Sau Khi Mất Trí Nhớ, Vị Hôn Phu Của Tôi Có Ác Cảm Sinh Lý Với Tôi
Vị hôn phu bất đắc dĩ đàm phán với tôi:
- Em có thể tạm thời dọn đến nhà bạn thân anh ở không? Đợi khi anh khỏi bệ/nh sẽ đón em về.
Anh ấy nói rất chân thành.
Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh:
【Đồ nhà quê quê mùa này sao xứng làm hôn thê của ta? Ở bên cạnh ta lỡ mà đ/âm ra thích ta thì làm sao?】
【Giả vờ mất trí nhớ dụ cô ta đến nhà họ Chu, Chu Kinh Thời th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn, chưa đầy một tháng sẽ đuổi được cô ta đi.】
Anh ta tin chắc tôi sẽ bị ghẻ lạnh.
Tôi cúi đầu, trong lòng tràn ngập uất ức.
Bỗng nghe thấy một giọng nội tâm âm trầm khác:
【Tiếc thật.】
【Tại sao vụ t/ai n/ạn lại không khiến hắn thật sự mất trí nhớ nhỉ?】
【Vị hôn thê của hắn trông thật ngoan ngoãn.】
【Rất hợp để... làm vợ ta.】
1
Vị hôn phu của tôi là thiếu gia hào môn.
Có nhan sắc có quyền thế.
Chỉ có điều không ưa tôi.
Đêm đầu tiên từ quê lên nhà họ Tạ nương nhờ, anh đã lạnh lùng tuyên bố:
- Đừng nhắc lại mấy ký ức tuổi thơ vớ vẩn, tao bị ngã đ/ập đầu nên quên hết rồi.
- Chuyện kết hôn, đợi khi tao nhớ lại sẽ tính.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, không dám nhắc lại.
Nhưng dù vậy, anh vẫn cực kỳ gh/ét bỏ tôi.
Ngày thường luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy á/c cảm.
Tôi tặng quà, anh coi như điện gi/ật vung tay hất đi, mặt mày khó coi:
- Không phải thứ rẻ tiền nào tao cũng nhận.
Tôi mặc đồ ngủ, anh cũng không vừa mắt:
- Cô mặc như thế này là ý gì?
Ngay cả khi đưa nước, anh cũng đỏ mặt quát:
- Gh/ê t/ởm! Cô bỏ gì vào nước?
- ... Nước nóng.
- Cãi chày cãi cối!
Cuối cùng tôi đành không làm gì cả.
Nhưng ngay cả khi đi ngang qua anh, anh cũng ôm ng/ực chỉ trích:
- Lại dùng nước hoa!
- Tao đã nói bao lần mùi nước hoa khiến tim tao khó chịu!
Tôi hoàn toàn không dùng nước hoa.
Cảm thấy oan ức.
Tạ Dương ngày càng bực bội.
Đến hôm nay, anh chợt nảy ra ý định tống khứ tôi đi.
Tống đến nhà người bạn thân của anh - gia tộc họ Chu danh giá bậc nhất Phù Thành.
2
Tin tức được loan bào vào buổi trưa, người bạn thân của Tạ Dương đến vào đêm đó.
Trước khi anh ta đến, tôi vẫn đang hỏi Tạ Dương:
- Nhất định phải đi sao?
Tạ Dương không ngẩng mặt:
- Em ở đây anh không thể hồi phục trí nhớ.
- Hơn nữa chỉ là tạm trú, anh sẽ đón em về.
Anh nói rất thành khẩn.
Nhưng ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng cười kh/inh bỉ.
【Đồ nhà quê quê mùa này sao xứng làm hôn thê? Ở bên cạnh ta lỡ mà không chịu hủy hôn thì sao?】
【Để cô ta đến nhà họ Chu, Chu Kinh Thời th/ủ đo/ạn tà/n nh/ẫn, chưa đầy một tháng sẽ khiến cô ta nhận ra thực tế.】
Giọng điệu vừa mỉa mai vừa đ/ộc á/c.
Chính là giọng của Tạ Dương.
Tôi ngẩng đầu, phát hiện Tạ Dương không hề mở miệng.
Đó là nội tâm của anh.
Tôi chợt hiểu ra.
Không trách Tạ Dương luôn chống đối sự tiếp cận của tôi.
Anh gh/ét tôi, sợ bị tôi quấn lấy.
Nên mới giả vờ mất trí nhớ để kéo dài thời gian, đợi lão gia họ Tạ trở về hủy hôn.
Trong lòng chua xót, chỉ cảm thấy vô cùng tủi thân.
Không cần phải như vậy, dù tôi thích người đẹp nhưng nếu nói rõ tôi sẽ không cưỡng cầu, anh cũng không cần tốn công tốn sức đuổi tôi đi.
Tôi vừa định mở miệng giãi bày.
Cửa đột nhiên mở tung, nhóm thiếu gia hào môn ào ào bước vào.
Người bạn thân của Tạ Dương cũng ở trong đó.
Nhìn từ xa, bờ vai rộng đôi chân dài, ngoại hình hoàn hảo như tạo hình nhân vật.
Khi đi ngang qua, anh ta liếc mắt nhìn về phía này.
Ánh mắt ấy lạnh lùng vô tình.
Nhưng tôi đã sững sờ.
Sao có người có thể đẹp đến thế.
Lời định nói bỗng nghẹn lại, tôi đột nhiên đưa tay hỏi Tạ Dương: "... Là về nhà anh ấy sao?"
3
Tạ Dương nghịch vật phẩm trong tay, tưởng tôi lại cự tuyệt.
Ngẩng đầu đầy bất mãn:
- Đúng, em... mặt em làm sao thế?
Tạ Dương bỗng sững người.
Tôi không nói gì.
Kỳ thực câu này Tạ Dương hỏi thừa. Tôi vốn không kiềm chế được ánh mắt say mê khi thấy người đẹp.
Gặp Tạ Dương ngày đó tôi cũng như vậy, anh rõ hơn ai hết.
Tôi nuốt nước bọt, chưa kịp nói, Tạ Dương bỗng cười gằn:
- Nhưng tao chỉ nói suông, còn Kinh Thời có đồng ý hay không thì chưa biết.
- Không phải ai hắn cũng cho vào nhà họ Chu đâu, dù tao mở miệng cũng không được.
Nói rồi anh đ/á nhẹ người bên cạnh.
- Đúng vậy, - người đó lập tức tiếp lời, - Kinh Thời kén chọn lắm, cao thủ hàng đầu cũng không vào được phòng ngủ của cậu ấy.
- Loại người này cự tuyệt bạn bè còn tà/n nh/ẫn hơn.
Không được ở cùng sao.
Tôi hơi thất vọng: "Nhưng trước đó không phải anh nói em ở đây khiến anh khó hồi phục, nhất định phải đi sao?"
Tạ Dương không hiểu sao mặt còn khó coi hơn trước: "Ừ, nhưng bạn không đồng ý, anh cũng..."
- Đồng ý.
Tạ Dương chưa dứt lời, Chu Kinh Thời đột nhiên c/ắt ngang.
Anh nhìn Tạ Dương, bình thản nói: "Tôi không phản đối."
Phòng khách náo nhiệt đột nhiên yên ắng.
4
Bầu không khí yên lặng kỳ quái kéo dài ba mươi giây, Tạ Dương cười khẽ hỏi:
- Gì cơ?
Chu Kinh Thời đáp: "Hiếm khi cậu mở miệng, tôi không từ chối."
Tạ Dương không đáp, ánh mắt đóng băng nhìn chằm chằm.
Chu Kinh Thời lúc nói không biểu cảm, ánh mắt cũng không liếc nhìn nơi khác.
Như mọi khi.
Như thật sự vì tình bạn mà đồng ý.
Hồi lâu sau, Tạ Dương mới gằm mặt thu hồi ánh mắt:
- ... Vậy cảm ơn.
- Không có chi.
- ...
Tạ Dương đạt được mục đích nhưng sắc mặt không tươi tắn như tưởng tượng.
Trước khi tôi theo Chu Kinh Thời rời đi, anh đột nhiên nói:
- Ở nhà họ Chu không quen có thể gọi cho anh, anh không phải không thể đón em về sớm.
Tôi im lặng.
Bởi lúc này đầu óc tôi chỉ toàn là nội tâm của Chu Kinh Thời.
Trong mấy phút Tạ Dương nhìn chằm chằm nói chuyện, Chu Kinh Thời cũng đang nhìn lại anh.
Anh không nói gì, nhưng nội tâm thì thầm:
【Tiếc thật.】
【Tại sao vụ t/ai n/ạn lại không khiến hắn thật sự mất trí nhớ nhỉ?】
【Vị hôn thê của hắn trông thật ngoan ngoãn.】
【Rất hợp để... làm vợ ta.】
5
Những lời này có ý gì?
Tôi cảm giác mình bị ảo giác.
Khi theo Chu Kinh Thời rời đi, có người phía sau cảm thán với Tạ Dương:
- Kinh Thời vẫn thân với cậu nhất, cậu ấy gh/ét chăm sóc người khác lắm, vì cậu mà đồng ý ngay không do dự.
Tạ Dương mặt đen như mực, ánh mắt đóng đinh nhìn tôi.
Tôi cảm giác có lẽ anh đang gh/ét tôi đi quá chậm, vội vã xách váy chạy theo.