"Không ngờ cô lại nghĩ ra cách này, đáng để thử một lần."
Sau khi được chuyên gia đồng ý, máy bay được đưa đến khu kiểm định để cân.
Lưng áo tôi ướt đẫm mồ hôi, nhịp tim tăng tốc khiến ngón tay r/un r/ẩy.
Cuối cùng, khu kiểm định truyền tin.
"Cả chiếc máy bay nặng hơn trước khi cất cánh đúng 145kg!"
Nghĩa là, trong chiếc máy bay tưởng chừng bình thường này đang chứa một người trưởng thành!
Kết quả này khiến cảnh sát sửng sốt!
Đội trưởng Trần - người trước đó còn cau mày bực tức - lần đầu tiên nghiêm túc lắng nghe lời tôi.
Anh dẫn chó nghiệp vụ, tự mình dẫn đội khám xét lại máy bay.
Còn chuyên gia hình sự cùng tôi tiếp cận Phó Hằng giả.
Ông lịch sự tự giới thiệu, sau đó đưa người đàn ông đi kiểm tra.
Cảnh sát mang đến các thiết bị, từ nhận diện khuôn mặt đến vân tay.
Nhưng không có bất thường, tất cả đều hiện đèn xanh.
Trái tim đang thắt lại của tôi chợt rơi xuống vực.
Thấy kết quả này, đám đông vừa háo hức giờ thất vọng.
"Tưởng người phụ nữ này nói thật, hóa ra cũng chỉ là giả dối!"
"Người ta không muốn chung sống nữa thôi, biết đâu cáo buộc giấu x/á/c là lời đe dọa gi*t chồng của cô ta!"
Luận điệu âm mưu vừa được tung ra, ánh mắt mọi người hướng về tôi đều thay đổi.
Họ lùi lại một bước, mang theo sự cảnh giác và e dè.
Tôi không kịp giải thích, theo chuyên gia hình sự đến bước cuối - máy nói dối.
Người đàn ông đeo thiết bị kiểm tra, trả lời từng câu hỏi của chuyên gia.
Từ tên tuổi đến nhiệm vụ công tác, hắn đều trả lời hoàn hảo.
Máy nói dối liên tục hiện đèn xanh.
Khi chuyên gia hỏi về lý do chuyển cho tôi 1 triệu, tôi thấy hắn thoáng chần chừ.
"Đây là trách nhiệm người chồng tôi tự nguyện trao cho cô ấy."
Tôi dán mắt vào đèn tín hiệu.
Sau khi hệ thống phân tích...
Vẫn là màu xanh lạnh lẽo!
Khoảnh khắc ấy, ánh mắc chế giễu của mọi người như mây đen vần vũ cuồn cuộn kéo đến!
Phó Hằng giả vỗ nhẹ tay áo, đứng dậy chỉnh tề.
Tô Lan khoác tay hắn, nhìn tôi đầy mỉa mai.
"Tôi thấy người nên đeo máy nói dối là cô, nếu không vì những lời dối trá của cô, anh Phó và tôi đã đáp xuống Maldives rồi!"
Lời cô ta châm ngòi cho làn sóng khiếu nại từ hành khách.
Họ bắt đầu gây áp lực tố cáo lên sân bay và cảnh sát.
Tôi nghiến răng, đ/á/nh liều.
Tự đeo thiết bị đo nói dối!
Đối mặt ánh mắc thị uy của đám đông, tôi bình tâm trả lời từng câu hỏi của chuyên gia.
Theo mỗi câu trả lời, đèn xanh lần lượt sáng lên.
Thái độ của chuyên gia hình sự càng lúc càng nghiêm nghị.
Nếu cả tôi và Phó Hằng giả đều không nói dối, sự thật là gì?
Ông rút tấm ảnh cặp đôi trong khoang máy bay, hỏi từng tiếng một:
"Cô Từ, tại sao nhìn thấy bức ảnh này, cô lại khẳng định chồng mình bị hại, trở thành th* th/ể trên máy bay?"
Tôi nhắm mắt, lật lại cuốn sổ tay cũ bảy năm trước.
Đồng thời, thì thầm với chuyên gia hình sự một câu.
Khi đèn xanh bật sáng, vị giáo sư chỉ thẳng về phía hai người đang nắm tay nhau.
"Lập tức bắt giữ! Hai người này liên quan đến vụ giấu x/á/c trên máy bay!"
5
Phó Hằng giả thoáng hiện vẻ hoảng lo/ạn, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Hắn đưa hai tay ra trước, nghiêm túc nhắc nhở:
"Là công dân Long Quốc, tôi có nghĩa vụ phối hợp điều tra."
"Nhưng tôi muốn hỏi vị giáo sư, dựa vào đâu để kết tội tôi liên quan đến vụ giấu x/á/c?" Thái độ hắn đường hoàng, lời nói không một kẽ hở.
Hành khách xung quanh bênh vực hắn.
"Chàng trai tốt thế này sao có thể là tội phạm? Rõ ràng cảnh sát bị người đàn bà này lừa!"
"Thưa giáo sư, trên máy bay tôi từng được anh ấy giúp đỡ. Tôi tin anh ấy không phải kẻ x/ấu!"
"Chắc chắn ả đưa ra chứng cứ giả, đ/á/nh lạc hướng cảnh sát, nên bắt về thẩm vấn kỹ mới phải!"
Lời qua tiếng lại, đều nhắm vào tôi.
Phó Hằng nhìn tôi đầy thất vọng.
"Từ Yương, anh biết em rất muốn giữ anh lại."
"Nhưng tình cảm chúng ta đã hết, níu kéo như thế để làm gì?"
Tôi chợt nhận ra hắn đang dùng ngôn từ đẩy tôi vào hình ảnh người đàn bà gh/en t/uông m/ù quá/ng.
Nếu là người bình thường, giờ đã phải ra sức chứng minh mình là Phó Hằng thật.
Nhưng kẻ này từ đầu đến cuối tránh né danh tính thật.
Trên người hắn quá nhiều điểm khả nghi, không phải thứ một người bình thường như tôi có thể khám phá.
Cảnh sát đeo c/òng tay cho Phó Hằng, đồng thời tiến về phía Tô Lan.
Phó Hằng giả vội ngăn cản.
"Chuyện này là giữa tôi và Từ Yương, không liên quan Tô Lan."
Nhưng cảnh sát trả lời cứng nhắc:
"Giáo sư Cố nói cả hai đều có liên quan đến vụ giấu x/á/c, đều là nghi phạm!"
"Ông Phó, xin đừng cản trở công vụ."
Nghe vậy, Phó Hằng giả mới chịu lui bước, để cảnh sát đeo c/òng cho Tô Lan.
Ánh mắt hắn dán ch/ặt vào cổ tay mảnh mai của cô ta, đầy xót xa.
Tôi thờ ơ nhìn cảnh tượng, lòng dửng dưng.
Đúng lúc này, Đội trưởng Trần từ máy bay chạy xuống, ngơ ngác trước cảnh tượng.
"Giáo sư Cố, việc bắt hai người này là ý của ngài?"
Anh ta giải thích đầy bất lực:
"Tôi tự tay kiểm tra máy bay, không phát hiện dấu vết gì."
"Ngài vội bắt người như thế, chúng tôi không thể giải trình với công chúng."
Giáo sư Cố nhìn tôi:
"Chúng tôi đã nắm được manh mối, có thể khẳng định họ là nghi phạm!"
Đội trưởng Trần bất lực:
"Giáo sư, không thể vì lời một bà nội trợ mà kết tội hai người vô tội được!"
"Theo tôi, đây chỉ là xích mích vợ chồng ly hôn mà thôi."