- Nghe nói Thanh Hòa cãi nhau với đại cung nữ, bệ hạ chưa hỏi rõ đúng sai đã đứng về phía Thanh Hòa.
Lửa trong lò đồng chập chờn.
Chỉ nghe giọng Tiêu Vân Lan văng vẳng:
- Thanh Hòa lòng dạ thật thà, sao có thể tr/ộm giấu đồ riêng của người khác?
Lời nói đầy tin tưởng tuyệt đối.
Hắn quen biết Thanh Hòa mới nửa năm, còn ta với hắn đã năm năm tương tri.
Ta lại nhớ lần đầu yết kiến thái hậu, ngày sau Từ Ninh cung liền đồn mất chiếc trâm ngọc tiên đế ban.
Trong ngoài đều ám chỉ ta.
Tiêu Vân Lan dẹp tin đồn, mấy ngày đó 'giam lỏng' ta trong cung.
Hắn nói: 'Ngươi tạm lánh đi, ta sẽ xử lý ổn thỏa.'
Việc yên rồi hắn lại ban cho ta chiếc trâm ngọc tương tự.
Nhưng chuyện không phải ta làm, sao phải trốn?
Rõ ràng hắn có thể đứng về phía ta.
Rõ ràng hắn có thể tin ta.
Nhưng Tiêu Vân Lan đã không làm thế.
Từ đó, ta mơ hồ nhận ra, có lẽ Vân Tiêu ngày xưa có thể vô điều kiện tín nhiệm ta.
Nhưng dưới tường đỏ, trái tim yêu thương của quân vương đã phủ một lớp bóng tối.
- Bệ hạ thật tâm đầu với Thanh Hòa.
Ta nhìn những hòn than cuối cùng trong lò tắt ngấm.
- Tố Y, trẫm không có ý đó.
Tiêu Vân Lan phủ nhận kịp thời, ta bình thản cười.
- Bệ hạ đa tâm, thần thiếp không có ý gì khác.
9.
Tiêu Vân Lan không chịu rời đi.
Ta cùng hắn cũng chẳng gì để nói.
Đang cẩn thận chăm sóc lan trong viện.
- Nương nương, hoàng thượng đang sửa chú thỏ ngọc kìa!
Châu Vân mặt mày lo lắng.
- Đồ ấy không phải đã vứt rồi sao? - Ta không ngẩng đầu.
- Vốn Tiểu Doãn Tử định mang đi vứt, không hiểu sao lại bị hoàng thượng trông thấy. Tiểu Doãn Tử không cản được...
- Vừa rồi sai người đi xem, hoàng thượng đang sửa đấy.
- Hắn thích thì sửa, dưới tường đỏ này, ai quản được hắn, mặc kệ đi.
Ta lại c/ắt một lá úa.
Tiêu Vân Lan, ngọc thỏ này vì ngươi mà thành, cũng vì ngươi mà vỡ.
Giờ ngươi lại muốn khôi phục như cũ sao?
Nhưng nước đổ khó hốt, gương vỡ khó lành, thỏ ngọc dù sửa được, tình cảm như vết thương, dù lành vẫn để lại s/ẹo.
Sửa xong lan, ta không muốn cùng Tiêu Vân Lan dưới một mái hiên, ra ngoài dạo bước.
Chưa đi mấy bước, đã nghe tiếng cung nữ.
Nhìn kỹ, hai cung nữ cùng hai thái giám đang vây quanh Thanh Hòa.
Dải vải siết đỏ mặt nàng.
Đại cung nữ cầm đầu ta nhận ra, là người bên cạnh Ôn Minh Ngọc.
- Cô nương, đừng trách chúng ta, chỉ trách cô đắc tội kẻ không nên đắc tội.
Thanh Hòa nhìn con d/ao trên tay hắn, sợ hãi khóc nức nở.
Khỏi cần đoán, chắc chắn là th/ủ đo/ạn của thái hậu.
Mượn d/ao gi*t người, gán tội đổ vạ.
Kẻ x/ấu để người khác làm, mình mãi đứng trên cao.
Ta không kịp nghĩ nhiều, xông tới đ/á/nh ngất bọn họ.
- Nương nương...
Thanh Hòa rõ ràng còn chưa hết hoảng.
- Đi trước, về cung giải thích sau.
Ta dẫn nàng rời đi.
Gần đến cung môn, ta mới hỏi:
- Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?
Thanh Hòa vừa nói nước mắt vừa tuôn.
- Vốn tiểu nữ định về làm nhiệm vụ, gặp Từ công công bên Uyển Quý phi, hắn nói quý phi tìm tiểu nữ, tiểu nữ liền đi theo.
- Nào ngờ bọn họ kéo tiểu nữ đến đó...
Nói đến đây, Thanh Hòa nghẹn ngào.
- Không phải lỗi của ngươi, đừng để tâm.
Ta lấy khăn tay, nhẹ lau nước mắt nơi khóe mắt nàng.
- Nếu ngươi muốn, từ nay về sau hầu trong cung ta đi.
Thanh Hòa tiếp nhận khăn tay, quỵch xuống đất.
- Hoàng hậu nương nương, thật sự đa tạ...
Chưa nói hết, ta đã đỡ nàng dậy.
- Không cần nói nữa, yên tâm đến cung ta làm việc là được.
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Thanh Hòa, ta như trở về những năm phiêu bạt giang hồ.
Mỗi lần giúp người, họ cũng cười với ta như thế.
Nhưng ta đã rời giang hồ từ lâu.
10.
Ta bảo Châu Vân dẫn Thanh Hòa đến chỗ quản sự cung nữ, truyền chỉ hoàng hậu, từ nay về sau hầu trong cung ta.
Một là để bảo vệ nàng, hai là có Thanh Hòa ở đây, Tiêu Vân Lan sẽ không đến quấy rầy ta.
Như hiện tại.
Vừa về đến nơi, Tiêu Vân Lan đã bưng chú thỏ ngọc đã sửa đến trước mặt.
- Tố Y, trẫm sửa xong rồi.
Nói xong liền nhìn ta như chú cún mong chủ nhân khen ngợi.
Thỏ ngọc được dán cẩn thận, thoáng nhìn không khác mấy so với trước.
Thậm chí còn đẹp hơn, được quết thêm lớp men bóng.
- Hiện nay cách sinh nhật thần thiếp còn xa, lễ vật bệ hạ chuẩn bị có hơi sớm không?
- Bệ hạ hẳn mệt rồi, Tiểu Phúc Tử, dâng trà cho bệ hạ.
Ta không nhận thỏ ngọc, mặc tay Tiêu Vân Lan lơ lửng giữa không trung.
- Ừ.
- Tố Y năm nay muốn quà gì, cứ nói, trẫm sẽ tìm cho.
Hắn nén nỗi thất vọng, thay nụ cười lên mặt.
- Bệ hạ thay vì lo chuyện này, chi bằng quan tâm việc Thanh Hòa giữa ban ngày trong cung suýt bị hại. Bệ hạ có biết chuyện này không?
Ta nhướng mày hỏi.
- Thật sao? - Hắn nhíu mày.
- Đúng như vậy, thần thiếp vừa bắt gặp mấy người đang trói Thanh Hòa kéo về phía hồ nước.
- Người thần thiếp đã sai người bắt giữ, chỉ là thân phận mấy người hơi khó xử, nên mới tấu lên hoàng thượng.
Tiêu Vân Lan tức gi/ận nắm ch/ặt tay, - Rốt cuộc bọn họ là ai?
- Bệ hạ đừng nóng vội.
- Sự việc xảy ra gần điện của thần thiếp, nếu thành công, thần thiếp e rằng khó thoát tội.
Tay Tiêu Vân Lan cầm chén trà khẽ siết ch/ặt.
- Tố Y, may mà ngươi thông minh.
Hắn thân mật đặt tay lên tay ta, ta khéo léo rút ra.
- Thần thiếp lo Thanh Hòa về sau bị người ám hại, nên đã điều nàng đến bên cạnh.
- Nếu bệ hạ thật lòng thương nàng, sớm lo liệu cho nàng mới phải.
Ta cười ôn hòa mà xa cách.
Mặt Tiêu Vân Lan bỗng tối sầm.
- Tố Y, ngươi...
11.
Thực ra ta biết hắn muốn nói gì.
- Tố Y, từ khi nhập cung, trẫm luôn nhường nhịn ngươi, ngươi có thể cũng thông cảm cho trẫm chút không?
- Tố Y, ngươi thật quá không hiểu chuyện! Cớ sao từ khi vào cung cứ gây rắc rối cho trẫm?