Họ tưởng chỉ cần th/iêu ch*t đứa con hoang không lành ấy.
Bách Tử Thôn sẽ tiếp tục phát tài hằng năm.
Sẽ tiếp tục đẻ con trai m/ập mạp.
Sẽ vĩnh viễn trấn áp tà thần sắp mất kiểm soát trong lớp vỏ bùn.
Ng/u xuẩn hết chỗ nói.
Ánh lửa nhuộm đỏ nửa bầu trời.
Nhưng không hề có chút hơi ấm.
Nụ cười trên mặt Triệu Hữu Đức đóng băng.
Hắn rùng mình r/un r/ẩy.
Đêm giao thừa vốn đã lạnh.
Nhưng cái lạnh lúc này.
Là âm hàn không thuộc về nhân gian.
Là tịch mịch đóng băng cả tủy xươ/ng.
Trong đống lửa không vẳng lên tiếng kêu của Sơ Nhất.
Không một âm thanh.
Ngay cả tiếng củi ch/áy lách tách cũng biến mất.
Triệu Hữu Đức chằm chằm nhìn ngọn lửa.
Hắn dụi mắt.
Tưởng mình hoa mắt.
Ngọn lửa đỏ cam ban đầu.
Đang dần chuyển thành màu xanh lục q/uỷ dị.
Đó không phải lửa.
Đó là oán khí đặc quánh hóa thực.
Ngọn lửa xanh như có sinh mệnh.
Chúng không đ/ốt ch/áy lấy một sợi tóc của Sơ Nhất.
Ngược lại như bàn tay dịu dàng của người mẹ.
Li /ếm nhẹ từng vết thương trên người nó.
Xươ/ng sườn bị đ/á g/ãy của Sơ Nhất vang lên tiếng nối liền.
Vết bầm trên mặt biến mất trong nháy mắt.
Khóe miệng rá/ch nứt mọc ra thịt non hồng hào.
Sơ Nhất từ từ mở mắt.
Đồng tử nó đã hoàn toàn đen kịt.
Không còn tròng trắng.
Như hai giếng cổ thăm thẳm.
Nó nhìn xuống Triệu Hữu Đức từ trên cao.
Lại nở nụ cười.
Hai chiếc răng nanh lấp lánh ánh lạnh dưới lửa xanh.
"Ông trưởng làng."
Sơ Nhất cất tiếng.
Lần đầu tiên sau bảy năm nó mở miệng.
Giọng nó non nớt.
Nhưng chồng chất tiếng khóc của trăm ngàn bé gái.
Khàn đặc.
Chói tai.
X/é toang màng nhĩ.
"Lửa nhỏ quá."
"Cháu lạnh lắm."
Triệu Hữu Đức lùi ba bước.
Ngã phịch xuống tuyết.
Dân làng hoảng lo/ạn.
Mấy kẻ nhát gan vứt đuốc.
Quay đầu bỏ chạy.
"Chạy cái gì!"
Triệu Hữu Đức gào thét.
Hắn bò dậy.
Chỉ tay vào Sơ Nhất.
Ngón tay run như lên cơn co gi/ật.
"Mang nước!"
"Mang m/áu chó đen!"
"Tạt ch*t nó cho tao!"
Không ai nhúc nhích.
Tất cả như bị trúng định thân.
Dán mắt vào hướng miếu Nương Nương.
Triệu Hữu Đức chậm rãi quay đầu theo ánh mắt họ.
Từ bệ thờ vang lên tiếng vỡ cực nhỏ.
Rắc.
Đó là tiếng xích đồng đ/ứt g/ãy.
Tiếp theo.
Là tiếng thứ hai.
Thứ ba.
Tiếng vỡ liên hồi như trăm bàn tay bé nhỏ bẻ cành khô.
Đoàng!
Một sợi xích đồng dày đ/ứt phựt.
Vòng sắt văng ra như đạn b/ắn.
Xuyến thủng ng/ực một dân làng đứng đầu.
Người đó chưa kịp kêu.
Ng/ực đã n/ổ tung thành vũng m/áu.
Đổ gục tại chỗ.
M/áu nóng b/ắn lên mặt Triệu Hữu Đức.
Đầu óc hắn trống rỗng.
Tôi từ từ đứng dậy khỏi bệ thờ.
Một trăm năm.
Cuối cùng tôi có thể cử động.
Theo động tác của tôi.
Lớp đất sét đỏ dày đặc bong ra từng mảng.
Những cục bùn lớn rơi lộp bộp xuống bàn thờ.
Xuống nền gạch.
Rơi tõm vào hồ hóa thi.
Bụi trắng cuộn lên.
Mỗi bước tôi đi.
Thân bùn lại l/ột thêm một phần.
Dân Bách Tử cuối cùng thấy rõ thứ họ thờ suốt trăm năm.
Rốt cuộc là cái gì.
Đó không phải pháp tướng thần linh.
Mà là bộ xươ/ng khổng lồ ghép từ vô số mảnh xươ/ng nhỏ.
Xươ/ng sọ.
Xươ/ng chân.
Xươ/ng ngón tay.
Toàn của bé gái chưa đầy tháng. Có mảnh xươ/ng bị vôi sống đ/ốt đen.
Có mảnh còn vương sợi m/áu đỏ sẫm.
Hàng vạn mảnh xươ/ng bị chất lỏng đen quánh dính ch/ặt.
Tạo thành quái vật dị dạng cao ba mét.
Tôi không có mắt.
Trên đầu tôi khảm trăm chiếc sọ bé gái.
Trăm đôi hốc mắt trống rỗng đồng loạt nhìn xuống đám người.
Tôi không có miệng.
Lồng ng/ực phát ra tiếng cọ xát rợn tóc gáy.
Đó là âm thanh của trăm linh h/ồn cắn x/é nhau.
Nuốt chửng lẫn nhau.
"M/a..."
"M/a q/uỷ!!!"
Không biết ai hét lên trước.
Cả quảng trường náo lo/ạn.
Mấy chục trai tráng.
Những kẻ ngang ngược trong làng.
Giờ như lũ chuột bị dẫm đuôi.
Bò lê bò càng tháo chạy.
Họ xô đẩy.
Giẫm đạp.
Kẻ ngã xuống.
Lập tức bị người sau giẫm nát.
Chạy được sao?
Tôi lạnh lùng nhìn họ.
Mấy kẻ chạy đầu vừa đến cổng làng.
Đập mặt vào bức tường vô hình.
Đoàng!
Lực phản xạ hất họ ngã ngửa.
Tiếng xươ/ng g/ãy răng rắc.
Bức tường dần hiện hình.
Đó là màn sáng in đầy dấu tay m/áu.
Phong tỏa kín quảng trường trước miếu.
Vương B/án Tiên đang ở dưới chân tường.
Hắn đã chạy tới đây từ sớm.
La bàn trong tay nát vụn.
Đầu đầy m/áu.
Mười ngón tay tróc hết móng.
Hắn vật vã cào x/é bức tường vô hình.
Gào thét tuyệt vọng.
"Không thoát được..."
"Không thoát nổi đâu..."
"Tất cả đều phải ch*t ở đây..."
Triệu Hữu Đức không chạy.
Hắn biết chạy cũng vô ích.
Hắn nghiến răng.
Rút từ ng/ực con d/ao lòi tói rỉ sét.
Đó là con d/ao ông nội hắn dùng gi*t bé gái đầu tiên.
Cũng là bảo vật phát gia của Bách Tử Thôn.
Chuôi d/ao thấm đẫm m/áu đen trăm năm.
Bốc mùi tanh nồng nặc.
"Bách Tử Thôn cúng bái ngươi cả trăm năm!"
Triệu Hữu Đức gào lên.
Đôi mắt hắn lồi vì sợ hãi và phẫn nộ.