Thời gian là tiền bạc mà.
Năm trăm một ngày tôi không kéo dài được.
Thế là hôm nay hẹn hò xong, tôi chủ động mời:
“Lên nhà uống trà không? Mèo nhà em biết lộn nhào.”
Mắt Giang Dã sáng rực.
Mắt tôi cũng sáng rực.
【Sẵn sàng.】
Tin nhắn vừa gửi.
Diễn viên lập tức phản hồi: ok.
9
Đèn hành lang cảm ứng âm thanh, chúng tôi đi tới đâu, sáng tới đó.
Giang Dã bước sau lưng tôi, từng bước từng bước.
Tôi cảm nhận được ánh mắt hắn đ/ốt sau gáy, mang theo sự rạo rực thận trọng.
Tầng ba. Tầng bốn. Tầng năm.
“Em ngày nào cũng leo cầu thang?” Hắn đột nhiên hỏi.
“Ừ.”
Giang Dã nhíu mày, bắt đầu nghĩ khu vực nào nhà đẹp.
Hắn nghĩ, chồng cô ấy thật không biết chiều chuộng.
Ngày nào cũng leo thang mệt lắm.
Tầng năm tới nơi.
Tôi lấy chìa khóa, mở cửa, bật đèn.
“Vào đi.”
10
Giang Dã đứng ngoài cửa, không vội bước vào.
Ánh mắt hắn quét qua khu vực cửa ra vào.
Trên tủ giày đặt hai đôi dép, một nam một nữ.
Móc áo treo hai chiếc áo khoác, một màu tối kiểu nam, một là áo choàng của tôi.
Mỗi vị trí đều do tôi bài trí tinh tế.
Biểu cảm hắn trở nên hơi kỳ lạ.
Tôi thúc giục: “Vào đi mà.”
Hắn “ừ” một tiếng, thay dép, bước vào.
Phòng khách nhỏ nhưng ấm cúng.
Ghế sofa có hai gối tựa kề nhau, bàn trà đặt quyển sách đang mở, cạnh đó là chiếc cốc in hình vết son môi tôi.
Ánh mắt Giang Dã dừng lại ở vết son.
Hắn quay đi, không nhìn chiếc cốc nữa.
Nhưng khi nhìn về phía cửa phòng ngủ, lại đứng hình.
Cửa hé mở.
Có thể thấy chiếc giường trải ga trơn.
Trên gối có hai vết lõm.
Hai cái.
Hắn nhìn chằm chằm hai vết lõm, bất động.
Đầu óc bỗng hiện lên bao hình ảnh ——
Cô ấy mỗi sáng thức dậy trên chiếc giường này, người đầu tiên nhìn thấy là hắn.
Cô ấy mỗi têm ngủ trên chiếc giường này, bên cạnh là hắn.
Cô ấy có chúc hắn ngủ ngon không?
Có hôn hắn trước khi ngủ không?
Có lúc nửa đêm tỉnh giấc, mơ màng chui vào lòng hắn không?
Giang Dã bất giác nhắm mắt.
Không được nghĩ.
Hắn không nên nghĩ những thứ này.
Họ là hợp pháp.
Họ ngủ chung giường, đương nhiên.
Họ làm gì cũng không liên quan đến hắn.
Nhưng hắn không kìm được.
11
Tôi bước tới, đứng cạnh hắn: “Anh nhìn gì thế?”
Giang Dã quay đầu, nhìn tôi.
Gần đến mức ngửi thấy mùi hoa nhài trên người tôi.
Người kia ngày nào cũng ngửi thấy mùi này.
Mỗi ngày.
Giang Dã đột nhiên thấy tức ng/ực.
“Không có gì.”
Hắn nói, giọng khàn khàn:
“Nhìn linh tinh thôi.”
Giang Dã siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Hắn chợt thấy mình nực cười.
Hắn đứng trong căn phòng này, nhìn ảnh của họ, sách của họ, giường của họ.
Trong lòng không ngừng nghĩ họ đã làm gì, sẽ làm gì.
Nhưng sao chứ?
Hắn chỉ là kẻ thứ ba.
Kẻ không thể lộ diện.
Giang Dã cầm chén trà, ngồi xuống sofa.
Trà nóng đến mức đỏ cả ngón tay.
Nhưng hắn không buông.
Bởi đây là thứ duy nhất trong căn phòng thuộc về hắn.
Hắn cúi nhìn bóng mình trong chén trà, chợt nghĩ ——
Lúc uống trà cô ấy pha, người kia sẽ nghĩ gì?
Có thấy hạnh phúc không?
Có thấy đương nhiên không?
Có thấy...
Thôi bỏ đi.
Giang Dã nhắm mắt, cố gạt bỏ những suy nghĩ đó.
12
Nhìn Giang Dã mặt lạnh đi lại trong không gian tôi dày công bày biện.
Tôi thấy nóng ruột.
Ảnh có lộ không?
Biết thế thuê người photoshop cho rồi...
Giường có quá sạch không? Biết thế nhổ vài sợi tóc diễn viên rắc lên gối...
Đang lo/ạn óc, tôi cười gượng đưa hắn chén trà, kéo ra phòng khách:
“Uống trà đi.”
Giang Dã nhận lấy, ánh mắt vẫn dán vào mặt tôi, sâu thẳm.
Tôi định nói gì đó phá tan không khí, điện thoại đột nhiên rung.
Nhìn xuống.
Là tin nhắn diễn viên:
【Vào vai ngay, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.】
Thời cơ tới.
Tôi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt hắn.
Mắt hắn sáng quắc, như có điều muốn nói từ lâu, cuối cùng không nhịn được.
“Đường Lê.” Hắn tới gần, “Anh có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?”
Hắn hít sâu:
“Ly hôn đi.”
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Mắt hắn sáng lạ thường, hơi thở phả vào mặt, giọng gần như van nài:
“Anh biết nói thế này rất đường đột.”
Hắn nói nhanh, “Nhưng anh thật sự...”
Ngay lúc đó, cửa vang lên tiếng "bíp".
13
Không khí đóng băng.
Tôi đờ người.
Vai cứng đờ, hơi thở ngừng bặt, mặt tái mét.
Đầu ngón tay r/un r/ẩy.
—— Hé hé, diễn xuất tuyệt hảo.
“Anh ấy về rồi...”
Tôi nắm tay Giang Dã, giọng run run:
“Làm sao giờ...”
Tiếng xoay nắm cửa vang lên.
“Vào mau!”
Tôi đẩy Giang Dã vào phòng ngủ.
Hắn loạng choạng, bắp chân đ/ập vào thành giường, rên nhẹ.
Đúng lúc người kia đẩy cửa bước vào, tôi nhanh tay đóng sập cửa phòng ngủ.
Thời gian vừa khít.
Bóng tối bao trùm.
Tôi áp sát vào cửa, thì thào gần như nghẹn ngào:
“Đừng để chồng em phát hiện... xin anh.”
Đây là lần thứ hai tôi nói "xin anh" với hắn.
Lần đầu là khi nhận làm tình nhân.
Tôi nói: Xin đừng để chồng em biết.
Ba năm qua, hắn chưa hỏi nửa lời.
Nhưng giờ tôi thấy rõ Giang Dã khác trước.
Hắn nhìn xuống tôi.
Qua khe cửa, tôi thấy rõ ánh mắt hắn.
Đầu tiên là sửng sốt.
Sau là khó tin.
Cuối cùng, trở thành thứ gì đó phức tạp khó hiểu.
Trong mắt hắn, tôi vì người đàn ông khác mà hạ mình.
Chỉ để giữ lấy hôn nhân.
Giang Dã cười khổ, nghĩ thầm:
Hóa ra cô ấy yêu chồng đến thế sao...