Tôi tên Khương Bạch, kẻ may mắn thừa kế di sản từ ông nội.

Di sản ấy là một tiệm cầm đồ nằm sâu trong con hẻm vắng tanh. Mãi đến một đêm nọ, khi một tú tài áo xống cổ trang lướt vào đòi cầm cố "tài trạng nguyên" để được gặp vợ đã khuất, tôi mới hiểu thứ ông để lại không phải là tiệm cầm đồ bình thường.

Đây là nơi kết nối âm dương, giao dịch vạn vật... một thế giới khác. Ở đây, pháp bảo tiên gia, tu vi của q/uỷ dữ, thất tình lục dục của con người, thậm chí cả vận may và thọ mệnh - tất cả đều được định giá rõ ràng.

Còn tôi, là ông chủ duy nhất nơi này.

【Chương 1: Tiệm Cầm Đồ Lúc Nửa Đêm】

Đám tang ông nội thật đơn sơ.

Chẳng mấy bà con tới viếng, lác đ/á/c vài người bạn thắp nén nhang rồi vội vã ra về. Tôi - Khương Bạch - đứa cháu duy nhất của ông, quỳ trên nền đất lạnh ngắt, bưng bức di ảnh đen trắng mà mặt không chút xúc động.

Luật sư đọc xong di chúc, trao cho tôi xâu chìa khóa han gỉ.

"Thưa ông Khương Bạch, theo di nguyện của cố Khương lão gia, tiệm cầm đồ 'Tứ Hải Đường' số 13 hẻm Hòe Âm khu phố cổ giờ thuộc về ngài."

Tôi nhận lấy xâu chìa khóa lạnh buốt, nặng trịch như nắm cục sắt đông lạnh. Bạn tôi vỗ vai tôi thở dài.

"Tiếp tục sống tốt nhé, cụ cũng thọ lắm rồi."

Tôi nhếch mép, không đáp. Thọ ư? Ch*t trên ghế bố nhà mình, th* th/ể lạnh ngắt suốt ba ngày mới được hàng xóm phát hiện, gọi là thọ sao?

Khi mọi người đã về hết, tôi lủi thủi trở về căn nhà ọp ẹp ông để lại. Trong nhà vương mùi bụi bặm hòa lẫn hơi thở người già. Trên bàn, lá thư duy nhất ông để lại.

Phong bì không đề tên, chỉ viết ng/uệch ngoạc chữ "Bạch" màu đỏ. Thư gửi tôi.

Tôi mở ra, bên trong chỉ một tờ giấy ố vàng. Nét chữ như rồng bay phượng múa, mực thấm suốt trang giấy.

"Tiểu Bạch thân khải."

"Giữ kỹ cửa hiệu, sau nửa đêm, bất kỳ ai đến, đều là khách quý."

"Khắc cốt ghi tâm."

Hết. Chỉ vỏn vẹn ba câu vô thủy vô chung như lời kẻ đi/ên. Tôi vò nhàu tờ giấy, ném vào thùng rác.

Cái tiệm cầm đồ ch*t ti/ệt ấy, hồi nhỏ tôi từng đến một lần. Chật chội xiêu vẹo, quanh năm không bóng khách, khó hiểu nổi sao ông có thể giữ nó cả đời.

Tôi đã tính toán kỹ, xong đám tang sẽ thanh lý cái sạp hàng tồi tàn đó. Ít ra cũng đổi được vài đồng, đủ sống tới ngày lĩnh lương tháng sau.

Đêm càng về khuya. Dọn dẹp qua loa căn phòng mà tôi vẫn trằn trọc. Câu chữ trong thư ông cứ văng vẳng trong đầu.

"Bất kỳ ai đến, đều là khách quý."

Như bị m/a ám, tôi mò từ thùng rác nhặt lại tờ giấy nhàu nát. Rồi lục ngăn kéo lấy xâu chìa khóa han rỉ. Tôi quyết định đi xem.

Coi như lời từ biệt cuối cùng với nơi ấy.

Hẻm Hòe Âm - con ngõ già nhất Nam thành. Không đèn đường, cành cây hòe tua tủa như nanh vuốt in bóng m/a quái dưới trăng. Tôi dùng đèn điện thoại soi lối, bước thấp bước cao tới cuối hẻm.

"Tứ Hải Đường".

Tấm biển gỗ phai màu xiêu vẹo trên cửa. Tôi tra chìa khóa vào ổ.

"Cách... cách..."

Tiếng lách cách vang lên chói tai trong con hẻm ch*t lặng. Tôi đẩy cửa, mùi mốc meo lẫn trầm hương xộc thẳng vào mũi khiến tôi ho sặc sụa.

Trong tiệm tối đen như mực. Tôi mò mẫm tìm công tắc điện, tay dính đầy bụi nhớp nháp. Cuối cùng vẫn phải dùng ánh sáng điện thoại soi rọi không gian chật hẹp.

Y như ký ức tôi.

Quầy thu ngân cao nghều, bàn tính phủ bụi, cùng dãy kệ hàng trống trơn phía sau. Chỉ khác ở chính giữa quầy có thêm một thứ.

Đó là quyển sách xưa đóng chỉ. Bìa xanh lục không đề tựa.

Tôi bước tới, cầm quyển sách lên. Lạnh buốt trong tay, chất liệu chẳng giấy chẳng gỗ. Lật ra, bên trong trắng tinh không một chữ.

M/a q/uỷ gì đây? Tôi ném sách lại quầy, quay đi định về.

Đúng lúc ấy, chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ trên tường chập hai kim lại.

Mười hai giờ đêm.

"Đoàng—"

"Đoàng—"

"Đoàng—"

Tiếng chuông trầm đục vang lên từng nhịp đ/ập vào tim. Toàn thân tôi lông tôi dựng đứng!

Chiếc đồng hồ này đã hỏng từ lâu! Chiều tới tôi thấy lớp bụi trên nó dày cả đ/ốt tay! Sao nó lại kêu?

Tôi quay phắt lại, mắt đăm đăm nhìn chiếc đồng hồ. Nhưng điều khiến tôi sởn gáy hơn nữa đang xảy ra.

Cánh cửa gỗ nặng trịch tôi vừa đóng kín kẽ rên lên ken két.

Tự... mở... ra...

Ngoài cửa, ánh trăng tái nhợt. Một bóng người cao g/ầy đứng nghịch sáng nơi ngưỡng cửa.

Hắn mặc chiếc áo dài xanh nhạt đã bạc màu, như tú tài nghèo bước ra từ phim cổ trang. Cơ thể hơi trong suốt.

Tôi thậm chí có thể nhìn xuyên ng/ực hắn thấy cây hòe già cuối hẻm.

M/a!

Đầu óc tôi trống rỗng, hai chân như đổ chì, không cựa quậy được. Nỗi kh/iếp s/ợ bóp nghẹt cổ họng, không phát thành tiếng.

Kẻ đó... lướt vào.

Đúng vậy, lướt.

Mũi chân hắn cách mặt đất ba tấc, không một tiếng động, thẳng đến trước quầy thu ngân của tôi.

Luồng hơi lạnh âm u bủa vây lấy tôi. Tôi thậm chí ngửi thấy mùi... đất ẩm thoảng từ người hắn.

Hắn ngẩng lên, để lộ khuôn mặt thanh tú tái nhợt. Đôi mắt không tròng đen, chỉ toàn màu trắng xám trống rỗng.

Hắn nhìn tôi, hay đúng hơn là nhìn xuyên qua tôi về phía nào đó.

Rồi hắn chậm rãi mở miệng, giọng nói trống rỗng như vọng lên từ đáy giếng sâu.

"Chủ tiệm."

"Tôi... muốn cầm tài trạng nguyên của mình."

【Chương 2: Trao Đổi Ngang Giá】

Tài trạng nguyên?

Bốn chữ ấy như tiếng sét n/ổ trong đầu tôi hỗn lo/ạn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm