07
Sáng hôm sau tỉnh dậy, việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra bé Thời An yêu quý.
— Kết quả là, nó biến mất rồi!
Tôi hoảng hốt nhảy xuống giường lục tìm khắp nơi, giày dép cũng không kịp mang.
"Bé Thời An ơi, con ở đâu rồi, đừng dọa chị chứ!"
Xuống đến tầng một, cảnh tượng khác lạ khiến tôi ngây người.
Đã bao lâu rồi tôi không thấy cảnh thú cưng chơi đùa hòa thuận thế này?
Hiếm có quá, Coco và Đường Đường sáng nay không đ/á/nh nhau, trông "huynh hữu đệ cung" lạ thường.
Lạc Lạc cũng không tranh đồ chơi riêng của Yaya.
Chú chim nghịch ngợm Nhẫm Nhẫm ngoan ngoãn thò đầu trong lồng.
Gián bay q/uỷ quái cũng không lượn lờ khắp nơi...
Còn Thời An mà tôi đang tìm thì ngủ trên giường công chúa m/ua cho mèo Y Y, xung quanh chất đầy "lễ vật" do thú cưng khác dâng tặng.
Khúc xươ/ng khổng lồ Coco cất giấu, búp bê yêu thích của Đường Đường, đồ chơi Yaya không rời, đồ lặt vặt Nhẫm Nhẫm nhặt trong rừng, cùng vụn bánh mì mà lũ gián vất vả thu thập...
Giờ tất cả đều được xếp quanh giường công chúa.
"Bé An An đây rồi! Chị sợ muốn ch*t đây này!"
Tôi không ngờ mới ngày thứ hai Thời An đã hòa thuận với các bé thú, còn cùng chúng chơi trò gia đình đóng vai tiểu vương tử!
"An An giỏi quá, là hoàng tử nhỏ của thế giới động vật!"
Thời An đỏ mặt, nhưng lớp vảy che đi không thấy rõ.
Thấy Thời An đã tự bò đi lại được, chứng tỏ sức khỏe qua một đêm hồi phục nhiều.
Tôi cúi xuống bế hoàng tử nhỏ, dùng thiết bị chuyên dụng kiểm tra tình trạng sức khỏe.
Nó như hiểu đây là việc tốt cho mình, hoàn toàn không giãy giụa.
Bảo há miệng liền há miệng, ngoan ngoãn vô cùng.
Dù mặt lạnh như tiền nhưng lại đáng yêu khó tả.
Cái này... gọi là gì nhỉ?
Mặt lạnh mà đáng yêu?
08
Thiết bị kiểm tra cho thấy Thời An đã không còn vấn đề gì, chỉ cần tĩnh dưỡng.
"Khả năng hồi phục của An An siêu gh/ê, sao giỏi thế không biết!"
Thời An như biết tôi đang khen, quay đầu dùng chóp đuôi hướng về phía tôi.
Đuôi đung đưa nhè nhẹ.
Những thú cưng trước đây tôi nhặt về phải dưỡng cả tháng mới khá lên, Thời An chỉ cần một đêm!
Điều này chứng tỏ gì?
Chứng tỏ Thời An là chúa tể rừng xanh! Là Đoàn Li Sơ của thế giới loài vật!
(Đứng thẳng kiêu hãnh)
Không hổ là bé cưng nhà tôi! Siêu đẳng thiệt!
Hôm nay là cuối tuần tôi không phải làm, có cả ngày chơi cùng các bé.
"Ting ting—" Chuông cửa vang lên.
Hình như đồ đặt gấp tối qua đã tới, tôi vui vẻ mở cửa.
Nhân viên giao hàng dẫn tôi xuyên qua rừng cây ra đường lớn gần đó, nơi đậu chiếc xe tải chật ních bưu kiện!
Mấy đồng nghiệp của anh ta cũng ở đó, sau khi ký nhận, họ giúp tôi chuyển hết đồ vào biệt thự.
Thú cưng tranh thủ chạy ra xem chúng tôi chuyển đồ, lẽo đẽo theo sau nhân viên.
"Cẩn thận nhé!" Tôi dặn.
Sau một hồi bận rộn, tất cả bưu kiện chất thành núi giữa phòng khách.
Một nhân viên giao hàng nhìn Thời An chằm chằm suýt ngã, may không sao, chỉ có điều anh ta mềm chân phải khiêng về.
Nội tâm nhân viên: 【Sao tự nhiên có cảm giác quỳ phục trước đỉnh cao chuỗi thức ăn thế này???】
Nhìn "kim tự tháp" bưu kiện, tôi vui vẻ cầm kéo: "Zui gh/ê! Giờ là lúc khui quà!"
Kiện đầu tiên là combo đồ cho Thời An: thịt hộp, xúc xích, đồ sấy khô, th/uốc kí/ch th/ích ăn, dinh dưỡng lỏng, dung dịch phục hồi!
Kiện thứ hai là bồn tắm chuyên dụng cho Thời An! Bề mặt mô phỏng vân cây bạch dương, hỗ trợ rắn l/ột da!
"An An xem bồn tắm này có thích không? Chị m/ua phiên bản siêu sang nâng cấp đó!"
Thời An liếc nhìn rồi quay đi.
Kiện thứ ba là bể sinh thái hai trong một dài hơn, lúc An An chán không muốn ra ngoài có thể bò chơi.
Kiện thứ tư là hộp giữ ấm chuyên dụng cho rắn ngủ đông, dù chưa đến đông nhưng chuẩn bị trước vẫn hơn!
Kiện tiếp vẫn là của Thời An, th/uốc đặc trị dùng mỗi năm một lần phòng bệ/nh.
Tôi mở tiếp vô số bưu kiện lớn nhỏ, tất cả thú cưng đều có phần! Không thiên vị!
Đúng lúc đó, một chú sư tử nhỏ lông vàng mượt nhảy qua cửa sổ mở.
"Kim Kim! Hôm nay cũng đến chơi à."
Kim Kim cọ đầu vào lòng tôi, tôi cười xoa đầu vuốt ve bộ lông.
"Cọt kẹt—" Cửa hé mở lao vào một chú hổ con, bốn chân ngắn chạy như bay, đ/âm vào lòng tôi cố đẩy Kim Kim ra.
Sau cánh cửa hé, vài cái đầu e dè thập thò, ngập ngừng không dám vào.
"Ôi! Các bé đều tới rồi à, vào nhanh đi!"
Hai bé báo song sinh và một heo răng nanh biến dị nghe tiếng tôi không ngần ngại nữa, phóng tới vây quanh cọ đầu đòi âu yếm.
Đây đều là học sinh lớp S ở trường mầm non tôi làm, chúng bám tôi suốt ngày.
Cuối tuần nghỉ, chúng thỉnh thoảng lại lén đến nhà tôi.
Tôi bật cười lắc đầu, lấy điện thoại gọi cho hiệu trưởng, kẻo cả trường đi tìm mấy đứa nhỏ.
Lần đầu chúng lén đến nhà tôi, hiệu trưởng tìm không thấy phát cuồ/ng.
Hoàng gia Liên Bang treo thưởng triệu tìm thú, Đoàn quân số 1 Liên Bang điều động nửa lực lượng tinh nhuệ lùng sục khắp nơi.
"Các bé đến đúng lúc lắm, làm quen bạn mới nào!"
Tôi bế Thời An - vốn đã chạy về giường công chúa - đưa ra trước mặt mọi người.
"Nè! Đây là Thời An, một bé rắn siêu cấp đáng yêu! Nào, mọi người chào Thời An đi!"