Chỉ còn tiếng va chạm của bát đũa.
Bữa cơm xong, mẹ vội đuổi tôi lên giường ngủ sớm. Tôi nằm trên giường nhưng không sao chợp mắt được. Tôi nghe thấy tiếng bố mẹ thì thào trong nhà chính.
"Nhẹ thôi, phải thật nhẹ nhàng." Giọng mẹ run run.
"Biết rồi!" Bố đáp gắt gỏng.
Sau đó là tiếng sột soạt. Tôi biết họ chuẩn bị bắt đầu.
Tôi lén trườn dậy, hé cửa phòng. Trong nhà chính, bố thắp ngọn đèn dầu. Ánh sáng vàng vọt chiếu bóng hai người lên tường như hai con quái vật khổng lồ.
Bố kê chiếc thang cao nhất nhà dưới cây đò/n dông. Trong tay ông cầm chiếc c/ưa sắt nhỏ. Mẹ đứng dưới giữ thang, người run như cầy sấy.
"Anh ơi, em sợ quá..."
"Im đi!"
Bố quát khẽ rồi trèo lên thang. Ông dí sát ngọn đèn dầu vào cây xà, soi kỹ từng thớ gỗ. Sau đó, ông giơ tay gõ lên bề mặt thô ráp.
03
"Cốc, cốc, cốc."
Âm thanh đặc sệt. Bố gõ sang chỗ khác.
"Cốc, cốc, cộp, cộp."
Âm thanh thay đổi! Nghe rỗng hơn. Đôi mắt bố bỗng sáng rực.
Ông đưa đèn dầu cho mẹ, cầm chiếc c/ưa lên. Hít một hơi sâu, bố đặt lưỡi c/ưa vào điểm đó, kéo từng phân một.
"Két... kẹt... két... kẹt..."
Tiếng chói tai vang xa trong đêm tĩnh mịch. Âm thanh ấy như lưỡi d/ao cù x/é nát tim tôi. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
Bố làm rất chậm rãi, cẩn trọng. Mồ hôi trên trán ông lăn dài xuống má, rơi tõm xuống thớ gỗ cũ kỹ, thấm ngay tức khắc. Mẹ đứng dưới nín thở. Bà siết ch/ặt tay vào thang đến nỗi đ/ốt ngón tay trắng bệch. Mắt không rời chiếc c/ưa trong tay bố.
"Kẹt... két..."
Tôi có cảm giác như sắp có người gõ cửa. Có thể là bác Trương hàng xóm, hay bí thư thôn Tôn.
Thời gian trôi qua chậm chạp. Tôi cảm tưởng như đã trải qua cả thế kỷ.
Đột nhiên.
"Rắc!"
Một tiếng vỡ khô. Bố ngừng tay. Ông vứt c/ưa, cầm chiếc đục và búa nhỏ. Ông đặt lưỡi đục vào khe c/ưa, gõ nhẹ. Một miếng gỗ hình chữ nhật rơi xuống.
"Cách!"
Rơi xuống nền nhà. Mẹ hét "ối" rồi vội bịt miệng. Một lỗ đen kịt hiện ra bên hông cây đò/n dông. Lỗ không to, chỉ lớn hơn nắm đ/ấm của bố chút đỉnh.
Bố dí ngọn đèn dầu vào lỗ, soi vào trong. Vừa nhìn thấy, hơi thở ông gấp gáp hẳn. Tay run run, ông thò tay vào lỗ. Đầu tiên là một nắm ngải c/ứu khô đã nát vụn. Tiếp theo, ông lôi ra một vật - một gói vuông vức bọc kín bằng vải dầu.
Lớp vải dầu vì năm tháng đã ngả màu nâu sẫm, dính đầy mùn c/ưa và bụi bặm. Bố bưng gói vải như bồng đứa trẻ sơ sinh. Khi trèo xuống thang, chân ông khuỵu xuống, suýt ngã. May có mẹ đỡ kịp.
Ông đặt gói vải lên bàn bát tiên giữa nhà. Tôi và mẹ vây quanh. Ba cái đầu chụm lại dưới ánh đèn dầu vàng vọt, dán mắt vào gói bí ẩn.
Gói không lớn, cỡ hai viên gạch, nhưng nặng trịch. Khi bố đặt xuống bàn phát ra tiếng "cục" đặc. "Là... vàng hả?" Giọng mẹ run bần bật.
Bố không đáp. Yết hầu ông lăn một cái. Ông lấy kéo, cẩn thận c/ắt sợi dây gai quấn ngoài. Dây đã mục, đ/ứt phựt. Ông từ từ mở từng lớp vải dầu. Vải dày, tổng cộng ba lớp.
Khi mở lớp cuối cùng.
04
Thứ lộ ra không phải thỏi vàng lấp lánh. Mà là một chiếc hộp gỗ nhỏ bọc vải xanh. Hộp màu đen, không hoa văn, chỉ có chiếc khóa đồng nhỏ. Khóa đã han gỉ.
Bố lấy búa đ/ập mạnh.
"Keng!"
Khóa g/ãy đôi. Bàn tay ông dừng trên nắp hộp. Ông ngẩng lên nhìn mẹ, rồi nhìn tôi. Cả hai chúng tôi nín thở. Bố nghiến răng, gi/ật phắt nắp hộp.
Ánh đèn dầu rọi vào trong. Trong hộp không có châu báu. Trên cùng là tờ giấy ố vàng - giống như lá thư. Bên dưới là mấy tờ giấy gấp gọn gàng, trông như giấy tờ đất đai. Và dưới đáy hộp, nằm im lìm ba thỏi nhỏ màu vàng hoe.
Là vàng. Tuy nhỏ nhưng đích thị là vàng.
Mắt mẹ trợn tròn. Cả đời bà chưa thấy vàng thật. Nhưng ánh mắt bố lại đóng đinh vào lá thư. Ông cầm tờ giấy lên, soi dưới đèn, từ từ mở ra.
Thư là của ông nội. Chữ viết bằng bút lông, nét bút mạnh mẽ. Chỉ đọc dòng đầu, mặt bố đã biến sắc. Trắng bệch như bị dội gáo nước lạnh giữa mùa đông. Tay ông run lẩy bẩy. Tờ giấy mỏng trong tay ông xào xạc.
"Anh ơi, sao thế? Thư viết gì?" Mẹ sốt ruột hỏi.
Bố không trả lời. Môi ông r/un r/ẩy, mắt trợn ngược. Ông nhìn lá thư, rồi đột ngột ngẩng lên nhìn chúng tôi. Ánh mắt chứa đầy nỗi kh/iếp s/ợ chưa từng có.
"Chúng ta... gặp đại họa rồi."
Câu nói của bố như tiếng sét giữa trời quang đãng giáng xuống đầu ba mẹ con. Mẹ gi/ật phắt lá thư nhưng không biết chữ. Bà siết ch/ặt cánh tay bố, móng tay gần như cắm vào thịt.
"Anh đừng dọa em, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"
"Trong thư viết cái gì?"
Môi bố run như lá cây trước gió, không thốt nên lời.