Mẹ chồng cau mày.
Bà gọi cho bố chồng, vẫn không ai nghe máy.
Tôi giục:
- Sao thế? Không nghe máy... không xảy ra chuyện gì chứ?
Mẹ chồng hoảng hốt.
Bà vớ lấy túi xách bước vội.
Tôi đương nhiên đi theo.
Tay lén nhắn tin cho Lý Gia Hào:
[Mau về! Bố anh gặp chuyện!]
21
Trước cửa Trần Truyền Đức.
Mẹ chồng định gõ cửa thì phát hiện cửa hé mở.
Bên trong vọng ra tiếng nói.
- Lão yêu tinh, họ đều đi viện rồi, hôm nay tha hồ mà rên. Không ai biết đâu.
Giọng bố chồng.
- Cháu nội anh đẻ rồi, không đi xem à?
Trần Truyền Đức thong thả:
- Anh muốn nhìn em hơn. Dạo này chúng nó ở nhà suốt, anh nhịn khổ lắm rồi. Em phải bù đắp cho anh!
- ...
Rồi tiếng sột soạt.
Mắt mẹ chồng đỏ ngầu, nghiến răng ken két.
Bà đẩy mạnh cửa.
Tôi thò đầu nhìn, hít một hơi.
Cảnh tượng k/inh h/oàng.
22
Mẹ chồng hét lên xông tới.
- Tao gi*t hai lão vô liêm sỉ!
Bố chồng gi/ật mình lăn khỏi người Trần Truyền Đức, vội nhặt quần.
- Thục Phân! Nghe anh giải thích! Không như em nghĩ đâu!
Trần Truyền Đức bình tĩnh.
- Đã bị phát hiện, tôi không giấu nữa. Tôi và A Thông yêu nhau thật lòng.
Ông nhìn mẹ chồng, khóe miệng nhếch:
- Thục Phân, cô chiếm A Thông bao năm, đến lúc trả lại cho tôi rồi.
- Chú Trần, chú nói gì?
Giọng Lý Gia Hào vang lên.
Anh đứng cửa, người như vỡ vụn.
- Thế cháu là gì?
Anh gào lên:
- Cháu định đợi việc con Bội Bội xong sẽ thú nhận với gia đình, cháu bỏ cả vợ rồi! Chú đối xử với cháu thế này sao?
Mẹ chồng như bị sét đ/á/nh.
- Con... con nói gì? Lẽ nào con cũng...
Bố chồng há hốc.
- Gia Hào, ý con là sao?
Cửa đã đông nghẹt người.
Ai đó buông lời:
- Chà, lão Lý này là yêu tinh sao? Cha con đều bị! Ăn cả già lẫn trẻ!
- Vợ ơi, đến cửa 406 gấp, không hối h/ận đấy!
Bố chồng chỉ tay m/ắng Trần Truyền Đức.
- Trần Truyền Đức, mày dám động đến con tao! Đồ thú vật!
Trần Truyền Đức kh/inh bỉ:
- Động con mày thì sao? Mày không động tao à?
Giọng đầy mỉa mai.
- Năm đó, tao c/ứu mày g/ãy chân. Què cả đời, không ki/ếm được việc. Mày thì lấy vợ đẻ con, gia đình hạnh phúc. Mày nghĩ đến tao chưa?
Ông chỉ góc phòng nửa thùng dầu:
- Mỗi tháng mày cho vài cân gạo, nửa thùng dầu là trả n/ợ à? Mày coi tao là gì? Đây là báo ứng!
- Trần Truyền Đức, tao gi*t mày!
Ba người quần nhau.
Mẹ chồng gi/ật tóc Trần Truyền Đức, bố chồng bóp cổ.
Gia Hào bị đẩy qua đẩy lại, vẫn gào:
- Đừng đ/á/nh nữa! Chú Trần chạy đi!
23
Trong hỗn lo/ạn, bố chồng chạm d/ao trên bàn.
Ông ch/ém thẳng vào Trần Truyền Đức.
Lưỡi d/ao lóe sáng.
Trần Truyền Đức nhanh tay kéo Gia Hào che mình.
Xoẹt!
Tiếng d/ao đ/âm thịt.
Gia Hào nhìn cán d/ao đ/âm xuyên ng/ực, mặt tái mét.
- Chú... chú...
Trần Truyền Đức buông tay, lùi lại.
Gia Hào ngã gục.
Xoẹt!
D/ao cắm sâu.
M/áu lan nhanh.
Đôi mắt Gia Hào trợn ngược.
Vỡ vụn.
- Con!
Bố chồng đi/ên cuồ/ng, vớ ghế đ/ập vào đầu Trần Truyền Đức.
- Tao gi*t mày!
24
Gia Hào ch*t.
Trần Truyền Đức ch*t.
Bố chồng bị bắt.
Kết quả ADN mới: con của Bội Bội là con bố chồng.
Mẹ chồng cầm giấy, ngồi phịch xuống đất.
Môi bà run bần bật, thốt ra:
- Gh/ê t/ởm... quá gh/ê t/ởm...
Mẹ chồng bỏ đứa bé.
Bội Bội cũng không muốn nuôi.
Mẹ tôi đến tranh luận.
Hai người cãi nhau kịch liệt trên cầu thang, xô đẩy.
Rồi tiếng thét.
Cả hai ngã lăn xuống.
Tang lễ tổ chức cùng ngày.
Bội Bội không nuôi nổi con.
Cô ta thất nghiệp, không thu nhập, không ai giúp.
Đêm nọ.
Cô ta bọc con vào túi rác, vứt góc nhà vệ sinh công cộng.
Sáng hôm sau.
Công nhân vệ sinh mở túi, đứa bé đã tắt thở.
Cảnh sát tìm đến.
Bội Bội gào thét thảm thiết.
- Con tôi đẻ! Tại sao không được vứt?
Cuối cùng, một mình tôi thừa hưởng tất cả.
Công ty của tôi, nhà của tôi, tiền của tôi.
Tương lai tươi sáng cũng thuộc về tôi.
(Hết.)