Tiếng hét thảm thiết của Lâm Bội Bội vọng ra không ngớt.
Khiến người nghe nổi da gà.
- Á! Đau quá! Em không đẻ nữa!
Tôi nghe lỏm được từ trạm y tá.
Bội Bội chuyển dạ từ hai giờ đêm đến bảy giờ sáng, tổng năm tiếng, cổ tử cung mới mở bốn phân, đầu th/ai không xuống được. Máy theo dõi tim th/ai bắt đầu tụt.
Bác sĩ chính lần thứ ba bước ra, mặt sốt ruột.
- Gia đình, cảnh báo cuối: th/ai nhi suy, tim th/ai yếu. Ký giấy mổ ngay!
Mẹ tôi nghe [nguy hiểm tính mạng], mặt tái mét.
Bà chộp bút định ký:
- Ký! Ký đây! C/ứu con gái tôi!
Mẹ chồng gi/ật bút.
- Ký cái gì! Làm mẹ chỉ biết chiều con! Ai chẳng như thế? Làm màu gì đấy! Mổ ra con ng/u đi thì sao? Cháu tôi không vào Thanh Hoa, bà chịu trách nhiệm à?
- Tôi là mẹ nó, tôi bảo mổ là mổ!
- Cấm ký!
Hai người giằng co, không ai chịu buông.
Trong phòng sinh lại vọng tiếng hét x/é lòng.
Lần này còn thảm hơn.
Giọng vỡ đôi.
Bác sĩ mặt xám:
- Không mổ ngay, cả hai đều không giữ được.
Mẹ chồng miễn cưỡng buông tay.
Miệng lẩm bẩm.
- Phụ nữ bây giờ quý thật, đẻ con còn phải rạ/ch bụng... Thời chúng tôi, trải chiếu trên giường, ngậm khăn là đẻ...
17
Đứa bé chào đời.
Con trai, nhăn nheo, toàn thân tím tái.
Mẹ chồng xông lên, bóc tã kiểm tra, x/á/c nhận có chim.
Lập tức nở nụ cười.
- Úi chà! Cháu đích tôn của bà! Báu vật lòng bà!
Bà giơ tay bế, y tá né người.
- Bé thiếu oxy, cần theo dõi khoa sơ sinh.
Mặt mẹ chồng xị xuống, lầm bầm "làm màu".
Nhưng vẫn lẽo đẽo theo y tá, mắt dán vào đứa bé.
Đến khi cửa khoa sơ sinh đóng sập.
Bà mới quay lại.
Hôm sau.
Lý Gia Hào vừa hạ cánh đã tới bệ/nh viện làm ADN.
18
Ngày có kết quả.
Mẹ chồng xông vào phòng bệ/nh, t/át Bội Bội hai cái đôm đốp.
Mẹ tôi gi/ật tay bà ta:
- Bà làm gì thế!
- Hỏi con gái cưng của bà ấy đi!
Mẹ chồng gi/ật tay, the thé:
- Mang bầu con hoang không rõ ng/uồn gốc, đổ vạ cho con trai tôi!
- Mẹ, mẹ nói gì thế?
Bội Bội ôm mặt, không tin nổi.
- Đừng gọi mẹ! Tao không phải mẹ mày!
Mẹ chồng ném tờ giấy vào mặt cô ta:
- Rõ ràng trắng mực đen! Tự mà xem!
- Không thể! Bệ/nh viện nhầm rồi!
Tay cô ta run lẩy bẩy, giọng đ/ứt quãng.
- Con trong bụng em là của anh Gia Hào! Chắc chắn là của anh ấy!
Mẹ chồng phun nước bọt:
- Đồ tiện! Không ngờ tôi chăm sóc đồ con hoang bao lâu! Trả tiền đây!
Bội Bội chỉ tay tôi:
- Là chị! Chị m/ua chuộc bác sĩ! Chị gh/en vì em sinh con trai! Đồ tiện nhân!
Tôi cười lạnh:
- ADN là anh Gia Hào làm ở mấy bệ/nh viện.
Sắc mặt Bội Bội tái nhợt.
Môi run bần bật:
- Sao có chuyện đó được... rõ ràng em nhặt ở cửa...
Cô ta đột ngột dừng lại.
Rồi trừng mắt:
- Em biết rồi! Là chị cắm sừng anh Gia Hào, chị hại em!
Mẹ tôi hoảng hốt.
Bà nhìn Bội Bội, rồi nhìn tôi, mặt nhăn như bưởi.
- Bội Bội, ý em là gì? Tĩnh Di làm gì?
19
Bội Bội trút hết sự thật.
Kể chuyện nhặt bao cao su trong túi rác nhà tôi dùng để thụ th/ai.
Ngay cả mẹ chồng cũng thấy vô lý.
Bà đờ người hai giây:
- Không phải cháu bảo Gia Hào s/ay rư/ợu nên mới...
Bội Bội ấm ức:
- Anh ấy không được! Em đành phải thế...
Cô ta bỗng hùng hổ:
- Giờ không phải lúc đổ lỗi. Em nhặt bao cao su trong túi rác nên mới có bầu. Nếu không phải của anh Gia Hào, thì là của ai?
Cô ta quay sang kéo mẹ tôi:
- Chắc chắn là Lâm Tĩnh Di ngoại tình! Mẹ, đúng không?
Ánh mắt mẹ tôi thoáng dằn vặt.
Cuối cùng bà né tránh:
- Tĩnh Di, mẹ không thể giấu cho con nữa.
Tôi: ???
Bà hít sâu:
- Mẹ đã bảo con c/ắt đ/ứt với đàn ông bên ngoài, sao còn dẫn về nhà? Con hại em gái thế này... Sao á/c thế...
Mẹ chồng nghiến răng:
- Thì ra là đồ tiện nhân này! Mày hại cháu nội tao!
Bà xông tới đ/á/nh tôi.
Tôi né người, bà hụt đà.
- Bội Bội.
Giọng tôi bình thản:
- Em chắc chắn túi rác em lục là của chị?
Bội Bội quả quyết:
- Chắc chắn! Là của chị và tình nhân.
Tôi tròn mắt:
- Nhưng túi rác trước cửa là của chú Trần mà?
Không đợi mọi người phản ứng, tôi quay sang mẹ chồng:
- Mẹ cũng biết mà. Chú Trần chân yếu, thường để rác trước cửa nhà mình. Chuyện này lâu rồi.
- Bội Bội, lẽ nào con trong bụng em là của chú Trần?
20
- Không thể! Chị nói dối!
Bội Bội đi/ên cuồ/ng.
Cô ta quay sang nắm tay mẹ chồng, móng tay cắm vào da thịt.
- Mẹ nuôi, nói đi! Có phải thế không?
Mẹ chồng đ/au quá gi/ật tay, ấp úng.
Tôi nhẹ nhàng:
- Hay gọi điện hỏi chú Trần? Xem thực hư thế nào.
Mẹ chồng lục túi lấy điện thoại.
[Tút... tút...]
Không ai bắt máy.
Tôi nhíu mày, vờ nhắc khéo:
- Chắc chú ấy mải đ/á/nh cờ với bố? Bố sang nhà chú suốt mà. Gọi cho bố xem?