Họ đang ngồi đ/á/nh cờ trong phòng khách.

Đầu gối chạm đầu gối, vai kề vai.

Khi đặt quân cờ.

Ngón tay bố chồng cọ nhẹ mu bàn tay Trần Truyền Đức.

Hai người nhìn nhau.

Khóe miệng đều nở nụ cười khó tả.

Tôi không khỏi trầm tư.

Đứa bé của Lâm Bội Bội sẽ là con ai đây?

06

Lâm Bội Bội rút từ túi chiếc vòng vàng đeo vào tay mẹ chồng.

- Mẹ nuôi ơi, đây là quà sinh nhật con chọn mãi, mẹ thích không?

Mẹ chồng cười như hoa cúc.

- Bội Bội à, con đến là vui rồi, làm chi phải khách sáo? Chiếc vòng này cũng phải vài chục triệu nhỉ? Con ki/ếm tiền khó khăn, đừng hoang phí thế chứ~

Nói thì nói vậy.

Nhưng tay giơ cao khoe khoang.

Tôi nhìn chiếc vòng vàng hai giây.

Ồ, đây chẳng phải quà sinh nhật tôi tặng mẹ tháng trước sao?

Hôm ấy bà ta vứt lơ trên bàn trà, chẳng thèm ngó ngàng.

Còn chiếc khăn quàng 29k9 của Bội Bội.

Bà đeo ngay lên cổ, giữa trời hè nóng bức, khoe khắp nơi:

- Vẫn là con gái út biết điều, tự tay đan cho mẹ. Khác đứa lớn, m/ua đại đồ rẻ tiền qua quýt.

Có họ hàng bênh tôi:

- Giữa hè tặng khăn quàng làm gì? Vàng giờ đắt lắm.

Mẹ tôi mặt biến sắc.

- Các người hiểu gì? Tấm lòng là quan trọng! Dạo này trời mưa lạnh, dùng được mà.

Sau đó bà đúng là dùng thật.

Ba mươi ba độ C, cổ đầy rôm sảy.

- Mẹ thích là con vui rồi!

Giọng Bội Bội kéo tôi về hiện tại.

- Mẹ ơi, chị gái tặng mẹ quà gì thế?

Mẹ chồng liếc tôi đầy kh/inh bỉ.

- Mẹ đâu dám mong? Mẹ chỉ hỏi khi nào có cháu bế, con dâu đã gi/ận dỗi mấy ngày liền.

Nói rồi bà xoay sang véo mông Bội Bội.

Cười đầy ẩn ý:

- Bội Bội à, sao thấy con đầy đặn thế? Cái mông này nhìn dễ đẻ lắm, giá con làm dâu mẹ thì tốt biết mấy.

Bội Bội liếc nhanh Gia Hào, mặt đỏ bừng.

Tiếc là Gia Hào chẳng thèm nhìn.

Anh đang chăm chú xem bố đ/á/nh cờ.

Mẹ chồng thấy tôi đứng im, mặt hầm hầm:

- Còn trơ ra đó làm gì? Mau vào bếp nấu ăn! Chẳng lẽ sinh nhật mẹ còn phải hầu hạ con dâu?

Tôi bĩu môi, quay vào bếp.

Sau lưng vọng tiếng cười của mẹ chồng:

- Bội Bội à, cháu thấy cái vòng này có cần dây chuyền đeo kèm không?

Bội Bội ngập ngừng:

- Thế... hôm nào mình đi xem? Chọn kiểu mẹ thích ạ.

- Thế này ngại quá!

- Không sao, chẳng đáng là bao, miễn mẹ vui là được.

- Vậy mẹ cảm ơn Bội Bội trước nhé.

Khóe miệng tôi nhếch lên.

Bội Bội thất nghiệp, sống bám gia đình.

Tài khoản trống rỗng.

Lần này cô ta chắc chảy m/áu.

07

Khi tôi bưng món cuối ra.

Chỗ ngồi cạnh Gia Hào đã bị Bội Bội chiếm.

Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đắc thắng:

- Chị ơi, mẹ bảo em ngồi đây, chị không gi/ận chứ?

Tôi cười, không đáp.

Kéo chiếc ghế dự phòng góc tường, lặng lẽ ngồi cạnh.

Ghế này thấp hẳn, ngồi như ngồi xổm.

Nhưng chính nhờ thấp, mọi chuyện dưới gầm bàn lộ rõ mồn một.

Bàn chân Bội Bội thăm dò hướng Gia Hào.

Chạm nhẹ vào bắp chân anh.

Thấy Gia Hào không phản ứng, Bội Bội dạn dĩ hơn.

Leo dần từ bắp chân lên đùi.

Gia Hào đột nhiên run lên, tay bưng bát giữa không trung, tai đỏ lựng.

Tôi nheo mắt.

Phản ứng này lạ.

Gia Hào mắc chứng sợ phụ nữ, ngoài tôi và mẹ, đụng vào là đờ người, toát mồ hôi.

Vậy mà chân Bội Bội sắp leo tới đùi, anh không né mà còn đỏ tai? Lẽ nào anh và Bội Bội đã có qu/an h/ệ?

Nhưng không đúng!

Nếu đã thân mật, Bội Bội cần gì phải lục túi rác?

Cứ thẳng đường là xong!

Bội Bội cong môi, gắp miếng sườn cho Gia Hào.

- Anh Gia Hào ăn nhiều vào, dạo này anh g/ầy lắm.

Gia Hào liếc miếng thịt.

Nhíu mày, gạt phăng, miếng sườn lăn lóc trên bàn.

Dứt khoát không chần chừ.

Nụ cười Bội Bội tắt lịm:

- Anh Gia Hào, anh làm gì thế?

- Xin lỗi, tôi kỵ đồ người khác đụng vào.

Gia Hào mặt lạnh như tiền, chẳng thèm nhìn.

Bội Bội môi run run, mắt ngân ngấn.

Mẹ chồng vội gắp miếng sườn trên bàn nhét vào miệng, nhai nhồm nhoàm hoà giải:

- Nó không ăn mẹ ăn, thịt Bội Bội gắp ngon lắm!

Bội Bội cắn môi, nén nước mắt.

Bàn chân dưới gầm bàn căng cứng.

Lần này, nhắm thẳng hạ bộ.

- Ứ ừ~

Từ cổ họng Gia Hào bật ra ti/ếng r/ên.

Âm cuối lên cao, pha chút nũng nịu khó tả.

Cả bàn đũa dừng lại đồng loạt.

08

Mẹ chồng hốt hoảng:

- Con trai, con sao thế?

Gia Hào mặt đỏ như gấc.

Ánh mắt dán vào Trần Truyền Đức bên kia.

Đầy phức tạp.

Hoảng hốt, cầu c/ứu, và chút... e thẹn.

Như cô dâu mới về nhà chồng.

Đầu tôi "oàng" một tiếng.

Không thể nào?

Không phải vậy chứ!

Trần Truyền Đức cũng nhìn chằm chằm, giọng quan tâm thái quá:

- Gia Hào sao thế? Khó chịu chỗ nào?

Gia Hào vội quay đi, cúi đầu, giọng nghẹn ngào:

- Không... em cắn nhầm lưỡi thôi.

Khóe môi Bội Bội cong lên.

Bàn chân dưới gầm không dừng.

Ngược lại càng hung hãn, tốc độ nhanh dần.

Như trả th/ù cho miếng sườn bị hắt hủi.

Gia Hào ngồi không yên.

Anh cắn ch/ặt môi dưới, gân xanh trên trán nổi lên, mồ hôi túa ra.

Nhưng tuyệt nhiên không né tránh.

Thậm chí người hơi đổ về phía trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngày nắng tiếp theo

Chương 23
Lại một lần nữa, tôi tận mắt chứng kiến Hứa Trác Ngôn say rượu rồi hôn môi với kẻ khác. Tôi đề nghị chia tay. Anh ta ngơ ngác không hiểu: "Chỉ vì chút chuyện vặt vãnh này thôi sao?" "Bình thường anh đi đóng phim, cảnh hôn cũng đâu có thiếu, bây giờ em ghen tuông cái gì?" "Hôm nay anh uống hơi quá chén, anh hứa đấy, sẽ không có lần sau đâu." Tôi gạt tay anh ta ra. "Phải, chỉ vì 'chuyện vặt vãnh' này thôi." "Lần trước anh cũng hứa là không có lần sau rồi." "Tôi đã thử rồi." Sau cái lần đầu tiên anh ta say xỉn rồi hôn người khác, tôi đã thử. "Tôi cũng từng uống say, nhưng tôi vẫn nhớ rõ là phải từ chối mọi sự tiếp cận và mập mờ."
1.07 K
4 Cún Con Chương 15
6 Lấy ơn báo đáp Chương 15
8 Hòa bình chia tay Chương 15
11 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm