Tôi quá nghèo, lại không được gia đình yêu thích.
Để có thể ăn ngon một chút, tôi trở thành kẻ nịnh hót của Bùi Kiêu Trì.
Hắn thích cô học sinh nghèo, mang đồ ăn sáng, tặng túi xách, đưa tiền, tặng hoa cho cô ta.
Đối phương đều từ chối hết, thế là tôi được hưởng lây, tôi ôm ch/ặt những thứ này đủ để trang trải suốt thời cấp ba trong lòng đầy hân hoan.
Đêm tốt nghiệp cấp ba, hắn tỏ tình rầm rộ với cô học sinh nghèo nhưng bị từ chối.
Hắn vẫy ngón tay gọi tôi, tôi bước đến, "Đưa em nhẫn này, em có muốn ở bên anh không?"
Tôi nhìn chiếc nhẫn những mười lăm carat, gật đầu.
Thế là đủ tiền học đại học rồi.
Chúng tôi ở bên nhau bảy năm, cho đến khi cô học sinh nghèo vào làm thư ký cho công ty của hắn.
Lần này, cô ta không từ chối sự giúp đỡ của hắn nữa, nhận quà của hắn, còn dọn vào biệt thự do hắn sắp xếp.
Ai nấy đều sợ tôi sẽ gây chuyện, bạn thân của hắn nhiều lần nhắc nhở đừng có không biết điều.
Địa vị như hắn, sao có thể cưới những kẻ nghèo rớt mồng tơi như chúng tôi được, chỉ là chơi bời cho vui thôi.
Chỉ là chơi với cô ta có chút chân tình hơn.
Điều này, tôi đã nhìn thấu từ lâu, nên tôi chọn lời mời làm việc ở nước ngoài.
Thay vì cả đời dựa dẫm vào hắn, ảo tưởng trở thành bà Bùi.
1
Tôi sinh ra là để làm vật đối chứng cho anh trai.
Nhưng không phù hợp.
Gia đình liền quẳng tôi về quê cho bà ngoại nuôi.
Người già chẳng có mấy đồng, từ nhỏ sống nhờ lương hưu và nhặt rác của bà, may mắn cho tôi đi học.
Lên cấp ba, bà ngoại già yếu, không nhặt rác nổi, tôi chẳng có mấy tiền sinh hoạt phí.
Đóng đủ thứ phí lớp học với linh tinh, ăn uống toàn phải tiết kiệm.
Mỗi ngày uống nước lã chống đói, đói quá thì m/ua hai cái bánh bao trắng, bẻ làm bốn ăn trong hai ngày.
Cho đến một lần, học sinh chuyển trường Bùi Kiêu Trì mang đồ ăn sáng tặng Chu Tĩnh Di - cô học sinh nghèo lớp tôi, là hamburger và cà phê nóng.
Tôi chưa từng được ăn, chỉ ngửi mùi thôi đã thèm chảy nước miếng.
Chu Tĩnh Di lạnh lùng đẩy gói đồ ăn sáng của hắn, "Tôi không cần thứ của mấy cậu ấm nhà giàu."
Tôi nhìn đồ ăn rơi dưới đất, tôi cần lắm chứ.
Tôi bước đến nhặt lên, đưa cho Bùi Kiêu Trì, "Bạn đừng buồn."
Hắn đỏ mắt quát tôi, "Mắt nào của mày thấy tao buồn!"
Hắn cũng hậm hực bỏ đi.
Tôi nghĩ đồ ăn sáng chắc không cần nữa, bèn ăn ngấu nghiến, nuốt từng miếng trong nước mắt.
Trời ơi, hamburger là loại bánh bao ngon nhất thế giới, nhân thịt to gh/ê.
Từ đó, tôi lặng lẽ theo chân Bùi Kiêu Trì, không vì gì khác, chỉ để được ăn miếng thịt.
Hắn kiên trì đổi món ăn sáng mỗi ngày.
Tôi được nếm đủ các món đặc sản Trung, Mỹ, Anh, Đức, Pháp.
Mấy lần muốn nhắc hắn bỏ món bánh mì Pháp đi, cứng quá, uống nước lạnh còn khó nhai, mòn cả răng, răng g/ãy thì trám đắt lắm, tốn mấy chục đấy.
Tôi nhặt đồ ăn sáng suốt tháng, không biết ai treo ảnh tôi lên bảng tỏ tình, bảo tôi là con đàn bà si tình Bùi Kiêu Trì.
Đồ ăn rơi đất không thèm nhặt, vừa ăn vừa khóc.
Lại còn ngày ngày theo sau hắn nhặt đồ, chỉ sợ tấm chân tình của hắn bị chà đạp, sợ hắn tổn thương.
Thế là thành tam giác tình yêu, hắn theo đuổi Chu Tĩnh Di, tôi theo đuổi hắn.
Tôi mới là tầng đáy của chuỗi thức ăn.
2
Tôi định tìm hắn giải thích.
Nói rằng tôi không phải si tình, chỉ đơn giản là vì đói.
Không phải sợ tấm chân tình của hắn bị chà đạp, mà chỉ sợ đồ ăn bị lãng phí.
Vừa hay gặp lúc hắn m/ua túi xách tặng Chu Tĩnh Di.
Trên túi in đầy chữ LV.
Cái thứ này, đựng sách không đ/ứt quai sao.
Chu Tĩnh Di lại kiêu hãnh đẩy hắn ra.
"Đừng tưởng m/ua cái túi năm vạn là khiến tôi thích cậu, tôi đâu có ham tiền."
Năm... năm vạn? Cái này tận năm vạn á?
Bùi Kiêu Trì cười lạnh, chỉ tay về phía tôi, "Cô lại đây."
Tôi mơ màng bước đến.
"Cô thích tôi à?"
Tôi nhìn khuôn mặt lạnh lùng như băng của hắn, liếc nhìn từ đầu đến chân, đồng phục xanh trắng mặc rất có khí chất tuổi trẻ.
Thực ra, Bùi Kiêu Trì rất đẹp trai, khí chất quý tộc, đường nét góc cạnh, lại pha chút ngang tàng.
Ở cái làng nhỏ của tôi, hắn đúng là vừa trắng trẻo vừa đẹp trai, chỉ có điều kiêu ngạo khiến người ta không dám đến gần. Tôi nghĩ đến chiếc bánh mì kẹp thịt sáng nay, nuốt nước miếng: "Tôi chỉ đói, muốn ăn thôi..."
Hắn đỏ cả tai vì ánh mắt trần trụi của tôi, dúi cái túi LV vào ng/ực tôi.
"Được rồi, con gái nên giữ chút thẹn thùng, nói gì mà phóng túng thế. Tặng cô cái túi này, đằng nào để tôi cũng vô dụng."
Tôi ôm ch/ặt chiếc túi, cười tươi như hoa nở.
Đây là năm vạn đấy, đủ để bà ngoại đỡ vất vả, m/ua cho bà cái ghế massage, còn phần lưng của bà, phải đưa bà đi khám mới được.
Từ giờ không chỉ được ăn sáng ngon, bữa trưa cũng có thể đến căn-tin gọi một món mặn một món rau.
Bùi Kiêu Trì nhìn tôi cười mà run cả người, khoanh tay nhếch mày nhìn Chu Tĩnh Di.
"Thấy chưa, cô không nhận, có người nhận đấy, nhìn cô ấy vui thế kìa."
Chu Tĩnh Di nhíu đôi lông mày thanh tú nhìn tôi như nhìn thứ rác rưởi.
"Tự đ/á/nh mất giá trị, lại vướng vào mấy tay công tử nhà giàu, không biết sẽ bị đồn đại bao nhiêu chuyện khó nghe."
Cô ta ôm sách bỏ đi với vẻ gh/ê t/ởm.
Bùi Kiêu Trì ngồi thụt xuống vỉa hè, vẻ buồn bã.
Hắn mò mẫm trong túi quần.
Tôi chạy đến nắm tay hắn, "Không được hút th/uốc."
Chúng tôi còn học cấp ba, hút th/uốc là bị phê bình đấy.
"Ai bảo tao hút th/uốc, tao ăn kẹo mút đây này."
Hắn lôi từ túi ra hai cây kẹo vị chanh, đưa tôi một cây.
Chúng tôi ngồi ăn kẹo rất lâu.
Hắn bảo tôi đừng lẽo đẽo theo hắn nữa.
Hắn sẽ không từ bỏ việc theo đuổi Chu Tĩnh Di.
Tôi kiên quyết từ chối: "Không được."
Xa hắn rồi ai m/ua đồ ăn sáng cho tôi.
Ai m/ua túi năm vạn cho tôi.
Hắn đỏ mặt bỏ chạy.
3
Tôi theo chân Bùi Kiêu Trì suốt thời cấp ba.
Mọi người chế giễu chúng tôi là bộ đôi nịnh hót.
Chẳng ai chịu từ bỏ.
Thực ra chủ yếu là chế giễu tôi, bởi Bùi Kiêu Trì giàu có đẹp trai, ai dám chê cười.
Nếu họ biết những gì tôi có được, chắc gh/en ch*t mất.
Bùi Kiêu Trì tặng Chu Tĩnh Di không ít thứ đắt giá.
Dây chuyền Cartier giá ba vạn.
Hoa quyền trượng vận chuyển bằng máy bay, tôi nhặt lên b/án lại ki/ếm được hai vạn.