"Tiển Tiển nói mẹ bạn ấy vì sinh em bé nên không yêu bạn ấy nữa."
Tiển Tiển là bạn mới quen của cháu.
"Với lại đứa bé mới này luôn làm tổn thương chị."
Giọng cháu nũng nịu, dùng từ ngữ rất trẻ con.
"Nó như đang từ từ ăn thịt chị trong bụng vậy."
"Bụng chị ngày càng to, nhưng bà Đường lại nói chị ngày càng g/ầy, sức khỏe cũng kém."
"Cháu càng không thích nó hơn."
Cháu vẫn cúi đầu.
Rơi rụm.
Hai giọt nước mắt rơi xuống đùi, cháu tiếp tục:
"Cháu muốn nó biến mất, nhưng không muốn chị bị thương..."
"Nếu chị thật sự rất thích nó, cháu cũng sẽ rất cố gắng, rất cố gắng để thích nó."
"Hôm đó... cháu thật sự không cố ý."
"Chị chảy rất nhiều m/áu, chắc rất đ/au, xin lỗi chị... đều tại cháu..."
Lời xin lỗi ngập ngừng xen lẫn tiếng nức nở nhỏ.
Tôi bế cháu lên đùi, lấy giấy lau nước mắt.
"Chị không trách cháu nữa, Đoan Đoan."
Cháu lại khóc to hơn.
"Cháu muốn đến bệ/nh viện thăm chị, nhưng mẹ không cho."
"Mẹ bảo chị chắc gh/ét ch*t cháu rồi, gặp mặt sẽ càng tức gi/ận."
"Thứ bảy, cháu đi học làm gốm, nặn con mèo nhỏ nung xong muốn tặng chị, nhưng lỡ làm vỡ rồi."
"Chị nói không muốn nhìn thấy cháu, nên cháu... càng không dám xin lỗi."
"Xin lỗi chị... đều tại cháu, mọi người nói đúng, cháu là đứa trẻ hư..."
Tôi không ngờ cháu nhớ tôi thích mèo.
Chuyện từ khi tôi mới lấy Phó Dư, đã lâu lắm rồi.
Tôi muốn nuôi mèo.
Nhưng Phó Dư không cho, vì Đoan Đoan dị ứng lông mèo.
Tôi không tiếp xúc nhiều với mèo nữa, sợ dính lông về nhà ảnh hưởng cháu.
Tôi ôm cháu ch/ặt hơn, cúi xuống cọ má.
Lớp lông tơ trên má cháu mềm mại.
Tôi kiên nhẫn dỗ dành:
"Không sao, chị thật sự không trách cháu đâu."
"Cháu không cố ý, Đoan Đoan, nên cháu không phải đứa trẻ hư."
"Cháu lo lắng cho chị thôi mà."
Cháu dần nín khóc.
Nhưng vẫn thút thít.
Dù đã vào xuân lâu rồi.
Nhưng đây là lần đầu tiên sau khi sảy th/ai, tôi cảm nhận được hơi ấm.
Từ vòng tay ôm của Đoan Đoan.
Cháu chỉ lo sợ tôi gh/ét cháu.
Vì tôi mong đợi đứa bé, nên cháu cũng cố học cách thích nó.
Dù nghĩ đứa bé sẽ chia tình cảm của mọi người.
Vì muốn giữ hình tượng ngầu lạnh, cháu chẳng nói ra.
Nhưng lúc này tôi hoàn toàn tin tưởng.
Cháu cũng yêu tôi, cháu đang đáp lại tình yêu của tôi.
15
Tôi và Đoan Đoan nói chuyện rất lâu.
Lỡ quên mất thời gian.
Cho đến khi nghe tiếng Trình D/ao nghiến răng "Tần Mật".
Tiếng giày cao gót đ/ập sàn dồn dập.
Cô ta tiến lại, giơ tay.
"Cô dám cho con gái tôi ăn thứ gây dị ứng."
"Cô muốn gi*t cháu hả?! Để dọn chỗ cho đứa con tương lai của cô và Phó Dư."
Đoan Đoan vội ôm lấy tôi.
"Mẹ! Mẹ!!"
"Đừng đ/á/nh chị ấy, là con tự ăn! Chị ấy không biết!"
Trình D/ao thấy vậy càng tức gi/ận.
Tôi chưa từng thấy cô ta mất bình tĩnh thế.
Giọng gào lên khàn đặc.
"Đoan Đoan!!"
"Con định tiếp tục bênh vực cô ta để làm mẹ đ/au lòng sao!"
"Mẹ đã nói rồi, đuổi cô ta đi, mẹ sẽ về nhà, bố mẹ sẽ cùng ở bên con!"
Đoan Đoan co rúm người.
Tôi kéo cháu ra sau lưng.
"Cô dạy con cái những gì vậy?"
"Cháu mới 5 tuổi, nói những điều đó, cô có biết mình đang dạy hư cháu không?"
"Liên quan gì đến cô!"
"Đây là con gái tôi!"
"Cô cư/ớp chồng tôi, giờ còn định cư/ớp luôn con gái tôi à?"
Cô ta gi/ật mạnh Đoan Đoan, "Đi theo mẹ!"
"Từ giờ mẹ cấm con gặp cô ta!"
Trình D/ao đi rất nhanh.
Không để ý đứa trẻ phía sau gần như bị lôi đi.
Tôi lo cô ta đ/á/nh cháu.
Định chặn lại.
Đoan Đoan như cảm nhận được, quay đầu vẫy tay.
Khẽ nói bằng miệng:
"Đừng lo, không sao đâu."
Đoan Đoan có đồng hồ thông minh.
Chiều tối, cháu gọi điện cho tôi.
Tôi hỏi Trình D/ao có đ/á/nh không, cháu bảo không.
"Nhưng mẹ gọi điện cho bố, bảo chị cố tình cho cháu ăn đậu phộng để hại cháu."
"Bố có cãi nhau với chị không?"
Phó Dư dạo này không về, hôm nay chắc cũng thế.
Hơn nữa, giờ tôi không quan tâm anh trách móc.
An ủi cháu vài câu, lại dặn dò:
"Từ nay đừng ăn gì liên quan đậu phộng nữa."
"Với lại, cháu cũng dị ứng nhẹ với xoài, nên ăn ít thôi, tốt nhất không ăn. Sáng đói bụng không được uống sữa, sẽ đ/au bụng. Nhớ chưa Đoan Đoan?"
Cháu như không tin nổi.
"Chị đều nhớ hết những chuyện này sao?"
"Toàn chuyện quan trọng mà đơn giản, chúng ta sống cùng hơn một năm rồi, sao quên được."
Giọng cháu trầm xuống.
Nói không rõ lắm.
Qua điện thoại, tôi đoán cháu đang nằm nghiêng, má thịt ép lên gối làm méo miệng.
"Nhưng... mẹ đến giờ vẫn không nhớ cháu dị ứng xoài..."
"Tối nay trong đĩa hoa quả mẹ cho, lại có xoài, cháu tự nhặt ra."
"Với lại, mẹ nấu ăn vẫn hay cho đậu phộng, chỉ có món trứng hấp là không. Mẹ bảo bố thích ăn, cháu phải chiều bố, ăn món khác thì chú ý đừng ăn phải là được."
Phó Dư thích đậu phộng thật.
Nhưng không đến mức không ăn không được.
Vì Đoan Đoan còn nhỏ dễ ăn nhầm, cô giúp việc nấu ăn cũng tránh cho đậu phộng.
Dù có, cũng chỉ một hai món, để trước mặt Phó Dư.
Trình D/ao quá thiên vị rồi.
Tôi nghe thấy sự buồn bã trong giọng cháu.
"Như thế không có nghĩa mẹ không yêu Đoan Đoan."
"Cháu biết."
Giọng non nớt nhưng bình thản.
"Chỉ là mẹ thích bố hơn."
Tôi im lặng, không thể phản bác.
Cháu ngáp dài, lẩm bẩm: