Tôi đứng yên.
Chiêm ngưỡng bữa tiệc chờ đợi suốt trăm năm.
Lắng nghe tiếng gào thét tuyệt vọng.
Những linh h/ồn trong lồng ng/ực tôi.
Cuối cùng ngừng cắn x/é.
Thở dài thỏa mãn.
Mười phút sau.
Tiếng kêu thảm dần tắt.
Quảng trường rộng lớn.
Không còn bóng đàn ông Bách Tử Thôn.
Nền đất phủ lớp vôi trắng xóa.
Lẫn m/áu đỏ tươi.
Vụn xươ/ng vỡ nát.
Triệu Hữu Đức cũng không thoát.
Hắn tỉnh dậy giữa biển vôi.
Rồi tan chảy trong đ/au đớn tột cùng.
Kết thúc rồi.
Nhân quả trăm năm.
Hôm nay tận số.
Tôi phất tay.
Kết giới vỡ tan.
Hóa điểm sáng đỏ.
Tiêu tan trong không khí.
Trời hừng sáng.
Phương đông xa.
Lớp mỏng bình minh.
Tuyết lại rơi.
Hạt to như lông ngỗng.
Phủ lên ngôi làng ch*t.
Cố che lấp tội á/c và m/áu tanh.
Sơ Nhất đến trước mặt tôi.
Áo quần rá/ch tả tơi.
Vài giọt m/áu khô dính mặt.
Nhưng đôi mắt sáng ngời.
Hơn cả sao trời.
"Nương Nương."
Nó ngẩng mặt.
"Ta đi đâu bây giờ?"
Tôi nhìn nó.
Không đáp.
Thân thể tôi bắt đầu tan rã.
Những mảnh xươ/ng ghép nối.
Mất đi oán khí nâng đỡ.
Rơi lả tả xuống tuyết.
Hóa thành tro bụi vô tri.
Sứ mệnh tôi hoàn thành.
Nghiệp chướng Bách Tử Thôn đã trả.
Con quái vật bằng oán khí này.
Đến lúc tiêu tan.
Bàn tay xươ/ng cuối cùng.
Khẽ chạm đỉnh đầu Sơ Nhất.
"Sơ Nhất."
Giọng tôi lần cuối vang lên.
Nhẹ nhàng.
Mờ ảo.
"Từ hôm nay."
"Con không cần tên Sơ Nhất."
"Con không cần trốn sau bệ thờ ai."
"Đi đi."
"Hãy sống."
"Như cỏ dại. Lan khắp thế gian."
Rầm.
Bộ xươ/ng sụp đổ.
Hóa đống tro trắng.
Hòa vào tuyết rơi.
Sơ Nhất đứng lặng.
Nhìn đống tro.
Không khóc.
Chỉ im lặng.
Rồi cúi xuống.
Nhặt lên mảnh xươ/ng ngón tay.
Không bị ăn mòn.
Mảnh xươ/ng cốt lõi.
Trong thân thể tôi.
Nó nắm ch/ặt mảnh xươ/ng.
Áp vào ng/ực.
Trong bão tuyết.
Sơ Nhất quay lưng.
Giẫm lên m/áu và vôi.
Không ngoái lại.
Từng bước.
Rời khỏi làng.
Bóng lưng g/ầy guộc.
Trong biển tuyết.
Như lưỡi d/ao rời vỏ.
Cô đ/ộc.
Sắc bén.
X/é toang màn đêm trăm năm.