Một tuần sau khi được chẩn đoán u/ng t/hư xươ/ng, tôi đặt lịch hẹn với một người làm nghề mai táng.
Không chỉ đẹp trai, nghe nói tay nghề anh còn cực kỳ điêu luyện.
Không một đ/á/nh giá tiêu cực.
Có thể giúp người ta ra đi với vẻ ngoài xinh đẹp nhất lúc sinh thời.
Tôi lướt ngón tay trên vết s/ẹo bỏng gồ ghề bên má trái.
Nguyện cầu lần này mình được ra đi thật thanh thản và tươm tất.
Kiếp sau, sẽ không bị ai cư/ớp đi tình thân, h/ủy ho/ại nhan sắc... mất hết tất cả.
Tôi bấm số gọi cho anh ta, muốn dời lịch hẹn sớm hơn.
"Anh Thời Hàn ơi, em muốn dời lịch sớm. Đổi lại khi ch*t em sẽ tặng anh toàn bộ tiền tiết kiệm."
"..."
Đầu dây bên kia im lặng tận hồi lâu.
Sau khi bị cúp máy, Thời Hàn nhắn tin:
"Xin lỗi cô Kỷ, tôi là người không nói được.
"Ý cô muốn dời lịch sớm là sao?"
1
Tôi thu lại chân vừa bước ra khỏi lan can, gõ tin nhắn:
"Nếu em nói hôm nay em sẽ ch*t, anh thấy có thể cho em chen ngang được không ^_^"
Lại một hồi im lặng.
"Thời Hàn: Em đang ở đâu?"
"Đường: Ở nhà mà.
"Đường: Anh yên tâm, sẽ có xe tang đưa em đến chỗ anh."
Gió trên nóc nhà thổi ào ào.
Tôi nhìn vào bảy tin nhắn WeChat đã gửi từ bảy tiếng trước cho bố, mẹ, anh cả, anh hai và Kỷ Trường Ninh:
"Mọi người về nhà được không? Em có lời cuối muốn nói, sẽ không làm phiền nữa đâu."
Tôi đã bị đ/á khỏi nhóm gia đình từ lâu, nên đành tích vào ô gửi hàng loạt.
Đúng như dự đoán, chẳng một hồi âm.
Nhưng tôi không thể chờ thêm nữa.
Từ chiều đến tối, tôi ngồi hứng gió lạnh bảy tiếng đồng hồ, chẳng đợi được bóng người.
Tôi đ/á/nh liền gọi cho bố.
Chuông reo đủ ba hồi, cuối cùng cũng được bố thương tình bắt máy.
"Alo, mọi người đọc tin nhắn của em chưa? Sao vẫn chưa về?"
Giọng bố bực dọc vang lên:
"Kỷ Đường Miên, con đang làm trò gì vậy? Có phải đợi gia đình tan nát con mới vui lòng hả!"
Tiếng điện thoại đ/ập mạnh xuống sàn vang lên.
Lát sau, giọng nữ dịu dàng cất lên:
"Đường Miên, đừng làm lo/ạn nữa được không? Bọn bác đang ở nước ngoài, dẫn Ninh Ninh đi dạo.
"Khi về bác sẽ m/ua quà cho con."
Điện thoại bị gi/ật mất.
Giọng anh cả gi/ận dữ:
"Kỷ Đường Miên, mày cũng đòi được nhận quà à?
"Mày dối trá bị u/ng t/hư xươ/ng, còn bảo tủy của Ninh Ninh phù hợp, khiến nó mấy đêm liền gặp á/c mộng!"
Kỷ Trường Ninh đúng lúc thỏ thẻ:
"Bố mẹ, anh cả, anh hai, đừng trách chị ấy nữa.
"Chị ấy chỉ muốn được quan tâm thôi, có điều dùng sai cách mà."
Kỷ Trường Ninh rõ ràng còn lớn hơn tôi vài tháng.
Nhưng vì được nhận nuôi muộn, mọi người mặc định cô ta là em.
Anh hai im lặng suốt bỗng nhắn cho tôi:
"Bộ phim lấy cảm hứng từ mày đã công chiếu rồi.
"Tao sẽ vạch trần bộ mặt thật của mày, để cả thế giới biết mày đã làm những trò tồi tệ gì."
Tim tôi đ/au nhói, suýt nữa đ/á/nh rơi điện thoại.
"Mày biết cước viễn thông quốc tế đắt thế nào không? Không việc gì đừng làm phiền!"
"Vâng ạ, thế em tạm thời không ch*t vậy."
Tôi khẽ nói, "Em đợi mọi người về."
Cuộc gọi bị cúp đầy gi/ận dữ.
Gọi lại từng số, tôi phát hiện mình đã bị chặn hết.
2
Tôi ngồi trên lan can, đung đưa đôi chân trong gió.
Vốn định đợi cả năm người họ về.
Rồi nhảy xuống trước mặt họ.
Đủ kịch tính.
Không ngờ cả nhà họ đi du lịch nước ngoài.
Lại còn là thành phố tôi yêu thích - Rome.
Chắc không thể về ngay được.
Gió thổi tung mái tóc che vết s/ẹo bên trái.
Dù vết thương đã lành, vẫn còn lại vết s/ẹo kinh dị.
Đây là kết quả khi tôi cố gắng hòa nhập với gia đình sau khi được giải c/ứu. Kỷ Trường Ninh "vô tình" hất nước sôi vào mặt tôi.
Một cốc nước sôi mới đun, gần trăm độ.
Cô ta bưng khay trà, đi ngang qua tôi bỗng vấp ngã, đổ hết lên má trái.
Nếu không kịp nhắm mắt, có lẽ mắt trái đã m/ù.
Trong lúc đ/au đớn giãy giụa, tôi vô tình đẩy Trường Ninh.
Tay cô ta bị mảnh cốc cứa đ/ứt.
Anh cả xót xa ngậm ngón tay cô ta.
Anh hai t/át thẳng vào má còn lành lặn của tôi.
Bố mẹ nh/ốt tôi trong phòng.
Không được điều trị kịp thời, má trái để lại vết s/ẹo vĩnh viễn.
3
Đứng cao nhìn xa.
Bỗng thấy chiếc xe lao thẳng về phía mình.
Tôi ngỡ ngàng, không lẽ họ đã về?
Đến khi xe dừng trước sân, đèn xanh đỏ nhấp nháy, tôi mới nhận ra.
Xe cảnh sát.
Người đầu tiên bước xuống mặc áo sơ mi trắng dài tay cài vào quần đen, đôi mắt phân minh đen trắng dán ch/ặt vào tôi.
Chẳng hiểu sao, tôi linh cảm đây là Thời Hàn.
Chỉ nửa tiếng sau tin nhắn, anh đã báo cảnh sát tìm được tôi.
Chỉ vì câu "hôm nay ch*t".
Cảnh sát đã bật loa khuyên tôi đừng làm chuyện dại dột.
Tôi vội đứng dậy.
Nhưng do ngồi lâu, chân tê cứng.
Loạng choạng suýt ngã nhào.
Đúng lúc đó, vòng tay ai đó ôm ch/ặt lấy eo tôi.
Quay đầu nhìn, hóa ra Thời Hàn đã lên đứng sau lưng tự lúc nào.
Tôi bị kéo mạnh về phía sau, ngã vào lòng anh.
Cảnh sát bên cạnh khuyên nhủ:
"Đôi trẻ đừng vì tình cảm mà tìm đến cái ch*t, lãng phí nhân lực c/ứu hộ."
Tôi gật đầu lia lịa, ngượng ngùng nhận lỗi.
Thời Hàn định dùng tay giải thích.
Bị tôi liếc mắt phát hiện.
Tôi nắm ch/ặt đôi tay anh, không muốn thêm phiền phức.
Khi cảnh sát rời đi, Thời Hàn lặng lẽ nhìn tôi.
Hồi lâu, anh kéo tay tôi, viết lên lòng bàn tay:
"Đừng nhảy 🏢, sẽ ch*t rất x/ấu xí, khó phục hồi diện mạo lắm."