Sáng tuyết đón nắng ấm

Chương 6

25/04/2026 18:05

Lúc nghi thức bắt đầu.

Ngôn Diệc Tri vẫn đến hiện trường.

Anh ngồi yên lặng trong góc.

Nhìn tôi và Giang Ngộ trao nhẫn, uống rư/ợu giao bôi, rồi ôm nhau hôn...

Chương 16

Kết thúc câu chuyện.

Tiểu thư tự h/ủy ho/ại và quý ông tử tế hạnh phúc năm này qua năm khác.

Còn vị tiên sinh cân đo lợi hại cùng đối tượng liên hôn, hôn nhân đầy cãi vã, vì vướng bận quyền lợi không thể ly hôn, bất hạnh triền miên.

Chương 17

Ngoại truyện:

(1)

Lần đầu tôi gặp Giang Ngộ.

Là ở nhà họ Ngôn.

Lúc đó Ngôn Diệc Tri đang đ/è tôi lên bàn định hôn.

Anh đến tìm Ngôn Diệc Tri chơi game, vô tình chứng kiến.

Ngôn Diệc Tri phát hiện, liền đẩy tôi ra.

Tôi ngã xuống đất thảm hại.

Lần thứ hai gặp mặt, tại lễ tốt nghiệp.

Bản ghi âm tỏ tình của tôi không hiểu sao lọt vào tay Ôn Tình.

Cô ta phát trên toàn trường.

Ngôn Diệc Tri m/ắng tôi kinh t/ởm trước mặt mọi người.

Tôi bẽ mặt bỏ chạy, đ/âm sầm vào anh.

Lần thứ ba gặp mặt, Ngôn Diệc Tri đưa tôi ra sân bay.

Mặt lạnh như tiền, không nói một lời.

Không lưu luyến, không tạm biệt.

Lên máy bay, tôi không kìm được nước mắt.

Người bên cạnh đưa khăn giấy.

Chính là Giang Ngộ.

Lần thứ tư gặp mặt, khi tôi bị b/ắt n/ạt.

Bạn cùng phòng đuổi ra khỏi nhà.

Lang thang trên phố.

Gặp Giang Ngộ.

Anh là người quen duy nhất của tôi ở đất khách.

Nên khi thấy anh.

Tôi bật khóc nức nở.

Khóc xong còn nói bậy:

"Giang Ngộ, anh khắc tôi à? Sao gặp anh là tôi xui xẻo?"

Giang Ngộ xoa đầu tôi cười hiền.

Thế là.

Tôi được anh cưu mang.

(2)

Về sau.

Tôi mới biết.

Những lần gặp gỡ với Giang Ngộ...

Đều không phải ngẫu nhiên.

Lần đầu, anh không đến chơi game.

Chỉ mượn cớ để gặp tôi.

Nhưng lại thấy cảnh tôi hôn Ngôn Diệc Tri.

Nghe nói về nhà anh khóc thảm thiết.

Gia đình tưởng anh bệ/nh.

Lần thứ hai, anh nghe Ngôn Diệc Tri m/ắng tôi.

Thấy tôi bỏ chạy, lo lắng đi theo.

Bị tôi đ/âm sầm.

Lần thứ ba, biết tôi bị đưa sang Anh.

Anh đàm phán với gia đình.

Khi đó đã thổ lộ thích tôi.

Anh đổi vé hạng nhất lấy ghế bên cạnh tôi.

Lần thứ tư, bị gia đình c/ắt viện trợ.

Anh làm thêm gần nhà tôi.

Nên khi tôi bị đuổi.

Anh là người đầu tiên phát hiện.

(3)

7 năm ở Anh.

May có Giang Ngộ bên cạnh.

Tôi mới dần thoát khỏi bóng đêm.

Anh khiến tôi hiểu.

Mất đi người không yêu mình, không đáng tiếc.

Đánh mất chính mình mới đáng buồn.

Chúng ta nên dùng thời gian hữu hạn.

Yêu người đáng yêu.

Làm việc đáng làm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
81.54 K
4 Hàng xóm ngon lắm Chương 11
8 Bánh nhân thịt Chương 12
9 Áp lực cực cao Chương 13
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm