Đúng lúc ấy, Trần Truyền Đức đặt ly rư/ợu đứng dậy.
Ông rút vài tờ giấy ăn trên kệ đưa cho Lý Gia Hào.
- Gia Hào, sao đổ mồ hôi nhiều thế? Trong phòng nóng quá à?
Thấy Trần Truyền Đức đứng lên.
Gia Hào đồng tử co rúm.
Anh vội cúi nhìn xuống gầm bàn.
Bàn chân Bội Bội vẫn tiếp tục cử động.
Mặt Gia Hào từ đỏ chuyển trắng, rồi tái xanh.
- Á! Sao lại là em?
Anh bật dậy như bị điện gi/ật.
- Em đi vệ sinh chút.
Gia Hào chạy khỏi phòng ăn như chạy trốn.
Bội Bội đờ đẫn, mặt đầy hổ thẹn.
Tôi nhấp ngụm nước, giọng dịu dàng:
- Bội Bội đừng gi/ận, chồng chị kỵ lắm, không thích người khác đụng vào, nhất là phụ nữ. Em nhớ cất chân cho cẩn thận, lần sau đừng "vô tình" chạm nữa nhé.
Tôi nhấn mạnh ba chữ "vô tình".
Bội Bội trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận.
09
Những người khác không nhìn xuống gầm bàn, chỉ cho là sự cố, đùa cợt vài câu rồi thôi.
Bàn ăn lại nhộn nhịp.
Ăn uống no say.
Mẹ chồng bỗng thần bí lẻn vào bếp.
Bưng ra bát nước đen sì đặt trước mặt tôi, giọng đầy mệnh lệnh.
- Uống nóng đi.
Tôi cúi ngửi.
Mùi lạ xộc thẳng lên óc, dạ dày co thắt.
Bội Bội tò mò cúi xuống, hít mũi.
- Mẹ nuôi ơi, cái gì thế ạ? Mùi lạ quá.
Mẹ chồng ngẩng cao mặt, đắc ý:
- Nước rễ rồng mẹ nhờ người xin đó! Đồ quý hiếm! Chưa có bầu uống vào sẽ có, có bầu rồi uống vào sinh con trai.
Bội Bội mắt sáng rực:
- Mẹ... con nếm thử được không?
Mẹ chồng ngớ ra:
- Bội Bội, con có người yêu rồi à? Sao không nghe nhắc?
Bội Bội đỏ mặt, ấp úng:
- Cũng... cũng coi như vậy.
Mẹ chồng không hỏi thêm, đẩy bát về phía cô ta.
- Muốn uống thì uống, mẹ nuôi nào tiếc? Không đủ trong bếp còn nữa.
Bội Bội nâng bát, ngửa cổ uống ừng ực.
Cô ta lau miệng, chép lưỡi, nhăn mặt.
- Rốt cuộc là gì vậy? Mùi vị kỳ quái... vừa tanh vừa thối...
Mẹ chồng cười tít mắt:
- Đây là nước tiểu một trăm bé trai mẹ thu thập suốt ba tháng! Quý lắm, ngoài kia có tiền cũng không m/ua được!
- Ọe!
Mặt Bội Bội tái mét.
Cô ta lao đến thùng rác góc tường, nôn thốc nôn tháo.
Nụ cười mẹ chồng đóng băng.
- Bội Bội, không phải con đòi uống sao? Giờ làm trò gì thế?
- Mẹ con không... ọe... ọe...
Bội Bội muốn giải thích, vừa há miệng đã nôn tiếp.
Mùi chua loãng khắp phòng, càng lúc càng nồng.
Bố chồng đ/ập đũa xuống bàn, mặt nhăn nhó.
- Gh/ê quá, còn ăn nổi nữa không?
Ông đứng dậy, nắm tay Trần Truyền Đức.
- Lão Lý, sang nhà anh đ/á/nh cờ, tránh mấy con đi/ên này ra.
10
Bội Bội nôn suốt mười phút.
Đến khi không còn gì để nôn, chỉ còn nước dãi, từng cơn co thắt.
Cô ta yếu ớt dựa tường, mắt đỏ hoe, giọng thều thào.
Mẹ chồng ngạc nhiên:
- Hả? Đã có bầu rồi sao? Nước rễ rồng hiệu nghiệm thế?
Bà kéo tay tôi, dí vào bụng Bội Bội.
- Tĩnh Di! Mau hứng vượng khí đi! Sờ vào con cũng có bầu!
Bội Bội hoảng hốt lùi lại, hai tay ôm bụng, cảnh giác nhìn tôi.
Mẹ chồng nhíu mày, bất mãn:
- Bội Bội, sao con hẹp hòi...
Tôi rút tay, giọng bình thản:
- Mẹ, Bội Bội mới có bầu, cẩn thận cũng phải.
Dừng lại, tôi thêm câu:
- À này Bội Bội, em quen người yêu khi nào thế? Mấy hôm trước mẹ còn bảo chị giới thiệu cho em.
Bội Bội cắn môi.
- Anh ấy...
Chưa dứt lời, cửa nhà vệ sinh mở.
Gia Hào bước ra, tóc còn ướt.
Tôi cười bước tới, khoác tay anh.
- Anh tin vui đi! Bội Bội có bầu rồi! Hay mình cũng đẻ luôn đi!
Bội Bội gi/ật phắt tay tôi khỏi Gia Hào.
Cô ta trừng mắt đầy h/ận th/ù.
- Đồ tiện! Không có xươ/ng sao? Bám anh Gia Hào như đỉa!
Tôi ngơ ngác:
- Chị bám chồng mình phạm pháp à?
- Anh Gia Hào~ Anh xem chị ấy!
Bội Bội dựa người vào Gia Hào.
Gia Hào biến sắc, như thấy m/a, lủi sau lưng tôi.
Hai tay quạt lo/ạn xạ.
- Tránh ra! Tránh ra!
Đừng tới gần tao!
11
Bội Bội hụt đà.
Lảo đảo mới đứng vững.
Cô ta ấm ức nhìn Gia Hào, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
- Anh Gia Hào, em có bầu rồi. Anh không định chịu trách nhiệm với em và con sao?
Câu nói vừa ra.
Cả phòng đóng băng.
12
- Hả? Tôi á?
Gia Hào thò nửa đầu sau lưng tôi, mắt trợn tròn.
Mẹ chồng phản ứng nhanh hơn.
Bà nhìn chằm chằm bụng Bội Bội, mắt sáng rực:
- Bội Bội! Thật không? Trong này cháu nội mẹ đấy hả?
Bội Bội e lệ gật đầu.
- Không phải em! Em không! Cô nói bậy!
Gia Hào lắc đầu đi/ên cuồ/ng, kéo tay áo tôi giải thích.
- Vợ à! Anh thề chưa đụng vào cô ta!
Tôi phớt lờ, nhìn Bội Bội bình thản:
- Em bảo con là của Gia Hào, có chứng cứ gì?
Bội Bội ấp a ấp úng:
- Tháng trước... đúng hôm sinh nhật chị... mọi người say cả, rồi thì... Ái, ngại nói lắm...
Cô ta che mặt, thêm câu:
- Tối hôm đó... anh ấy hung dữ lắm.
Tháng trước sinh nhật tôi, Bội Bội có đến.
Mọi người uống nhiều, tôi về phòng sớm, Bội Bội ngủ phòng khách.
Gia Hào đổi sắc mặt, như cố nhớ lại, giọng do dự:
- Thật là của anh sao? Nhưng anh không nhớ gì cả.
Bội Bội quả quyết:
- Không phải anh thì là ai? Không tin đợi con ra làm ADN!