ, vậy đổi điện thoại mới đi, cái cũ bỏ lên chợ tốt...]
Lâm Tiêu: [...] Bệ/nh.
Tôi vừa buồn cười vừa tức gi/ận.
Trác Chí Thư ngoài đời đột nhiên bế thốc tôi lên, khiến tôi gi/ật mình.
"Anh làm gì thế?"
"Anh đưa em đi xem mèo con! Minh oan cho bản thân!"
"Giờ muộn lắm rồi."
"Anh không tài nào chợp mắt được!"
"..."
16
Mèo con được nuôi trong căn nhà chúng tôi ở hồi mới cưới.
Bật đèn lên, cục lông màu cam bé xíu đang ngồi trên cột cào liền nhảy xuống sàn, bước lại gần, vây quanh chân tôi và Trác Chí Thư, "Meo" một tiếng.
Tôi ngồi xổm, xoa đầu nó.
Mèo con hoàn toàn không kháng cự, còn phát ra tiếng "rừ... ừ...".
Tôi ngạc nhiên: "Nó không sợ em? Nhưng sao nó cứ kêu lạ vậy?"
Trác Chí Thư cúi người bế mèo con lên, đắc ý:
"Vì nó nhớ em, với lại anh lấy đồ ngủ của em lót ổ cho nó, nó biết em là mẹ nó."
"Kêu như vậy là nó đang nói thích em đó."
Mèo con như hiểu lời, lại "Meo"...