Mẹ bệ/nh nặng, nằm viện dài ngày, th/uốc nhập khẩu và điều trị phục hồi đều là hố không đáy. Lục Lâm Dã ban đầu đúng là đã giúp tôi.
Đêm đầu tiên mẹ tôi vào ICU, tôi đang thử cảnh khóc trên phim trường, khóc đến mức đạo diễn đã hô "cut" mà vẫn không dừng lại được.
Lục Lâm Dã từ nơi khác vội vã tới, thay tôi ký giấy bảo lãnh viện phí, cũng che chắn cho tôi khỏi mọi ống kính truyền thông.
Lúc đó tôi tưởng, anh chỉ là không giỏi yêu thương.
Về sau tôi mới hiểu, việc một người có muốn bảo vệ bạn hay không, và anh ta có khả năng bảo vệ bạn không, là hai chuyện hoàn toàn khác.
Anh có thể ôm Kiều Nam Chi thoát khỏi fan cuồ/ng và ống kính.
Cũng có thể để mặc tôi một mình đứng giữa tin đồn đến tận bình minh.
Bốn giờ sáng, Kiều Nam Chi gửi cho tôi một tin nhắn thoại.
Tôi mở nghe.
Giọng cô ta nhẹ nhàng mềm mại, như lưỡi d/ao bọc nhung.
"Chiếu Tuyết, em đừng gi/ận. Lâm Dã chỉ là quá lo lắng cho chị thôi. Cuộc hôn nhân hợp đồng của em và anh ấy, vốn cũng không nên đặt nặng đúng không?"
Tôi nghe đi nghe lại hai lần.
Hôn nhân hợp đồng.
Thì ra Lục Lâm Dã đã giải thích về tôi như thế.
Với tôi anh nói vì sự nghiệp không thể công khai, với Kiều Nam Chi lại bảo đó chỉ là hợp đồng.
Hai bên đều được thể diện.
Chỉ có tôi như trò hề.
Tôi lưu lại đoạn thoại, chuyển tiếp cho luật sư Tần.
Rồi mở máy tính, viết tuyên bố giải nghệ.
Dòng đầu tiên đ/á/nh xuống, tay tôi vẫn run.
Không phải vì luyến tiếc Lục Lâm Dã.
Mà vì tiếc cho chính mình.
Mười bảy tuổi từ thành phố nhỏ thi vào học viện điện ảnh, chạy vai ba năm, diễn x/á/c ch*t vô danh trong nhiệt độ âm mười mấy độ, cũng từng đợi cả ngày trong trường quay nóng bốn mươi độ chỉ vì một câu thoại.
Tôi yêu diễn xuất.
Yêu đến mức khi bị ch/ửi là "tài nguyên tủ", chỉ muốn dùng tác phẩm bịt miệng thiên hạ.
Nhưng trên con đường này, một khi Lục Lâm Dã và Kiều Nam Chi biến mọi bước đi của tôi thành tin đồn và tranh giành, diễn xuất của tôi sẽ mãi không được nhìn thấy.
Tôi từ bỏ thân phận diễn viên.
Không phải đầu hàng.
Mà là trả lại kịch bản tồi họ ép tôi nhận.
Trời vừa sáng, quản lý Lâm đùng đùng xông vào phòng tôi, tay cầm máy tính bảng.
"Em đi/ên rồi? Tuyên bố giải nghệ là ý gì?"
Tôi đang đo nhiệt độ.
39,2°C.
Chị Lâm nhìn nhiệt kế, giọng dịu xuống: "Đi viện đã".
"Đưa tuyên bố lên trước đã."
"Công ty không duyệt đâu." Chị nhíu mày, "Em vừa nhận vai chính phim của Trình Tự Bạch, đây là cơ hội vùng lên của em".
Tôi đẩy bản tuyên bố giải nghệ về phía chị.
"Tôi rút khỏi hoạt động quảng bá và thương mại. Nếu phim vẫn dùng tôi, tôi sẽ quay xong. Nếu đổi người, tôi sẵn sàng hủy hợp đồng."
Chị Lâm đọc xong, sắc mặt biến đổi.
"Em cãi nhau với Lục Lâm Dã phải không?"
Tôi không trả lời.
Chị im lặng giây lát, hạ giọng: "Chiếu Tuyết, em phải nghĩ cho kỹ. Chi phí mỗi tháng cho mẹ em không phải số nhỏ. Lục Lâm Dã mà thực sự c/ắt..."
"Em biết."
"Biết mà còn cứng đầu thế?"
Tôi ngẩng mặt nhìn chị.
"Chị Lâm, em đã mềm yếu suốt hai năm rồi."
Căn phòng chìm vào yên lặng.
Chị Lâm nhìn tôi, cuối cùng chỉ thở dài.
"Em đi viện trước đã. Chị giúp em trì hoãn nửa ngày, phía công ty để chị thương lượng."
Tôi vừa gật đầu, điện thoại lại reo.
Là trợ lý của Lục Lâm Dã.
"Cô Khương, anh Lục nhờ tôi thông báo hôm nay cô đừng rời khách sạn. Dư luận không tốt, cô xuất hiện dễ bị nói là ăn theo hot của cô Kiều."
"Còn gì nữa?"
Đầu dây kia ngập ngừng.
"Phim bên đạo diễn Trình, công ty đề nghị tạm hoãn công bố. Anh Lục nghĩ cô Kiều đã hồi phục, có lẽ phù hợp với vai này hơn. Cô có thể xem kịch bản khác."
Người tôi nóng như lửa đ/ốt, nhưng khoảnh khắc này lại tỉnh táo đến gh/ê người.
"Đây là nguyên văn lời Lục Lâm Dã?"
"Anh ấy cũng chỉ vì dự án."
Tôi cúp máy.
Chị Lâm nghe được, tức gi/ận đ/ập máy tính bảng xuống bàn.
"Hắn đi/ên à? Em casting hạng nhất, đạo diễn Trình tự tay chọn, hắn có quyền gì xen vào?"
Bởi vì hắn là ảnh đế đỉnh lưu.
Bởi vì sau lưng hắn có tư bản.
Bởi vì cả làng giải trí đều biết Kiều Nam Chi là bạch nguyệt quang của hắn, nhưng không biết tôi là vợ hắn.
Tôi nhắn cho Trình Tự Bạch.
"Đạo diễn Trình, nếu phía sản xuất có áp lực, tôi có thể rút lui. Nhưng xin ngài lưu lại clip casting và hồ sơ sáng tác gốc."
Trình Tự Bạch hồi âm nhanh.
"Cô trị bệ/nh trước đã. Vai diễn do tôi chọn, không phải do hot search quyết định."
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ, mũi đột nhiên cay cay.
Thì ra trên đời này, thực sự có người chọn tôi vì tôi diễn hay.
Chứ không phải vì tôi là vợ của ai, kẻ th/ù của ai, vật thay thế cho ai.
Bệ/nh viện nồng nặc mùi th/uốc sát trùng.
Bác sĩ nói phổi tôi bị viêm nhẹ, phải truyền dịch theo dõi.
Nằm trên giường bệ/nh, tôi gửi danh sách trang sức trong két sắt nhà chung cho tiệm vàng cũ.
Đa phần là đồ tôi tự m/ua sau khi kết hôn, từ lễ trao giải, sự kiện thương hiệu, đến bộ sưu tập riêng trong các bộ ảnh tạp chí.
Trong đó có một dây chuyền ngọc lam, do Lục Lâm Dã tặng.
Năm đầu kết hôn, anh vì đi cùng mẹ Kiều Nam Chi phẫu thuật mà lỡ mất sinh nhật tôi.
Hôm sau, anh nhờ trợ lý đem dây chuyền tới.
Thiệp chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Đừng hờn, ngoan nào.
Tôi liệt nó vào danh sách b/án.
Chủ tiệm vàng hỏi: "Chiếc này chất lượng tốt, x/á/c định b/án?"
Tôi đáp: "Chắc chắn".
Chiều hôm đó, bệ/nh viện đón vị khách không mời.
Kiều Nam Chi đeo khẩu trang và kính râm, sau lưng theo hai trợ lý. Cô ta đẩy cửa vào như thiên sứ thăm bệ/nh nhầm phòng.
Tiểu Đường định ngăn, tôi ra hiệu để cô ấy ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, Kiều Nam Chi tháo kính xuống.
Khóe mắt cô đỏ hoe, như vừa khóc.
"Chiếu Tuyết, chị không định đến đâu." Cô ta ngồi xuống cạnh giường, "Nhưng Lâm Dã rất khó xử".
Tôi nhìn giọt th/uốc trong ống truyền từ từ nhỏ xuống.
"Anh ấy khó xử chuyện gì?"
"Anh sợ em hiểu lầm, cũng sợ em không hiểu chuyện." Kiều Nam Chi nói giọng dịu dàng, "Em biết đấy, chị và anh quen nhau mười năm. Nhiều thứ không phải tờ giấy kết hôn nào sánh được".
Tôi cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô ta.
"Vậy là chị biết chúng tôi kết hôn."
Cô ta mỉm cười.
"Lâm Dã không giấu chị. Anh nói rồi, các em chỉ là các bên đều có nhu cầu. Anh giúp mẹ em, em đồng hành cùng anh vượt qua giai đoạn khó khăn đó."
Dạ dày tôi quặn lên buồn nôn.
Các bên đều có nhu cầu.